20px

Thấy hắn thật sự tức giận, ta vội ngồi dậy kéo tay hắn, nhẹ giọng dỗ dành:

“Cố lang… thiếp thật không cố ý, chàng đừng giận nữa… có được không?”

Đúng lúc ấy, động tác của ta khiến chăn trượt khỏi người, lộ ra chiếc váy ngủ tay thiếp đích thân khâu.

Một khắc sau, Cố Bắc Châu toàn thân như hóa đá, bất động tại chỗ.

Ánh mắt hắn nhìn ta chằm chằm không rời, ngay sau đó–hai hàng máu mũi chảy dài.

Hắn luống cuống thò tay vào ngực áo, vội vã lấy khăn tay ra lau.

Giọng gấp gáp, đỏ bừng cả mặt, hắn lắp bắp biện giải:

“Ngươi… ngươi chớ nghĩ lung tung! Là ngươi ăn mặc như vậy hù ta đó!

Mặc ít thế để quyến rũ ta sao? Ngươi cũng nghĩ ra được chuyện đó thật sao!”

Ta nhìn hắn hồi lâu, rồi khẽ giọng nói:

“Nhưng mà… khăn tay trong tay chàng, hình như là của thiếp…”

Sắc mặt Cố Bắc Châu cứng đờ tức thì.

“Ta… ta nhất định là cầm nhầm rồi!”

Hắn vội vàng lục tìm trong ngực áo, nào ngờ lại rút ra–

một chiếc áo nhỏ của ta. một túi hương của ta. thậm chí… cả một chiếc tất của ta.

Ta khựng lại, tròn mắt nhìn hắn.

Ngẩng đầu, cắn môi ngập ngừng:

“Cố lang… chẳng hay chàng… có phải… thích thiếp rồi không?”

Đã nửa canh giờ trôi qua, mà Cố Bắc Châu vẫn còn núp trong tịnh thất chưa ra.

Ta ngáp một cái, cất giọng gọi hắn:

“Phu quân, thuốc ở lưng thiếp cần thay rồi, chàng có thể giúp thiếp không?”

Vừa dứt lời, Cố Bắc Châu rón rén bước ra ngoài.

Nhưng vừa thấy ta toan cởi áo, liền vội vàng ấn tay giữ lại.

Giọng hắn khàn đặc:

“Ta lừa ngươi đó… Kỳ thực vết thương sớm đã lành rồi.”

Ta giả bộ kinh ngạc:

“Hả? Vậy thì… chàng…”

“Là vì ta thích ngươi! Đúng vậy! Ta thích ngươi, được chưa?!”

Dứt lời, hắn bất ngờ vòng tay ôm chặt lấy ta từ phía sau.

Bàn tay to lớn theo mép y phục từ từ lướt vào nơi thắt lưng.

“Tri Tri… Chúng ta làm phu thê thực sự… được không?”

Ta lập tức chặn lấy bàn tay đang có ý định làm loạn của hắn.

“Thế… còn cô nương Thanh nhi thì sao?

Hơn nữa chàng từng nói, thiếp nhạt như nước lã, xuất thân lại tầm thường, căn bản không xứng với chàng.”

“Là ta nói bừa!”

Hắn cúi đầu, liên tục hôn lên cổ ta, giọng thở gấp gáp:

“Ta chưa từng gặp ai xinh đẹp hơn ngươi.

Còn về phần Thanh nhi… ta nghĩ Lục Tiêu nói cũng đúng.

Mười năm đã qua, ai biết nàng ấy ở nơi đâu.

Ta nên biết trân trọng người đang ở cạnh mình, có phải vậy không?”

Tai ta bị hắn cắn khẽ một cái, tê dại đến tận tim.

Không nén được mà khẽ rên lên một tiếng:

“Nhẹ thôi…”

Lời kia vừa dứt, Cố Bắc Châu tựa như được tiếp thêm dũng khí, lập tức lật người đè ta xuống dưới thân.

Hắn chẳng khác gì một tiểu tử mới lớn, làm loạn lung tung, chẳng kể nặng nhẹ mà cắn mút ta, tay chân luống cuống mà cởi y phục.

Khi hơi thở trong phòng mỗi lúc một gấp gáp, nhiệt độ không ngừng dâng cao–

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng đập mạnh:

“Cố đại nhân! Ngoài kia có một cô nương tự xưng là ‘Thanh nhi’ cầu kiến!”

Trên đường cùng Cố Bắc Châu ra cửa đón khách, trái tim ta vẫn cứ rối như tơ vò.

Cho đến khi trông thấy người được gọi là “Thanh nhi” kia– tâm ta… hoàn toàn chìm xuống đáy vực.

“Bắc Châu Ca ca ! Cuối cùng muội cũng tìm được chàng rồi!”

Nàng ấy chạy bay tới, định nhào vào lòng Cố Bắc Châu.

Cố Bắc Châu sắc mặt khẽ biến, lập tức nghiêng mình né tránh.

Lâm Uyển Thanh lảo đảo một chút, may mà kịp trụ vững, không thì đã ngã sõng soài ra đất.

Trên mặt nàng thoáng qua một tia lúng túng, nhưng rất nhanh đã khôi phục nụ cười tươi tắn, quay sang ta gọi:

“Tiểu thư, thì ra tỷ cũng ở đây!”

7

“Bắc Châu Ca ca , chàng nhìn xem, đây chính là ngọc bội năm xưa chàng để lại cho muội.

Còn có cả bức thư này nữa, muội vẫn luôn giữ gìn cẩn thận.

Nếu không nhờ tỷ ấy ngăn trở, có lẽ chúng ta sớm đã nhận lại nhau rồi.”

Nói đến đoạn bi thương, nàng ta khẽ liếc ta một cái đầy ai oán, rồi mím môi, bộ dáng sắp khóc.

Ta bật cười lạnh một tiếng:

“Nếu thật lòng như thế, vậy năm xưa ngươi vì sao lại sống chết không chịu gả vào phủ, để đến nỗi bắt ta phải thay ngươi lên kiệu hoa?”

“Còn chẳng phải bởi vì muội nghe nói huynh ấy đã có người trong lòng, muội không nỡ chia uyên rẽ thúy.

Hơn nữa, trong lòng muội vẫn mang nặng hình bóng một người.

Giờ thì tốt rồi– muội đã biết, người ấy… chính là Bắc Châu Ca ca .

Tỷ tỷ à, những gì vốn dĩ thuộc về muội, nay cũng nên trả lại cho muội, có phải không?”

Lâm Uyển Thanh không chỉ thừa hưởng dung mạo diễm lệ của tiểu thiếp họ Lâm,

mà còn học được tám, chín phần cách làm trò của bà ta.

Chỉ cần rơi vài giọt lệ, nam nhân trong thiên hạ có mấy ai không mềm lòng?

Ngay cả phụ thân ta… cũng thường thiên vị nàng – đứa con gái thứ xuất ấy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...