Đợi Chờ Năm Năm/Chương 8C. 8
20px

Thẩm phán liếc nhìn Trần Lệ một cái rồi nói: “Những người dự thính giữ trật tự, nếu không sẽ bị mời ra khỏi phòng xử án.”

Trần Lệ tức đến đỏ bừng mặt, đành ngồi xuống.

Luật sư của Trần Húc bắt đầu lấm tấm mồ hôi trên trán: “Phía chúng tôi… phía chúng tôi cho rằng số tiền nguyên đơn yêu cầu là quá cao.”

“Quá cao ư?” Luật sư Vương đặt một bản báo cáo khảo sát thị trường lên bàn: “Đây là mức lương trung bình của người chăm sóc bệnh nhân tại nhà ở thành phố này, lương tháng từ sáu đến tám nghìn tệ. Nguyên đơn đã chăm sóc một bệnh nhân bị liệt, phải túc trực 24/24, không nghỉ ngơi suốt năm năm. Tính theo mức thấp nhất là sáu nghìn một tháng, năm năm là ba trăm sáu mươi nghìn tệ. Phía chúng tôi chỉ yêu cầu mười tám vạn, đã giảm một nửa rồi đấy.”

Thẩm phán xem qua bản báo cáo, gật đầu.

Mặt Trần Húc dần dần trắng bệch ra.

Bà mẹ chồng dưới hàng ghế khán giả hét lên: “Nói bậy! Con bé chăm sóc tôi ư? Đó là việc nó phải làm!”

Thẩm phán cau mày: “Đề nghị những người dự thính giữ trật tự.”

Trần Lượng vội vàng giữ chặt xe lăn của mẹ chồng, nhỏ giọng nói: “Mẹ ơi, đừng nói nữa.”

Luật sư Vương cuối cùng nói: “Thưa Chủ tọa phiên tòa, tất cả chứng cứ đều đã được nộp. Sự thật rõ ràng, chứng cứ xác đáng. Yêu cầu của phía chúng tôi hợp tình hợp lý, đúng pháp luật, kính mong tòa án chấp thuận.”

Thẩm phán khép tập tài liệu lại, tuyên bố tạm dừng phiên tòa mười phút.

Mười phút sau, phán quyết được đưa ra.

Thẩm phán đọc bản án.

“Một, chấp thuận cho nguyên đơn Tống Giai Giai và bị đơn Trần Húc ly hôn. Hai, con chung Trần Tiểu Ngô sẽ do nguyên đơn Tống Giai Giai nuôi dưỡng, bị đơn Trần Húc mỗi tháng phải trả hai nghìn tệ tiền cấp dưỡng cho đến khi con đủ mười tám tuổi. Ba, bị đơn Trần Húc phải trả cho nguyên đơn Tống Giai Giai mười hai vạn tệ tiền bồi thường công sức làm việc nhà. Bốn, bị đơn Trần Húc phải trả cho nguyên đơn Tống Giai Giai ba vạn tệ tiền bồi thường tổn thất tinh thần. Năm, bị đơn Trần Húc phải hoàn trả cho nguyên đơn mười hai vạn tệ tiền tiết kiệm trước hôn nhân.”

Luật sư của Trần Húc há hốc mồm, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không thốt nên lời.

Trần Húc cả người đổ sụp xuống ghế.

“Không thể nào… Chuyện này không thể nào…”

Trần Lệ đứng bật dậy: “Không công bằng! Tại sao lại cho cô ta nhiều tiền như vậy?”

Thẩm phán liếc nhìn cô ta một cái: “Bản án đã được tuyên, nếu không phục có thể kháng cáo.”

Không ai dám nói gì nữa.

Bà mẹ chồng trên xe lăn òa khóc: “Cháu nội của tôi! Nhà của tôi! Tiền của tôi!”

Trần Lượng đẩy xe lăn, mặt tái mét.

Châu Mẫn đứng phía sau, mắt đỏ hoe, không biết là do tức giận hay sợ hãi.

Tôi đứng dậy.

Cả phòng xử án im lặng như tờ.

Tôi nhìn Trần Húc, nhìn mẹ chồng, Trần Lượng, Châu Mẫn, Trần Lệ đứng sau lưng anh ta.

Tôi nói: “Năm năm nay, người tôi chăm sóc không phải là bệnh nhân, mà là một lũ người vô lương tâm.”

Không ai dám tiếp lời.

“Nhưng từ hôm nay trở đi, tôi chỉ chăm sóc cho bản thân và con trai tôi mà thôi.”

Tôi vừa dứt lời, dưới hàng ghế khán giả có tiếng vỗ tay.

Một người, hai người, rồi càng lúc càng nhiều hơn.

Ngay cả thư ký tòa cũng lén cười một cái.

Cả nhà Trần Húc mặt cắt không còn giọt máu.

Tôi bế Tiểu Ngô lên, bước ra khỏi phòng xử án.

Phía sau lưng, tiếng khóc của mẹ chồng, tiếng chửi rủa của Trần Lệ, tiếng thở dài của Trần Lượng vang lên.

Tôi không hề ngoảnh đầu lại.

Căn nhà mới không lớn lắm, một phòng khách một phòng ngủ, ở tầng năm, không có thang máy.

Nhưng mà sạch sẽ.

Sạch sẽ một cách đặc biệt.

Không có mùi thuốc, không có tiếng la mắng, không có mùi khai thối của tã lót chất đống trong góc nhà.

Lần đầu tiên Tiểu Ngô bước vào, bé đứng giữa phòng khách xoay ba vòng.

“Mẹ ơi, đây là nhà của chúng ta sao ạ?”

“Đúng vậy, là nhà của chúng ta.”

“Không có bà nội ạ?”

“Không có.”

“Không có bố ạ?”

Tôi ngồi xổm xuống nhìn vào mắt con: “Sau này bố sẽ đến thăm con, nhưng bố không ở cùng chúng ta. Con thấy được không?”

Tiểu Ngô suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Vậy bố có thể đến, nhưng không được mắng mẹ.”

Tôi bật cười, nước mắt suýt rơi.

Hôm chuyển nhà, mẹ tôi đến. Bà mang theo hai cái chăn mới, một nồi cơm điện và một túi rau.

“Con gái, nhà này tốt đấy, sáng sủa, thoáng đãng.”

“Mẹ ơi, mẹ ở cùng chúng con đi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...