Bà xua tay: “Mẹ không quen sống ở thành phố đâu. Mẹ cứ ở quê, cuối tuần con đưa Tiểu Ngô về, mẹ hầm sườn cho mà ăn.”
Tôi không khuyên nữa. Mẹ tôi cả đời mạnh mẽ, không muốn làm gánh nặng cho con.
Buổi tối, tôi và Tiểu Ngô ngồi trên chiếc ghế sofa mới mua ăn đồ ăn đặt bên ngoài.
Tiểu Ngô ăn đầy miệng dầu mỡ: “Mẹ ơi, sau này chúng ta không cần chăm sóc bà nội nữa sao?”
“Không cần nữa rồi.”
“Vậy chúng ta có thể nuôi một chú mèo con được không ạ?”
Tôi nghĩ một lát: “Đợi con thi cuối kỳ đạt kết quả tốt, chúng ta sẽ nuôi.”
“Thật ạ?”
Tiểu Ngô vui sướng nhảy nhót trên ghế sofa.
Tôi mở điện thoại, nhìn thấy một tin nhắn.
Là thông báo nhận việc của công ty gửi đến.
Tôi đã lén nộp đơn xin việc từ ba tháng trước, hôm qua đã phỏng vấn đậu. Lương không cao, năm nghìn tệ một tháng, nhưng làm giờ hành chính, không phải tăng ca, tiện cho việc đưa đón con.
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn đó hồi lâu.
Năm năm rồi.
Tròn năm năm.
Cuối cùng tôi lại sắp có thu nhập của riêng mình rồi.
Dưới lầu vọng lên tiếng mấy cô, mấy bác hàng xóm đang trò chuyện.
“Nghe nói gì chưa? Cái cô ở tầng ba ly hôn rồi, còn lấy được hơn hai mươi vạn tệ đấy.”
“Thật hay giả đấy?”
“Thật chứ! Em họ tôi làm ở tòa án, chính mắt nhìn thấy đấy.”
“Cô ấy trước đây không phải ở nhà chăm sóc mẹ chồng sao? Sao lại còn được chia tiền?”
“Người ta mời luật sư, tính toán rõ ràng sổ sách năm năm qua. Cả nhà chồng cộng lại cũng không đấu lại cô ta một mình.”
“Chậc chậc chậc, không ngờ đấy nhỉ, bình thường trông hiền lành vậy mà.”
“Hiền lành ư? Người hiền lành mà trở mặt thì mới đáng sợ đấy.”
Tôi khép cửa sổ lại, mỉm cười.
Ngày hôm sau đưa Tiểu Ngô đi học, tôi gặp thím Vương ở cổng trường.
Bà ấy nhìn thấy tôi, vẻ mặt rất phức tạp.
“Giai Giai à, nghe nói cô… đã xử xong rồi sao?”
“Dạ, xử xong rồi ạ.”
“Vậy, vậy sau này cô định thế nào?”
“Đi làm, nuôi con, sống cuộc đời của mình.
”
Bà ấy mấp máy môi, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nói được một câu: “Thế cũng tốt rồi.”
Tôi gật đầu, không nói gì thêm.
Có những người, khi thấy bạn gặp khó khăn thì thương hại, thấy bạn sống tốt rồi thì lại không thoải mái trong lòng.
Tôi không trách họ.
Tôi chỉ là không muốn lãng phí thời gian vào những người như vậy nữa.
Buổi tối, Tiểu Ngô đã ngủ say.
Tôi một mình ngồi trên ban công, nhìn xuống những ngọn đèn đường dưới lầu.
Điện thoại rung lên một tiếng.
Một tin nhắn từ số lạ gửi đến.
“Nghe nói em ly hôn rồi. Lâu rồi không gặp.”
Tôi nhìn lướt qua số điện thoại đó, nghĩ mãi một lúc mới nhớ ra là ai.
Bạn cùng bàn thời cấp ba, hồi xưa từng theo đuổi tôi. Sau này tôi kết hôn rồi thì không còn liên lạc nữa.
Tôi không biết anh ta làm thế nào mà biết tôi ly hôn, cũng không biết tại sao lại gửi tin nhắn vào lúc này.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây.
Rồi tôi mỉm cười, đặt điện thoại xuống.
Không phải là không muốn trả lời, chỉ là không vội.
Tôi vừa thoát ra khỏi một cuộc hôn nhân tồi tệ, không muốn vội vàng bước vào một mối quan hệ khác.
Tôi muốn học cách tự sống tốt cuộc đời mình trước đã.
Tôi đứng dậy, đi đến phòng Tiểu Ngô, đắp lại chăn cho con.
Thằng bé trở mình, khóe môi nở nụ cười, không biết mơ thấy gì.
Với một số người, rời đi không phải là thất bại.
Mà là cuối cùng đã học được cách lựa chọn cho chính mình.
Ngoài cửa sổ, muôn nhà lên đèn.
Thành phố này rất lớn, lớn đến mức có thể chứa đựng mọi ấm ức của mọi người.
Thành phố này cũng rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ cần bạn muốn bắt đầu lại, lúc nào cũng có thể tìm thấy một chiếc bàn sạch sẽ, một công việc đơn giản, một tương lai không cần phải nhìn sắc mặt người khác.
Tôi kéo rèm cửa, tắt đèn.
Ngày mai còn phải dậy sớm đưa Tiểu Ngô đi học, sau đó đến công ty mới làm thủ tục nhận việc.
Năm năm rồi.
Cuối cùng tôi đã có thể sống cho chính mình.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)