Giọng tôi khàn đặc, lẫn trong tiếng mưa.
“Tôi sai rồi.”
Ngay trước mặt anh, tôi dùng cả hai tay bẻ mạnh.
Rắc một tiếng.
Chiếc kẹp tóc bị bẻ gãy làm đôi.
Tôi hung hăng ném nó vào trong bùn nước.
“Đáng lẽ tôi nên làm rùa rụt đầu cả đời mới đúng.”
Dùng hết toàn bộ sức lực, tôi bò dậy khỏi vũng bùn.
Không nhìn anh thêm lấy một lần.
Kéo theo cái chân tàn gần như mất cảm giác, tôi từng bước từng bước đi vào màn mưa trắng xóa.
05
“Đứng lại!”
Phía sau vang lên tiếng gầm giận dữ của Hạ Tranh, hòa cùng tiếng sấm, chấn động cả tai.
Tôi không dừng lại.
Cũng không muốn dừng lại.
Giây tiếp theo, cổ tay tôi bị siết chặt.
Hạ Tranh mạnh mẽ kéo tôi xoay người lại.
Toàn thân anh ướt đẫm, trong đôi mắt đen trầm ngập tràn tức giận.
“Cô thử đi thêm một bước nữa xem!”
Anh nghiến răng nghiến lợi.
“Buông tay.”
Tôi lạnh lùng nhìn anh, trong mắt không có lấy một gợn sóng.
“Anh Tranh…”
Trần Tuyết Kiều ngồi dưới đất yếu ớt gọi một tiếng, cố thu hút sự chú ý của anh.
“Chân em bị trẹo rồi.”
Hạ Tranh không quay đầu lại, chỉ lạnh lùng phun ra một chữ.
“Cút.”
Trần Tuyết Kiều ngây người, đến cả giả khóc cũng quên mất.
“Anh Tranh, anh nói gì cơ?”
Hạ Tranh đột ngột quay đầu lại, ánh mắt quét qua Trần Tuyết Kiều và mấy tên côn đồ kia.
“Tôi bảo cô cút! Không hiểu tiếng người à?”
Anh gằn từng chữ, trong giọng nói lộ ra sát khí lạnh buốt.
Mấy tên côn đồ thấy tình hình không ổn, lập tức muốn nhân cơ hội bỏ chạy.
Hạ Tranh trực tiếp rút dùi cui bên hông ra, một gậy quất mạnh vào sau đầu gối tên tóc vàng.
Tên tóc vàng hét thảm một tiếng, quỳ phịch xuống bùn nước.
“Gây rối trật tự, cố ý phá hoại tài sản người khác.”
Hạ Tranh lạnh lùng quét mắt nhìn bọn chúng.
“Còng hết lại, đưa về đồn!”
Hai phụ cảnh từ trên xe jeep bước xuống, lập tức tiến lên bắt người.
Trần Tuyết Kiều sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, lồm cồm bò tới muốn kéo ống quần Hạ Tranh.
“Anh Tranh, hiểu lầm thôi, tất cả đều là hiểu lầm mà!”
Hạ Tranh đá văng tay cô ta ra, ghét bỏ nhíu mày.
“Đừng chạm vào tôi, bẩn.”
Anh xoay người lại, mặc kệ tôi giãy giụa, cúi người bế ngang tôi lên.
“Anh làm gì vậy! Thả tôi xuống!”
Tôi liều mạng đấm lên vai anh.
“Im miệng!”
Anh gầm khẽ một tiếng, nhét tôi vào ghế phụ trên xe jeep.
Rầm!
Cửa xe bị đóng mạnh lại.
Trong xe bật máy sưởi, nhưng cả người tôi vẫn run rẩy.
Hạ Tranh ngồi vào ghế lái, đạp ga một cái, chiếc xe lập tức lao vọt đi.
Suốt quãng đường, không ai nói lời nào.
Xe chạy thẳng vào sân sau đồn công an.
Anh bế tôi vào phòng ký túc xá đơn của mình, đặt mạnh tôi xuống giường rồi quay người đi lấy hộp thuốc.
“Cởi đồ.”
Anh cầm thuốc sát trùng và băng gạc đi tới, giọng đầy mệnh lệnh.
Tôi siết chặt cổ áo.
“Không cần anh quản.”
“Lâm Vãn!”
Đột nhiên anh đập mạnh hộp thuốc xuống bàn, lồng ngực phập phồng dữ dội.
“Cô có phải nhất định muốn chọc tôi tức chết mới vừa lòng không?”
“Tôi chọc tức anh?”
Tôi đỏ mắt trừng anh.
“Là ai mắt mù lòng mù, đứng nhìn người khác phá tiệm tôi, hủy tâm huyết của tôi?”
“Hạ Tranh, anh lấy tư cách gì mà bây giờ tới giả làm người tốt!”
Hạ Tranh hít sâu một hơi, đột nhiên đưa tay kéo mạnh áo khoác của tôi ra.
“Anh điên rồi à!”
“Tôi không điên!”
Anh giữ chặt vai tôi, chỉ vào đầu gối chân phải bầm tím một mảng.
Trong mắt đầy đau lòng.
“Cô nghĩ tôi mặc kệ cô? Cô nghĩ tôi thiên vị Trần Tuyết Kiều?”
Anh nhìn chằm chằm vào mắt tôi.
“Trần Tuyết Kiều làm sổ sách giả ở hợp tác xã cung tiêu, tham ô ba vạn tệ tiền công.”
“Cục huyện đang bí mật điều tra, sắp tới lúc thu lưới rồi.”
Tôi ngây người.
“Nếu hôm đó ở tiệm tôi giúp cô, anh trai cô ta là tên đầu gấu địa phương kia lập tức sẽ phát hiện, rồi chuyển sổ sách đi!”
Hạ Tranh nghiến răng, giọng khàn đặc.
Chaporia
Bình Luận (0)