Rất nhanh sau đó, ba đoạn video thơm mùi xôi thịt được gửi sang.
Chỉ thấy Thanh Phong Lãng Nguyệt lười nhác tựa lưng vào ghế, dùng ngón tay thon dài hoàn mỹ giật mạnh cà vạt, cởi cúc áo sơ mi ở cổ áo.
Yết hầu gợi cảm lộ ra ngoài, khẽ lăn tăn, dường như tôi còn nghe được tiếng thở dốc trầm thấp kìm nén.
Xem đến đây tôi chết lâm sàng luôn, vội giấu nhẹm điện thoại vào trong túi xách che kín bưng.
Ánh mắt dè dặt quét xung quanh, cố gắng giữ cho trái tim đang muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực đập bình thường trở lại, sau khi xác định không ai chú ý tới tôi mới lấy lại được hơi thở.
Sau đó, dù làm gì đi nữa thì hình bóng đầy quyến rũ của anh vẫn cứ lởn vởn trong đầu tôi.
“Tiểu Linh, mặt cô đỏ bừng thế kia, khó chịu ở đâu à?”
Tiểu Mỹ ngồi ngay đối diện, có biểu hiện gì bất thường cũng chẳng qua mắt được cô ấy.
“Không có không có, chỉ là thấy hơi nóng thôi. Cô không thấy nóng à?”
“Nóng á? Tôi còn đang thấy lạnh đây này!”
Nói xong, cô ấy kéo chặt chiếc khăn choàng.
Trong văn phòng có mấy đồng nghiệp nam cực kỳ sợ nóng, điều hòa ở đây luôn để thấp hơn các phòng khác ba độ.
Tôi chột dạ cúi gằm mặt, sốt ruột chờ cái đồng hồ trên màn hình nhảy đến con số 17:30.
Tan làm xong tôi phi thẳng đến quầy Bvlgari ở trung tâm thương mại Long Tây.
“Xin chào, tôi đến nhận quà sinh nhật anh Châu đã đặt.”
“Xin hỏi cô là cô Hạ phải không?”
Tôi gật đầu.
Thái độ của nhân viên bán hàng lập tức thay đổi, trở nên đon đả nhiệt tình, đón lấy chiếc túi nhỏ màu đen cực kỳ tinh xảo từ tay nhân viên nam bên cạnh.
“Cô Hạ, anh Châu còn đặt cho cô thêm một chiếc túi da rắn nước nữa.”
Tôi mở to hai mắt.
Có trời mới biết tôi đã dồn hết bao nhiêu dũng khí mới dám bước vào cánh cửa này.
Một kẻ vừa chập chững bước vào chốn công sở như tôi rất cần một chiếc túi xịn sò.
Về đến nhà, tôi nóng lòng không đợi nổi nữa bấm ngay vào đoạn video sực mùi 18+ ban chiều chưa xem xong.
Đề phòng mất kiểm soát, tôi còn chu đáo chuẩn bị sẵn Coca lạnh, dưa hấu ướp lạnh, cộng thêm 12 viên thuốc trợ tim dự phòng.
Vừa bấm Play, bàn tay với những khớp xương thon dài rõ ràng kia bắt đầu men theo cổ áo lần xuống dưới, trong ánh mắt đầy mong đợi của tôi, toàn bộ hàng cúc áo đã được cởi bung.
Cơ ngực vạm vỡ gợi cảm đập ngay vào mắt, bóng nhẫy mồ hôi đang rung rinh chuyển động.
Tôi đơ luôn rồi.
Có uống cả một lọ thuốc trợ tim cũng không đủ đô.
Ngay lúc tôi đang phân vân có nên tiếp tục liều mạng xem tiếp không thì con yêu nghiệt kia nhắn tin.
5
[Cục cưng nhận được quà chưa?][Em nhận được rồi, cảm ơn ông xã! Dây chuyền, túi xách đều đẹp lắm, em rất thích.]
Chỉ là đắt quá thôi, áp lực ghê gớm, không biết trả lại thế nào.
Tôi đứng trước gương toàn thân tạo dáng làm vài kiểu ảnh gửi qua.
Không ngờ anh không hề khen tôi đeo dây hay xách túi đẹp, mà lại phán một câu “váy đẹp đấy”.
Lối tư duy quá đỗi nhảy cóc này khiến tôi cạn lời.
[Cục cưng nhất định ngày nào cũng phải mang theo tấm chân tình của anh trên người đấy nhé.]Tôi lập tức gửi icon bé chó gật đầu để anh yên tâm.
Dây chuyền cục cưng tặng, trừ lúc tắm và đi ngủ ra, tuyệt đối không tháo.
Ngày hôm sau, tôi diện nguyên bộ đồ mới ra khỏi nhà.
Trên tàu điện ngầm, bao nhiêu ánh mắt đều đổ dồn vào tôi.
Đa phần mang theo sự tò mò, xét nét.
Cũng phải thôi. Đeo sợi dây chuyền giá năm vạn, xách cái túi hơn hai vạn mà lại chen chúc đi tàu điện ngầm cùng bọn họ, quả thực cũng hơi quê độ, có khi còn bị đồn là dùng hàng fake không chừng.
Nhưng cứ nghĩ đến việc đồ này là do ông xã yêu quý tặng, bao muộn phiền bay biến hết.
Tiểu Mỹ là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi của tôi.
Đôi mắt cô ấy hận không thể dán chặt vào người tôi.
“Tiểu Linh, bạn trai cô chiều cô thật đấy! Chưa gặp nhau ngoài đời bao giờ mà đã mua tặng cô món quà đắt tiền như vậy rồi. Sao tôi mãi chưa gặp được đại gia nào nhỉ!”
“Chẳng phải cô đang quen một phi công trẻ 20 tuổi đấy sao? Tối nay là ăn được rồi còn gì, ghen tị với tôi làm chi?”
“Cô cũng phải cố lên nhé! Sớm ngày gặp mặt.”
Tiểu Mỹ cười hề hề với tôi, rút điện thoại ra bắt đầu màn rải thính chào buổi sáng.
Buổi sáng vẫn cứ tất bật như mọi ngày.
Gần đến giờ ăn trưa, Trưởng phòng đưa cho tôi một tệp tài liệu bảo lên phòng Tổng Giám đốc xin chữ ký.
Rút kinh nghiệm lần này tôi thông minh hơn hẳn, lật giở đọc đi đọc lại ba lần, đến cả dấu câu cũng không bỏ sót.
Mặc kệ sếp Châu có chất vấn kiểu gì, tôi đây không ngán!
Bước đến cửa phòng Tổng Giám đốc, giọng mắng chửi quen thuộc từ bên trong lại vang lên.
Chaporia
Bình Luận (0)