15

Tôi không kể chi tiết toàn bộ mọi chuyện cho Phó Viễn Chu.

Những chuyện này không thích hợp để Nại Nại truyền đạt.

Huống hồ chỉ cần điều tra tiếp…

Sự thật sớm muộn gì cũng sẽ được phơi bày.

Phó Viễn Chu cũng rất ăn ý mà không hỏi thêm.

Anh chỉ im lặng nhìn tôi.

Cảm xúc trong đáy mắt cuồn cuộn mãnh liệt nhưng vẫn cố kiềm nén.

Gân xanh từ cổ nổi dọc tới tận mu bàn tay.

Cuối cùng anh đột ngột buông lỏng nắm tay.

Xoay người đi vào phòng gọi điện cho cảnh sát.

Lúc bước ra lần nữa…

Phó Viễn Chu siết chặt điện thoại, nhìn về vị trí ban đầu của tôi.

“Phan Vũ.”

“Đợi tôi quay về.”

“Em vẫn sẽ ở đây chứ?”

“Ba ơi, mẹ ở đây nè.”

Nại Nại ngồi trên sofa, chỉ về phía tôi đang đứng.

Phó Viễn Chu khựng lại rồi quay đầu nhìn sang.

Đôi mắt đỏ hoe như vừa bị lửa thiêu đốt.

“Tôi phải đi một chuyến.”

“Em có thể… đợi anh được không?”

Tôi im lặng một lúc rồi bảo Nại Nại cho anh một câu trả lời khẳng định.

Lúc này Phó Viễn Chu mới yên tâm rời đi.

Tô Vận ghé sát bên cạnh tôi, nhỏ giọng nói.

“Thấy chưa, tôi nói có sai đâu.”

“Người đàn ông của cô cũng si tình thật đấy.”

Tôi lắc đầu.

“Tôi nói rồi.”

“Anh ấy không phải người đàn ông của tôi.”

“Thôi đi.”

Cô ấy vươn vai lười biếng.

“Tôi thấy hai người rõ ràng vẫn chưa quên được nhau.”

“Chuyện mấy người phụ nữ kia tôi cũng điều tra giúp cô rồi.”

“Đều là do ba anh ta sắp xếp.”

Nói tới đây, cô ấy đột nhiên quay đầu nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Cô nói thật đi.”

“Cô có muốn gặp anh ta không?”

Tôi sững người một lúc, không trả lời.

Tô Vận hiểu rõ mà cười cười.

“Nhà tôi đời đời canh mộ.”

“Ít nhiều cũng biết chút tà môn ngoại đạo.”

“Nếu cô muốn…”

“Tôi sẽ gọi ông già nhà tôi tới giúp.”

“Tại sao lại giúp tôi?”

Tôi hỏi.

Cô ấy khựng lại một chút.

Hiếm khi gương mặt trở nên bình lặng như vậy.

“Hồi trước tôi từng hỏi ông già.”

“Ngày nào cũng canh mấy ngôi mộ này để làm gì.”

“Ông ấy nói…”

“Đó là nơi để người sống có chỗ gửi gắm.”

“Cũng là nơi để người ch/ế//tt lúc quay về còn có chỗ đặt chân.”

“Khi đó tôi chẳng hiểu gì cả.”

Cô ấy há miệng thở dài.

“Cho tới khi chính tôi cũng ch/ế//tt rồi mới hiểu.”

“Những thứ đó thật sự rất cần thiết.”

“Sống ch/ế//tt cách biệt.”

“Không thể gặp lại nhau nữa.”

“Chỉ có thể dùng vài thứ làm vật mang theo nỗi nhớ.”

Nói tới đây, cô ấy lại quay đầu nhìn tôi, mỉm cười.

“Cho nên…”

“Khi còn có thể gặp nhau.”

“Thì hãy tranh thủ mà gặp đi.”

16

Lần này Phó Viễn Chu đi khá lâu.

Mãi đến đêm mưa ngày thứ ba mới vội vã trở về.

Chiếc áo gió đen trên người đã nhăn nhúm.

Cả người mang theo hơi lạnh ẩm ướt.

Anh đi thẳng tới phòng Nại Nại.

“Ba!”

Nại Nại vui vẻ lao tới ôm anh.

Sau đó lại tò mò chỉ chỉ cằm anh.

“Nhiều cỏ quá.”

Con bé đảo đôi mắt to tròn, nghiêm túc nhìn anh thêm vài lần.

“Ba sao già đi rồi?”

Phó Viễn Chu quả thật tiều tụy hơn rất nhiều.

Mặt gầy đi trông thấy so với mấy hôm trước.

Tóc tai rối bời.

Trên cằm còn mọc đầy râu mới.

“Mẹ đâu?”

Anh gần như lập tức hỏi.

“Nại Nại.”

Tôi nhỏ giọng nhắc.

Lúc này con bé mới như chợt nhớ ra.

“À!”

Nó chạy thật nhanh tới đầu giường, lấy ra lá bùa trong ngăn kéo.

Sau đó…

Một lá dán lên trán mình.

Một lá dán lên trán Phó Viễn Chu.

Đây là cách mà ba của Tô Vận đã dạy.

Sau khi dạy xong, ông ấy cùng Tô Vận rời đi.

Phó Viễn Chu ngẩn người trong chớp mắt.

“Cái này…”

Anh đột ngột im bặt.

Ánh mắt nhìn về phía tôi đang đứng.

Lá bùa trên trán dần biến mất.

Có lẽ lúc này anh đã thật sự nhìn thấy tôi rồi.

“Tiểu Vũ…”

Giọng anh run lên.

Cách biệt sáu năm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...