13
Câu nói này thật sự quá mức đáng sợ.
Phó Viễn Chu chậm rãi đứng dậy.
Anh nhìn chằm chằm về phía tôi đứng, rất lâu không nói gì.
Tôi bắt đầu để Nại Nại truyền đạt những chuyện chỉ tôi và Phó Viễn Chu biết.
Ví dụ như lá thư tình kia.
Ví dụ như vô số đêm mất ngủ, anh cố chấp lặp đi lặp lại hỏi tôi lời trăn trối của dì Cố.
Ví dụ như trước khi ba tôi xảy ra chuyện, chúng tôi đã định đi đăng ký kết hôn.
Ví dụ như sau khi chia tay, trong thẻ ngân hàng của tôi vẫn luôn có thêm ba triệu được chuyển vào.
Mỗi lần nói thêm một chuyện, biểu cảm của Phó Viễn Chu lại phức tạp hơn vài phần.
Cuối cùng, tôi nói.
“Xin lỗi nhé, Cố Viễn Chu.”
“Tôi đã không giữ được lời hứa.”
Có lẽ anh đã tin tôi thật sự tồn tại ở đây.
Anh chậm rãi bước tới.
Lần nữa đưa tay ra.
Rất khẽ chạm vào khoảng không trước mặt.
“Thì ra không phải tôi tưởng tượng.”
“Thì ra em thật sự ở đây.”
Giọng nói khàn đặc.
Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy Phó Viễn Chu khóc vì cái ch/ế//tt của tôi.
“Xin lỗi…”
Anh nói.
“Sao lại thành ra thế này chứ?”
“Nếu sớm biết sẽ như vậy…”
Nước mắt cứ liên tục chảy xuống.
“Sáu năm qua tôi không ở bên em.”
“Thật sự xin lỗi.”
Tôi không chạm được vào anh.
Cũng không thể an ủi anh.
Nại Nại sốt ruột nhìn tôi rồi lại nhìn Phó Viễn Chu.
“Mẹ ba đừng khóc mà.”
Con bé đưa tay muốn nắm lấy tay tôi.
Nhưng lại chụp phải khoảng không.
Ngơ ngác vài giây sau, hốc mắt con bé cũng đỏ lên.
Nó quay đầu nhìn Tô Vận.
“Dì Tô.”
“Dì giúp con chạm vào mẹ được không?”
Tô Vận thở dài.
Không nói gì.
Chỉ ôm lấy vai tôi, nhẹ nhàng vỗ vỗ.
Lúc này Nại Nại mới quay sang kéo vạt áo Phó Viễn Chu.
“Ba đừng khóc.”
“Mẹ vẫn còn ở đây mà.”
Lời nói vừa ngây thơ vừa tàn nhẫn.
Phó Viễn Chu vùi mặt vào lòng bàn tay.
Không thể nói thêm lời nào nữa.
Im lặng thật lâu, tôi dứt khoát chuyển chủ đề.
“Nại Nại.”
“Nói với ba đi.”
“Hôm qua mẹ đã gặp một khách hàng tên Trương Kiều.”
“Bảo ba nói với chú cảnh sát rằng con đột nhiên nhớ ra, sáng hôm qua mẹ từng nói phải đi gặp một chú họ Trương.
”
Nếu đã tới bước này rồi…
Tôi không thể trơ mắt nhìn hung thủ ung dung ngoài vòng pháp luật.
14
Trương Kiều là khách hàng lớn của công ty chúng tôi.
Hợp đồng của ông ta, tôi đã theo suốt một thời gian dài.
Nhưng mãi vẫn chưa chốt được.
Cho đến hôm qua, ông ta hẹn tôi gặp ở công viên hồ cảnh.
Nói rằng phong cảnh đẹp sẽ thích hợp bàn chuyện hợp tác hơn.
Nhưng tôi không ngờ ông ta lại đột nhiên trở mặt.
“Cô cứ hẹn gặp tôi mãi chẳng phải vì thích tôi sao?”
“Bữa tiệc lần trước cô còn chủ động rót rượu cho tôi.”
“Tôi suy nghĩ kỹ rồi.”
“Mặc dù cô đã sinh con nhưng ngoại hình cũng tạm được.”
“Chỉ có một điều.”
“Đừng làm ầm đến tai vợ tôi.”
Miệng tôi mở ra rồi lại khép vào.
Chỉ có thể cố gượng cười.
“Ngài hiểu lầm rồi.”
“Tôi đối xử với khách hàng nào cũng nhiệt tình như vậy.”
Nhưng ông ta căn bản không tin.
Khi đó chúng tôi đang ở trên chiếc thuyền nhỏ giữa hồ.
Ông ta bất ngờ đè người tới.
“Giả vờ thanh cao cái gì?”
“Chẳng phải cô muốn tôi ngủ với cô để ký hợp đồng sao?”
Tôi dùng sức đẩy ông ta ra.
Vì an toàn nên tôi không dám kích động ông ta.
“Nếu đã vậy thì thôi không hợp tác nữa.”
Nhưng ông ta vẫn nổi giận vì mất mặt.
Một cái tát giáng thẳng xuống.
Tôi lảo đảo đập vào thành thuyền.
Trong lúc giằng co…
Tôi rơi xuống nước.
Vốn dĩ tôi biết bơi.
Nhưng vì không muốn gây động tĩnh quá lớn, ông ta giữ chặt lấy tôi, ấn đầu tôi xuống nước.
Thế là…
Tôi không thể nổi lên nữa.
Ngày làm việc, công viên rất vắng người.
Mặt hồ lại rộng như vậy.
Không ai biết trên chiếc thuyền ấy đã thiếu mất một người.
Sau khi ch/ế//tt, linh hồn tôi rời khỏi cơ thể.
Việc đầu tiên tôi làm là đi tìm Nại Nại.
Tôi bảo con nhờ cô giáo đưa về nhà.
Dạy con gọi điện cho Phó Viễn Chu.
Tôi vốn nghĩ nguyên nhân cái ch/ế//tt của mình sẽ nhanh chóng được điều tra rõ.
Chỉ là không ngờ…
Thế lực của Trương Kiều lại lớn đến vậy.
Ông ta có thể phá hỏng camera.
Có thể khiến công ty xóa sạch hồ sơ chấm công của tôi.
Có thể che đậy mọi chuyện thật hoàn mỹ.
Tiếp tục sống cuộc đời hạnh phúc của ông ta.
Điều này thật sự quá bất công.
Chaporia
Bình Luận (0)