“Sợi dây chuyền đẹp đấy, mua ở đâu thế?”
Dây chuyền? Tôi thuận tay sờ lên sợi dây chuyền pha lê xanh của hãng Swarovski đang đeo trên cổ.
Một nhân viên quèn mới đi làm như tôi, chỉ có tiền mua loại này thôi.
“Trong… cửa hàng ạ.l
Tôi trả lời qua quýt, chẳng muốn nhiều lời với anh ta, chỉ muốn nhanh chóng chuồn lẹ.
Nhưng Châu Dư Hoài dường như không định tha cho tôi dễ dàng như vậy, anh ta lại hỏi một câu khiến tôi đứng hình.
“Mẫu này nhiều người mua không?”
“Nhiều ạ, lúc tôi mua là sợi cuối cùng, cháy hàng rồi.”
“Ồ.”
Anh ta chậm rãi lướt qua người tôi, khóe mắt thi thoảng lại liếc qua.
Tôi nào dám nán lại lâu, vừa định cất bước đi thì lại bị gọi giật lại.
“Cô tên là Tiểu Linh à?”
Anh ta nhớ tên tôi thật rồi kìa! Trụ sở chính 500 người cơ mà, thật vinh hạnh quá đi mất…
“Vâng.”
Tôi gật gật đầu.
Cái tên Tiểu Linh là do người hướng dẫn Trưởng phòng Trương gọi tôi trước, sau này mọi người cũng gọi tôi như vậy luôn.
Trở về văn phòng, lưng tôi đã ướt đẫm mồ hôi hột.
Mạng lớn thật, cứ tưởng lại bị mắng một trận tơi bời.
Buổi sáng rất bận rộn, sắp xếp xong đống tài liệu thì đã quá 12 rưỡi.
Công ty quy định 13:00 là vào ca làm buổi chiều.
Nghĩ đến việc chỉ có nửa tiếng ăn cơm, bụng tôi lập tức kêu réo ầm ĩ.
Tiểu Mỹ cũng thảm chẳng kém gì tôi, bị kẹt lại vì hai số liệu chưa khớp nên không dứt ra được.
Thế nên hai đứa đành phải xuống cửa hàng tiện lợi dưới tầng mua đại cái bánh mì ăn lót dạ.
Mở điện thoại ra, số tin nhắn Wechat lại hiển thị dấu ba chấm.
Làm ông chủ kiểu gì mà rảnh rỗi thế nhỉ? Đôi lúc tôi còn tự hỏi không biết Thanh Phong Lãng Nguyệt có lừa mình không nữa.
Cứ nghĩ đến việc mình bận tối mắt tối mũi cả sáng mà bữa trưa ăn còn chưa no, lòng tôi lập tức tràn ngập tủi thân.
“Bạn trai cô quấn cô gớm nhỉ.”
Tiểu Mỹ bĩu môi ghen tị, thề thốt sau này cũng phải tìm một người bám dính lấy mình như thế.
Tôi nói: “Bám người có gì tốt đâu, quản đông quản tây, chẳng có tí tự do nào.
”
Tiểu Mỹ lườm tôi một cái rõ dài, bảo tôi no bụng không biết kẻ đói ăn, đúng là đang khoe khoang ngầm.
4
Buổi chiều vẫn bận sấp mặt.
Có lẽ vì bị tôi cho leo cây quá lâu, anh bạn trai cuối cùng không nhịn nổi nữa, gọi điện thoại thoại cho tôi.
Tôi chần chừ một lúc rồi không nghe máy.
[Ông xã, em xin lỗi! Hôm nay sếp giao nhiều việc quá, không làm cho xong là phải tăng ca đấy.] [Cả ngày nay cục cưng không thèm để ý gì đến anh, anh còn tưởng cục cưng không cần anh nữa chứ! Có phải tay sếp đó bắt nạt người mới không? Giao hết việc cho em phải không? Cục cưng của anh hiền lành quá, em phải học cách phản kháng, từ chối, hiểu chưa?] [Không có đâu, sếp đối xử với em tốt lắm, không bắt nạt em. Anh ấy còn bận hơn em nhiều, hôm nào cũng là người về muộn nhất phòng Nhân sự đấy.]Đột nhiên, đầu dây bên kia lại im bặt.
Tôi vẫn còn một đống việc “chưa xử lý” trên tay, không có thời gian bận tâm, vội vàng cắm mặt vào giải quyết nốt.
Cuối cùng, vào lúc hai phút trước giờ tan làm, mọi thứ đã xong xuôi.
Lúc mở Wechat lên, phá lệ chỉ thấy đúng một dòng tin nhắn.
[Em làm ở phòng Nhân sự à?]Tôi không nghĩ ngợi gì, gửi lại một icon gật đầu.
Sau đó Thanh Phong Lãng Nguyệt gửi ảnh bữa tối của anh cho tôi, dăm ba câu chuyện phiếm rồi đột nhiên hỏi:
[Cục cưng à, trò chuyện lâu như vậy mà anh vẫn chưa biết tên thật của em. Cục cưng họ gì? Có thể nói cho anh biết không?]Tôi nhìn màn hình ngẩn người mất một lúc lâu.
Nghĩ lại thì đúng là tôi chưa từng nói.
Thấy tôi không đáp, Thanh Phong Lãng Nguyệt bắt đầu đứng ngồi không yên.
[Cục cưng, trước đây em từng nói sẽ yêu anh cả đời, câu đó còn tính không?]Tôi từng nói câu này sao?
Tôi phải cật lực vắt óc suy nghĩ.
[Đến cả họ mình là gì em cũng không thể nói cho anh sao? Cục cưng, anh sợ lắm, đôi lúc anh cảm thấy em giống như một vì sao chổi vậy, xẹt qua rồi biến mất tiêu. Bất luận anh có đuổi theo thế nào cũng vô ích.]Nghe đáng thương quá!
Tôi vội vàng nhắn lại.
[Em họ Hạ, còn anh?] [Anh họ Châu.]
Chaporia
Bình Luận (0)