Dù là kiếp trước hay kiếp này, đều chưa từng có.
Kiếp trước, hắn cưới ta, đối xử tốt với ta, chẳng qua là vì nhận nhầm ta thành Tống Thanh Ninh. Đoạn tình cảm không thuộc về mình này, trong lòng ta sáng như gương, cũng rất tỉnh táo.
Còn kiếp này, lại càng không cần phải bàn đến.
Nhận được câu trả lời của ta, Tống Thanh Ninh nắm lấy tay ta, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào:
“Hoan nhi, tỷ có thể cầu xin muội một chuyện được không?”
“Tỷ nói đi.”
“Tỷ muốn một tờ thư hòa ly , tỷ muốn rời đi, muốn được sống đàng hoàng cho bản thân một lần.”
Sáng sớm hôm sau, thư hòa ly đã được đưa đến Trấn Bắc Hầu phủ.
Tạ Lẫm không từ chối, hắn tự biết nợ tỷ tỷ quá nhiều, đã để lại toàn bộ gia sản, cửa hiệu, điền trang cho tỷ ấy. Đúng lúc Hung Nô tập kích, hắn tự xin xuất chinh.
Trước khi ra trận, hắn lại đến gặp ta một lần nữa.
Gió thổi tung vạt áo hắn, đáy mắt hắn chất chứa sự tiếc nuối chưa dứt của đời này:
“Thanh Hoan, nếu có kiếp sau, cô có nguyện ý tương thức cùng ta không?”
Ta ngước mắt, đón lấy đôi mắt phượng chứa đầy sự đau khổ và kỳ vọng của hắn, giọng điệu không chút gợn sóng:
“Sẽ không.”
Hai chữ, liền chặt đứt mọi tơ tưởng của hắn.
Thân hình Tạ Lẫm run lên bần bật, đôi bờ vai thõng xuống run rẩy kịch liệt, trong cổ họng phát ra một tiếng nấc nghẹn ngào bị đè nén đến cực điểm. Giống như đang khóc, lại giống như bị ai đó bóp nghẹt yết hầu.
Hắn từ từ cúi đầu giấu đi cảm xúc nơi đáy mắt, nhưng lại không thể cản được giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má.
Hắn thực sự hối hận rồi. Nhưng thế thì sao chứ?
Kiếp trước ta mù lòa trọng thương, gục bên giường hết lần này đến lần khác thanh minh, nhưng hắn không tin. Rượu độc xuyên ruột, lời oán hận trước lúc lâm chung, hắn không nghe.
Nay mọi chuyện đã an bài, hắn mới bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Quá muộn rồi.
Ta không thèm nhìn hắn thêm một cái nào nữa, dứt khoát sải bước, đi lướt qua hắn.
Khoảnh khắc vạt áo sượt qua nhau, ta ngửi thấy hương thơm lạnh lẽo quen thuộc trên người hắn. Đó là mùi hương độc nhất trên người hắn khi chăm sóc ta ở kiếp trước.
Kiếp này, lại trở thành lời cáo biệt triệt để nhất.
Chân ta không dừng, bước thẳng rời đi.
Còn về sự bi thương, sự hối hận của hắn, chẳng liên quan gì đến ta.
…
Ba năm thoáng chốc đã trôi qua.
Tỷ tỷ sau khi hòa ly có lẽ tâm trạng đã tốt hơn rất nhiều, Tân hoàng biết chuyện mỗi ngày đều phái Thái y đến điều lý cơ thể cho tỷ ấy. Thân thể tỷ ấy đã khôi phục như xưa.
Bây giờ, dựa vào bản lĩnh kinh doanh của mình, tỷ ấy đã trở thành người phụ nữ giàu có nhất kinh thành. Mối làm ăn rải rác khắp hai miền Nam Bắc, không ai dám bắt nạt.
Còn ta, vẫn là nữ quan được Tiểu Hoàng đế tin tưởng nhất. Quyền khuynh hậu cung, không ai là không kính trọng.
Về phần Tạ Lẫm, nghe nói hắn tử trận sa trường, thi cốt không tìm thấy. Tỷ tỷ biết tin, đêm đó ngồi ngoài viện uống rượu suốt đêm, miệng mắng đáng đời.
Nhưng ta hiểu, tỷ ấy từng có tình cảm với Tạ Lẫm, đoạn tình này tỷ ấy sẽ không quên. Nhưng ngày hôm sau, tỷ ấy lại trở lại làm một nữ thương nhân hoạt bát, cởi mở.
Lại một mùa thu nữa.
Tiểu Hoàng đế đã dần lớn lên, cởi bỏ sự ngây ngô, mang thêm vài phần uy nghi của bậc đế vương.
Ta vẫn như mọi ngày pha trà cho ngài, nước sôi rót vào chén sứ, cuốn theo những búp trà non chìm chìm nổi nổi, hương trà thanh tao lan tỏa khắp điện, nhạt mà không tan.
Giống như năm tháng chốn thâm cung này, bình lặng mà dài lâu.
Ngài chợt đặt tấu chương trên tay xuống, nhìn ta, ánh mắt nghiêm túc và trong veo:
“Hoan tỷ tỷ.”
Ta quay đầu lại: “Bệ hạ.”
Ngài khẽ hỏi, vành tai lại khó hiểu đỏ ửng lên:
“Đợi ta lớn lên, lấy tỷ, có được không?”
Nghe vậy, ta sững sờ một lúc. Ngay sau đó bật cười khẽ, nhìn những chiếc lá rơi ngoài cửa sổ, chậm rãi nói:
“Ta sinh chàng chưa sinh, chàng sinh ta đã già. Duyên phận trên thế gian này vốn đã có định số.”
“Ta và ngài làm một đời quân thần, người thân và tri kỷ, đã là điều tốt nhất rồi. Huống hồ, cả đời thần tâm đặt ở triều đường, ý cầu sự an ổn, đã sớm không còn luyến tiếc tình cảm nhi nữ, quyền thế và sự tự tại mới là chốn nương tựa mà thần mong cầu.”
Ngài cụp mắt nhìn những lá trà đang chìm nổi trong chén, im lặng một lát, đột nhiên bật cười khe khẽ.
Lúc ngước mắt lên lần nữa, nơi đáy mắt của bậc thiếu niên đế vương đã không còn sự gượng gạo ban nãy, chỉ còn lại sự quả quyết và dịu dàng:
“Nếu Hoan tỷ tỷ đã muốn, vậy ta sẽ cho tỷ thứ quyền thế lớn nhất thiên hạ này.”
【 NGOẠI TRUYỆN : GÓC NHÌN CỦA TRIỆU DẬN 】
Mười năm chỉ như một cái búng tay, ta thu phục ngũ quốc, thiên hạ quy về một mối.
Còn Thanh Hoan, vẫn luôn ở bên cạnh ta.
Chỉ là tỷ ấy không còn là nữ quan với thân thủ lưu loát, ánh mắt sắc lạnh của năm nào nữa.
Năm tháng đã đọng lại trên người tỷ ấy một khí chất trầm ổn, thân thể cũng dần không còn khỏe mạnh như trước.
Thi thoảng ngồi làm việc lâu, tỷ ấy sẽ nhẹ day mi tâm, để lộ vài phần mệt mỏi.
Ta thu tất cả vào trong tầm mắt, nhưng không bao giờ nói nhiều, chỉ âm thầm sai người thêm lò sưởi, chuẩn bị nước ấm, chu toàn lo liệu mọi thứ.
Người ngoài chỉ bảo ta trọng dụng tỷ ấy, tin tưởng tỷ ấy giúp ta định đoạt thiên hạ. Nhưng không một ai biết, tâm tư ta dành cho tỷ ấy đã được chôn chặt tận đáy lòng từ thuở thiếu niên.
Ta thích sự quyết đoán của tỷ ấy, gặp nguy không loạn, một lời có thể định đoạt cả một cuộc cung biến.
Thích sự dũng cảm của tỷ ấy, một mình vượt qua sóng gió, bước đi vững chắc, sống thành chỗ dựa của chính mình.
Càng thích sự thông minh của tỷ ấy, nhìn thấu lòng người, cũng nhìn thấu tình ái, sống một cách tỉnh táo và rành rọt.
Từ nhỏ ta đã biết, thứ tỷ ấy muốn chưa bao giờ là tình cảm nam nữ, không phải là sự tôn vinh của ngôi vị Hoàng hậu.
Là quyền lực, là tự do, là sự an ổn không cần phải nhìn sắc mặt người khác, không cần phải chịu sự ức hiếp nữa.
Ngày hôm đó ở Ngự Thư Phòng, ta hỏi tỷ ấy có thể gả cho ta không, tỷ ấy chỉ bằng một câu “Ta sinh chàng chưa sinh, chàng sinh ta đã già” liền chọc thủng mọi sự hư vọng.
Ta là bậc đế vương, tuổi thọ không có định số, không biết lúc nào sẽ buông tay rời khỏi thế gian.
Nhưng kể từ ngày đó, ta đã soạn sẵn một đạo thánh chỉ, phong tỷ ấy làm Nghi Hòa Trưởng Công chúa. Cho tỷ ấy mang họ của ta, tôn tỷ ấy làm tỷ tỷ của ta, địa vị ngang với Thân vương. Ta trao cho tỷ ấy thực quyền giám quốc, để tỷ ấy nắm giữ một nửa binh quyền trong thiên hạ. Nắm quyền sinh sát, một lời có thể phán quyết.
Còn tỷ ấy, chưa bao giờ vì thân phận này mà sinh ra kiêu căng, vẫn dịu dàng như ngày nào.
Ta biết, giữa ta và tỷ ấy sẽ không có tình yêu. Đã không thể làm phu quân của tỷ ấy, vậy thì sẽ làm hậu phương vững chắc mãi mãi của tỷ ấy.
Điều này… chính là một cách thích khác mà thân là một đế vương ta có thể trao cho tỷ ấy.
—HẾT—
Chaporia
Bình Luận (0)