11
Tôi có chút căng thẳng.
Theo bản năng nắm chặt cánh tay nữ quỷ váy hoa bên cạnh.
“Anh ấy… chắc không nhìn thấy tôi đâu nhỉ?”
Nữ quỷ váy hoa tên là Tô Vận.
Tối qua tôi đã hỏi tên cô ấy.
Tô Vận chẳng mấy để tâm.
“Cô tưởng ai cũng có mắt âm dương chắc?”
“Con gái cô kiểu này mười vạn người mới có một đấy.”
“Yên tâm đi.”
“Anh ta nhiều nhất chỉ cảm giác được nơi này có thứ gì đó thôi.”
Nghe vậy tôi lại thấy càng đáng sợ hơn.
Phó Viễn Chu càng lúc càng tới gần.
Cho đến khi khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn gang tấc.
Anh bỗng dừng lại.
Rồi đưa tay ra.
Đầu ngón tay xuyên qua cơ thể tôi.
Sau đó…
Chỉ bắt được một khoảng không.
“Tôi đúng là điên rồi.”
Anh khẽ cong môi.
Nụ cười đầy chế giễu và mất mát.
Bờ lưng hơi cong cũng chậm rãi thẳng trở lại.
Phó Viễn Chu xoay người.
Quay lại bên cạnh Nại Nại.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng đến cuối cùng…
Lại có chút thất vọng khó nói thành lời.
Nếu thật sự có thể gặp nhau một lần…
Có lẽ cũng tốt mà.
“Ba không sao.”
Phó Viễn Chu ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng chỉnh lại bím tóc cho Nại Nại.
“Gần đây mẹ có khó chịu ở đâu không?”
“Có buồn không?”
“Có từng nói con phải tự chăm sóc bản thân mình không?”
Tôi biết anh đang hỏi điều gì.
Vừa rồi cảnh sát cũng đã hỏi một lượt rồi.
Bọn họ nghi ngờ tôi tự sát.
Dù sao mọi chuyện cũng quá trùng hợp.
Tôi vừa ch/ế//tt.
Nại Nại lại vừa hay gọi điện cho Phó Viễn Chu.
Trước lúc cảnh sát rời đi, tôi còn nghe bọn họ âm thầm bàn bạc.
Lúc điều tra thì camera ở công viên đúng lúc bị hỏng.
Đồng nghiệp công ty nói tôi thường xuyên treo bên miệng câu “muốn ch/ế//tt quá”.
Ông chủ cũng nói gần đây tôi cùng lúc theo mấy dự án, áp lực rất lớn.
Vì thế bọn họ tự nhiên cho rằng…
Tôi không chịu nổi áp lực cuộc sống nên chọn tự sát.
Trước khi ch/ế//tt còn dặn con gái gọi điện cho Phó Viễn Chu.
Đáng tiếc.
Tất cả đều sai rồi.
Lúc nghe được chuyện này, Tô Vận cũng bật cười.
“Đi làm ai mà chẳng muốn ch/ế//tt chứ.”
“Tháng nào cũng kêu than, tháng nào cũng đi làm đủ công.”
“Còn cái camera này nữa.”
“Tôi thật sự chẳng muốn nói.”
“Hễ đến thời khắc quan trọng là hỏng.”
“Vô dụng ch/ế//tt đi được.”
Tôi lập tức gật đầu thật mạnh.
Sao tôi có thể muốn tự sát được chứ?
Nại Nại mới chỉ năm tuổi thôi.
Tôi còn chưa kịp nhìn con lớn lên trưởng thành.
Tôi không nỡ ch/ế//tt.
12
Nại Nại vẫn giống như vừa rồi, lắc đầu.
“Không có ạ.”
“Mẹ còn nói sinh nhật sẽ dẫn con đi chơi Disney nữa.”
Nói tới đây, đôi mắt con bé sáng lấp lánh.
“Ba có đi cùng tụi con không?”
Ánh mắt Phó Viễn Chu tối đi rồi lại tối thêm.
Yết hầu anh lên xuống mấy lần, rất lâu sau mới khàn giọng nói ra từng chữ.
“Mẹ… không thể đi cùng con nữa rồi.”
Nại Nại nhìn tôi một cái rồi chắc nịch nói.
“Mẹ đi được mà.”
Phó Viễn Chu im lặng một lúc mới chậm rãi lựa lời.
“Mẹ đã đi tới một nơi rất xa.”
“Sau này con sẽ không còn gặp được mẹ nữa.”
“Nhưng mà…”
Lời còn chưa nói xong đã bị Nại Nại cắt ngang.
“Con biết mà.”
“Nhưng mẹ vẫn còn ở đây nha.”
Con bé lon ton chạy tới bên cạnh tôi, ngẩng đầu đầy hưng phấn.
“Mẹ ơi.”
“Trò chơi kết thúc rồi đúng không?”
“Ba biết mẹ ch/ế//tt rồi.”
“Vừa rồi còn suýt phát hiện ra mẹ nữa.”
Phòng khách trong nháy mắt chìm vào tĩnh lặng ch/ế//tt chóc.
Tôi nhất thời không biết phải đối mặt với sự thay đổi bất ngờ này thế nào.
Phó Viễn Chu vẫn nửa ngồi xổm tại chỗ.
Lúc chậm rãi quay đầu lại, trên mặt anh là sự cứng đờ và kinh ngạc đến cực điểm.
“Haiz.”
“Tôi thấy anh ta đối xử với đứa nhỏ cũng tốt mà.”
Tô Vận đứng bên cạnh đẩy nhẹ tôi một cái.
Tôi hoàn hồn, hít sâu một hơi rồi cúi người cười với Nại Nại.
“Ừm.”
“Trò chơi kết thúc rồi.”
“Nói cho ba biết siêu năng lực của con đi.”
“Dạ.”
Nại Nại cong mắt cười, xoay người nhìn Phó Viễn Chu.
“Ba ơi.”
“Con nhìn thấy mẹ đó.”
Chaporia
Bình Luận (0)