Sáng sớm hôm sau, Hoàng hậu liền thỉnh chỉ Hoàng thượng, phong cho ta chức Tư kế Nữ quan hàm Lục phẩm. Nắm giữ bổng lộc, hạch toán vật tư trong cung.
Từ ngày đó, ta đã có phẩm cấp, có nơi ở riêng, cũng có tiểu cung nữ theo hầu. Những kẻ từng ức hiếp ta trước đây, nay gặp ta đều phải khuỵu gối hành lễ, không bao giờ dám lơ là nửa phần.
Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, từ một con tiện tỳ dưới đáy cùng, mặc người chà đạp ở Hoán Y cục, ta đã lội ngược dòng trở thành nữ quan chưởng sự có phẩm giai, được Hoàng hậu tin tưởng nhất.
Trong chốn thâm cung đầy sóng gió quỷ quyệt này, cuối cùng cũng vững vàng đứng vững gót chân.
Nhưng thế này vẫn chưa đủ.
Tạ Lẫm nói không sai, tâm cơ của ta quả thực thâm trầm. Ta có dã tâm, chỉ là dã tâm của ta chưa bao giờ đặt ở chuyện tình ái, mà chỉ nằm ở quyền lực.
Chỉ khi nắm thực quyền trong tay, ta mới thực sự không bị bất cứ ai thao túng.
Thoắt cái nửa năm trôi qua, Thái tử tuổi đời còn nhỏ. Vì ta thường xuyên cận kề bên Hoàng hậu, ngài cũng đặc biệt thân cận với ta, cả ngày bám lấy đòi ta cùng đọc sách luyện chữ.
Ta kiên nhẫn đi cùng ngài, từng bước từng bước, âm thầm cắm rễ sự tin tưởng vào trong lòng ngài.
Chớp mắt đã được một năm.
Trong một năm này, ta và tỷ tỷ thỉnh thoảng có thư từ qua lại, trong thư tỷ ấy luôn miệng nói mình sống rất tốt.
Nhưng ta có thể đọc ra sự mệt mỏi và gượng gạo ẩn giữa những hàng chữ. Ta biết, tỷ ấy sống không hề vui vẻ.
4.
Còn chưa kịp hỏi han tỷ ấy thì triều đình đã chấn động.
Hoàng đế đột ngột băng hà, mấy vị hoàng tử rục rịch rắp tâm, cuộc chiến đoạt đích chực chờ bùng nổ. Hoàng hậu những năm trước đã để lại mầm bệnh, đột ngột gặp biến cố lớn, tâm lực tiều tụy rồi đổ bệnh không dậy nổi.
Người không yên tâm về Thái tử Triệu Dận còn nhỏ tuổi, nắm tay ta dặn dò đi dặn dò lại, bắt ta nhất định phải bảo vệ ngài chu toàn. Ta đã nhận lời người.
Đêm Tiên đế băng hà, ta dùng sức một mình ổn định cấm cung, phong tỏa tin tức. Trong đêm phù trợ Thái tử đăng cơ, bóp chết mọi mầm mống phản loạn từ trong trứng nước. Hoàng hậu biết tin Tân đế đăng cơ, cuối cùng cũng an tâm, nhắm mắt xuôi tay.
Ngày Tiểu Hoàng đế Triệu Dận tức vị, đặc biệt hạ chỉ phong ta làm Nữ quan thân cận. Địa vị ngang hàng với trọng thần, không cần phải tham bái quyền quý, ngay cả vương hầu khanh tướng vào triều gặp ta cũng không cần ta phải hành đại lễ.
Còn về Tạ Lẫm, lần gặp lại hắn tiếp theo là vào cái ngày hắn tiến cung diện thánh.
Hắn nhìn ta, đáy mắt cuộn trào sự hối hận muộn màng, giọng nói khàn đặc:
“Hiện tại, cô sống rất tốt.”
Ta khẽ gật đầu, thần sắc bình tĩnh:
“Đúng vậy.”
Hắn im lặng một hồi, như thể rốt cuộc trút bỏ được gánh nặng ngàn cân:
“Một năm qua ta đã suy nghĩ rất nhiều, là ta sai, từ đầu đến cuối đều là do ta không chịu thừa nhận lỗi lầm của mình. Thanh Hoan, cô… còn hận ta không?”
Ta ngước mắt, không mảy may che giấu:
“Hận.”
Sắc mặt hắn trắng bệch, thấp giọng nói:
“Tỷ tỷ của cô… nàng ấy sảy thai rồi, thân thể ngày một yếu đi.”
Nghe đến đây, lông mày ta khẽ nhíu lại. Từ trong thư ta đã cảm nhận được sự bất ổn của tỷ tỷ, nhưng chưa bao giờ nghĩ sự tình lại đến nông nỗi này.
Không nói thêm với hắn lời nào, ta xoay người đi gặp Tống Thanh Ninh.
Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, Tống Thanh Ninh nhìn thấy ta, gượng gạo nặn ra một nụ cười. Chưa đợi ta mở miệng, tỷ ấy đã nhẹ giọng nói:
“Hoan nhi, muội đến rồi.”
Ngập ngừng một lát, tỷ ấy đứng dậy bước đến trước mặt ta:
“Chắc chắn là do Tạ Lẫm nói cho muội biết rồi, đứa trẻ đó, là tự tỷ bỏ đi.”
Ta sững sờ.
“Gả cho huynh ấy rồi, tỷ mới biết bức chân dung treo trong phòng huynh ấy là muội, ban đêm ở bên tỷ, tên gọi ra cũng là tên của muội.”
Tỷ ấy khẽ thở dài, giọng điệu bình thản:
“Thật ra tỷ cũng không phải là quá mức thích huynh ấy, chẳng qua là lúc thiếu thời huynh ấy từng cứu tỷ một mạng, tỷ liền khắc ghi chừng ấy năm mà thôi.”
Tỷ ấy nhìn ta, trong mắt mang theo sự khẩn cầu:
“Hoan nhi, muội nói thật với tỷ đi, muội đã từng thích huynh ấy chưa?”
Sắc mặt Tống Thanh Ninh tiều tụy, nhưng từ ánh mắt của tỷ ấy, ta nhìn ra được sự buông bỏ. Có lẽ, đúng như tỷ ấy nói, không còn thích nữa rồi.
Ta lắc đầu:
“Chưa từng có.”
Chaporia
Bình Luận (0)