Cố Bắc Châu liền liếc ta một cái, sắc mặt thoắt cái trở nên nguy hiểm:
“Ngươi… hình như rất vui mừng?”
Ta theo bản năng lắc đầu:
“Không… không có…”
Cố Bắc Châu như thể bị hút hết tinh khí, vẻ mặt xám như tro, lê bước vào tịnh thất.
Chừng nửa nén nhang sau, thấy hắn từ bên trong đi ra,
ta chỉ tay về phía ba chiếc rương lớn trong phòng, vui vẻ nói:
“Phu quân, hành lý để xuất hành thiếp đều đã chuẩn bị xong rồi.
Chàng muốn khi nào khởi hành, chỉ cần phân phó là được.”
Chỉ trong khoảnh khắc–
Sắc mặt Cố Bắc Châu lập tức tối sầm như đáy nồi.
Hắn giận dữ quát lớn:
“Lâm Tri Dư!
Hiện giờ ngươi đến mặt mũi cũng chẳng buồn che giấu nữa rồi sao?!”
“Thu xếp nhanh thế, là mong bổn công tử đi cho khuất mắt lắm phải không?
Chờ ta đi rồi, ngươi liền cùng lũ tiểu bạch kiểm kia sớm tối kề cận?
Ta nói cho ngươi hay–nghĩ cũng đừng nghĩ! Bổn công tử không đi nữa!”
Lời còn chưa dứt, hắn tức giận đến mức mở toang rương hành lý, định rút hết y phục ra khỏi đó.
Nào ngờ tay vừa thò vào, lại vớ trúng một chiếc áo lót màu hồng nhạt.
Cố Bắc Châu lập tức sững người.
Ta cắn cắn môi, ngẩng đầu, đôi mắt tròn xoe trông hắn đầy mong ngóng:
“Phu quân… chẳng lẽ chàng không muốn mang thiếp theo sao?”
Thấy hắn đứng đực ra đó chẳng động đậy, ta khẽ lau khóe mắt, giả như lệ đang lăn.
“Nếu chàng không bằng lòng, vậy thì… thiếp không đi nữa.”
Ta giả vờ đưa tay tới định cầm lại chiếc áo trong tay hắn.
Nào ngờ, Cố Bắc Châu nhanh như chớp đã nhét nó trở vào rương, thuận tay khóa lại ngay.
Đoạn ngoảnh đầu, nghiêm giọng mắng ta:
“Ngươi có thể bớt thay đổi thất thường được không?
Lúc thì nói đi, lúc thì nói không đi, chẳng biết giữ lời là gì!
Chuyện này coi như định rồi, mau thu xếp lại mọi thứ, đi nghỉ sớm, sáng mai khởi hành!”
Sáng hôm sau, khi ta cùng Cố Bắc Châu xuất hiện trước mặt mọi người, cả đám đều tròn mắt ngây người.
Một huynh đệ kéo hắn sang một bên, nhíu mày hỏi nhỏ:
“Chẳng phải ngươi ra ngoài là để tránh nàng ấy sao?
Sao lại mang nàng theo nữa rồi?”
Cố Bắc Châu vẻ mặt khổ sở, cau mày than:
“Ngươi cũng biết đấy… nữ nhân mà, dính người lắm. Vừa khóc vừa nháo, ta cũng đành chịu thôi.”
Lúc này, một thị vệ đứng cạnh không nhịn được xen vào:
“Nhưng sáng nay phu nhân còn chưa dậy, là ai nhất quyết bế nàng lên xe mang đi, không để ở nhà ngủ tiếp cho yên?”
Lời vừa dứt, bằng hữu kia lập tức quay đầu liếc nhìn Cố Bắc Châu đầy ẩn ý.
Cố Bắc Châu sắc mặt đỏ rồi trắng, lúng túng gượng cười hai tiếng:
“Haha… cũng phải ha… sao ta không nghĩ ra nhỉ…”
Lần này lên đường quá đỗi gấp gáp, ta chưa kịp chuẩn bị gì cho đệ đệ còn đang ở nơi quân doanh.
Liền nghĩ, thôi thì trên đường may cho đệ một bộ y phục.
Khi sắp tới nơi, bộ y phục rốt cuộc cũng hoàn thành.
Nào ngờ, sau một giấc ngủ dậy–lại chẳng thấy tăm hơi đâu nữa.
Ta vội vã đứng dậy định đi tìm, thì trông thấy Cố Bắc Châu mặc bộ đồ ấy đi vào trong xe ngựa.
Hắn vừa đi vừa nghiêm túc hỏi:
“Ngươi làm sao biết sinh thần của ta sắp tới, lại còn chuẩn bị lễ vật?”
Ta trố mắt nhìn bộ y phục đang căng phồng vì bờ ngực rắn chắc của hắn, khẽ lau mồ hôi bên trán, vội nói:
“Có phải… hơi chật rồi không?
Nếu vậy, hay là… chàng cởi ra để thiếp sửa lại đôi chút?”
Cố Bắc Châu bị cổ áo siết đến đỏ mặt, bứt rứt nhích vai, tay đưa lên nới lỏng cổ y phục, khẽ nói:
“Không cần, ta thấy… vừa vặn lắm rồi.”
Ta: …
Vừa bước ra ngoài, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Cố Bắc Châu.
“Cố huynh, bộ y phục trên người huynh là…”
“Hả? Ngươi cũng thấy đẹp sao?
Ai bảo Lâm Tri Dư cứ nhất định phải làm cho ta, ta mà không mặc thì nàng lại nháo nhà nháo cửa.”
“Còn túi hương bên hông huynh thì…”
Cố Bắc Châu rõ ràng cố kìm nén nụ cười, nhưng ý cười nơi khóe mắt đã sớm hiện rõ.
“Cũng là nàng ấy làm đấy, thật tình chu đáo vô cùng.
Ta đã nói rồi, nàng ấy khéo léo hơn người, phải không?
Lần này còn nhất quyết đi theo ta, không tiếc công sức lấy lòng, ngươi nói xem, nàng ấy rốt cuộc là yêu ta đến nhường nào!”
Vừa dứt lời, mọi người cũng vừa hay tới nơi.
Một bóng người như tên rời dây, lao vọt ra:
“Ca ca!”
6
“Tỷ tỷ!”
Nhìn cảnh tỷ đệ ôm nhau thắm thiết, vị bằng hữu vẫn nhịn cười nãy giờ cuối cùng không chịu nổi nữa, khẽ chép miệng:
“Cố huynh à, ta định nói từ nãy– túi hương huynh đeo kia, chữ thêu trên đó ở chốn này vốn có nghĩa là ‘đệ đệ’.
Hơn nữa… bộ y phục trên người huynh ấy, hình như–phù hợp với đệ đệ nàng hơn đó?”
Nghe xong, nụ cười trên mặt Cố Bắc Châu liền cứng đơ lại.
Đêm ấy, ta cùng đệ đệ hàn huyên tâm sự rất lâu.
Sau khi trở về liền đổ người xuống giường, chìm vào giấc ngủ.
Nửa mê nửa tỉnh, ta bỗng thấy hơi lạnh.
Mở mắt lờ mờ, liền đối diện với ánh mắt lạnh lẽo như băng của Cố Bắc Châu.
Hắn đứng bên giường, cúi đầu nhìn ta từ trên cao xuống, gương mặt lạnh lùng đến mức tựa như sắp rơi từng mảnh băng.
“Ngươi ngủ cũng ngon lắm đấy nhỉ?”
Ta run lên một cái, lập tức tỉnh táo hẳn.
“Chàng… chàng đều biết cả rồi sao?
Thật ra bộ y phục kia vốn là ta may cho đệ đệ, nếu chàng thích… ta có thể may riêng một bộ khác cho chàng cũng được.”
Ai ngờ sắc mặt Cố Bắc Châu lại càng âm trầm thêm mấy phần.
“Bổn công tử mới không thèm dùng vải vụn của người khác!
Hơn nữa–tay nghề của ngươi… cũng chẳng ra gì, ai cần?”
Chaporia
Bình Luận (0)