Cùng họ với tên bóc lột họ Châu kia… Tôi mím môi, trong đầu vô thức hiện lên khuôn mặt Châu Dư Hoài.
Cùng mang họ Châu mà Thanh Phong Lãng Nguyệt đáng yêu hơn anh ta vạn lần.
Sao khoảng cách giữa người với người lại lớn đến thế cơ chứ!
Tôi vừa gõ phím vừa thầm chửi rủa trong lòng, đột nhiên nhận được một tin nhắn làm tôi sục sôi máu.
[Sinh nhật cục cưng sắp đến rồi, anh đã đặt một chiếc vòng Divas’ Dream ở quầy Bvlgari trung tâm thương mại Long Tây, chỗ đó có gần em không?]Ý gì đây?
Mua cho tôi á?
Mắt tôi dính chặt vào chữ Divas’ Dream.
Chiếc này tôi từng thấy trên trang web chính thức, giá hơn năm vạn (gần 175 triệu VND).
[Đắt quá anh ơi.]Hơn nữa tôi cũng chẳng có tiền để mua quà đáp lễ với mức giá tương đương.
[Cục cưng, anh đã thanh toán tiền rồi. Ngày kia là sinh nhật em. Vốn dĩ anh muốn tự tay đeo cho em, nhưng hôm đó anh phải đi công tác. Nhớ ra lấy đấy nhé.]Tự tay đeo cho tôi?
Anh muốn gặp mặt ngoài đời ư? Đúng vào ngày sinh nhật tôi sao?
[Cục cưng, biết chưa? Ngoan nhé!] [Dạ, vâng.]Tôi lướt lên lướt xuống hộp thoại vài lần, đầu óc nóng lên thế nào mà lại đồng ý.
Sau đó tôi suy nghĩ rất lâu, cảm thấy đúng là nên gặp mặt anh một lần, không thể chần chừ thêm được nữa.
Thanh Phong Lãng Nguyệt vung tiền ngày càng bạo. Lỡ như không vừa mắt thì thà dứt khoát sớm, đối với cả hai đều tốt.
Buổi tối tôi không thèm ngắm ảnh cơ bụng của anh nữa, mà là không ngừng tự lên dây cót tinh thần, điều chỉnh tâm trạng, hạ thấp kỳ vọng.
Không mong anh mang vẻ đẹp như minh tinh đỉnh lưu, ít ra cũng phải ngũ quan đoan chính.
Nếu trông có chút thanh tú nữa, đeo thêm đôi kính gọng bạc thì càng tuyệt.
Tôi thích thể loại cầm thú đội lốt thư sinh, kiểu “nói ít làm nhiều” ấy.
Niềm khao khát và sở thích mãnh liệt giấu kín tận đáy lòng này, ngay cả trong những đêm buôn dưa lê điên cuồng ở ký túc xá tôi cũng chưa từng hé nửa lời.
Hôm sau, lượng công việc không nhiều.
Tiểu Mỹ rủ tôi đi dạo phố, bảo muốn mua một bộ chiến bào ren.
Tôi hỏi cô ấy có phải nhắm được mục tiêu mới rồi không, cô ấy không chút do dự gật đầu cái rụp, còn thì thầm khoe quen được một anh phi công trẻ 20 tuổi trên mạng.
Tôi sững sờ!
Chẳng phải vừa mới chia tay sao? Mới được mấy ngày chứ?
“Vậy là hai người đã gặp mặt rồi á?”
“Tối mai!”
Đệt, mới quen một ngày đã hẹn gặp ngoài đời?
Tôi bái phục luôn.
Từ tận đáy lòng, tôi giơ ngón cái lên bày tỏ sự thán phục.
Tiểu Mỹ nháy mắt tự đắc với tôi, động viên tôi mạnh dạn gặp mặt ngoài đời, sớm ngày ăn thịt mỡ.
Tôi mím môi cúi gầm mặt, chạy thẳng vào WC.
Nước lạnh liên tục tát vào khuôn mặt đỏ bừng, cả người tôi tê dại râm ran.
[Ông xã, em muốn ngắm cơ bụng. Không xem ảnh đâu, em muốn xem video cơ.]Lúc có hứng thế này, không thể để một mình tôi bốc hỏa được.
Thế là tôi trốn trong buồng vệ sinh, chủ động gửi đi tám bức ảnh sống động tuyệt đẹp của bản thân.
Vừa bước ra ngoài liền đụng trúng Sếp Châu.
Tóc mai vẫn còn rịn vài giọt nước, tôi hoàn toàn không chú ý.
“Chào Sếp Châu!”
Tôi đứng nghiêm túc cúi gập người chào như học sinh tiểu học gặp thầy giáo.
Kỳ lạ là anh ta không gật đầu đáp lễ, mà lại dừng bước cách tôi chừng hai mét.
Trong đầu tôi lập tức ré lên hồi chuông cảnh báo.
Chẳng lẽ tôi lại làm sai chỗ nào rồi?
Sếp không đi, tôi cũng không dám đi.
Hai người chúng tôi cứ cứng đờ ở đó, cực kỳ ăn ý.
“Váy áo đẹp đấy.” Châu Dư Hoài ánh mắt trầm xuống, tôi lập tức nổi da gà da vịt, cảm giác như đang đứng trước mặt con hổ lớn vậy.
Một lần là trùng hợp, hai lần là ngẫu nhiên, nhưng ba lần thì không thể coi là trùng hợp được nữa.
Trong lòng tôi càng thêm hoang mang.
Người đàn ông này bị sao thế nhỉ, cớ gì cứ nhắm mãi vào trang phục của tôi?
Điều này khiến tôi buộc phải đánh giá lại chỉ số IQ và thẩm mỹ của chính mình.
Từng điều lệ trong sổ tay nhân viên công ty tôi đều thuộc nằm lòng, là khả năng thấu hiểu của tôi có vấn đề hay tôi vô tình mặc trúng màu sắc “tử thần” mà anh ta ghét nhất đây?
Không được! Phải mau chóng đi hỏi Tiểu Mỹ mới được.
“Sếp Châu, nếu không có việc gì nữa thì tôi xin phép đi trước.”
Tôi lấy hết dũng khí đón lấy ánh mắt anh ta, nhận ra ánh mắt ấy còn sâu thẳm hơn trước, lại còn xen lẫn một loại cảm xúc nào đó mà tôi không tài nào hiểu nổi.
“Ừ, về đi.”
Giọng anh ta rất nhạt, không có chút gợn sóng nào.
Tôi như được đại xá, vội vàng rảo bước chạy thục mạng.
Gót giày cao gót giẫm lên thảm trải sàn phát ra tiếng lộc cộc trầm đục.
Rất nhiều đồng nghiệp ném ánh mắt kinh ngạc về phía tôi, nhưng lúc này tôi đã chẳng còn tâm trí đâu để bận tâm, chỉ muốn nhanh chóng trốn về phòng làm việc.
Theo bản năng, tôi liếc nhìn Wechat, Thanh Phong Lãng Nguyệt không trả lời.
Trong đầu tôi lập tức hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng.
Thật quá bất thường!
Chaporia
Bình Luận (0)