“Giám đốc Lý, tại sao chi phí công tác của phòng Kinh doanh tháng này lại đội lên gấp ba lần so với tháng trước? Anh đã tìm hiểu nguyên nhân chưa? Hay lại muốn tôi đích thân đi điều tra?”

“Trưởng, Trưởng phòng Trần đã ký duyệt rồi.”

Phó giám đốc bộ phận Tài chính Lý Uẩn không dám nói toẹt ra, vã mồ hôi hột.

“Thế là ý anh bảo chỉ cần Trưởng phòng Trần ký rồi thì anh không cần thẩm tra, không cần hỏi han, không cần kiểm tra nữa? Vậy tôi cần bộ phận tài chính các anh để làm gì? Hay là anh muốn chuyển sang làm cho nhà họ Trần?”

Trần Nhược Đường là trưởng phòng trẻ tuổi nhất công ty chúng tôi.

26 tuổi, tốt nghiệp Ivy League.

Xinh đẹp lộng lẫy, tính cách kiêu ngạo, năng lực xuất chúng, là người tình trong mộng của bao nhiêu đồng nghiệp nam.

Hơn nữa bố cô ấy cũng là doanh nhân, giao tình với nhà họ Châu rất sâu đậm.

Nghe đồn Trưởng phòng Trần vì Sếp Châu mới đến làm việc cho Locke, ông cụ nhà họ Châu cũng nhắm cô ấy làm con dâu.

Ngay ngày đầu tiên nhậm chức, Trưởng phòng Trương đã liệt kê cho tôi ba cái tên tuyệt đối không được đắc tội.

Một là sếp lớn, Đại ma vương Châu Dư Hoài.

Hai là Giám đốc Kỹ thuật Phó Lăng Xuyên – nhân vật dưới một người trên vạn người. Anh ta hiện đang tu nghiệp bên Mỹ, tháng sau mới về.

Người thứ ba chính là Trần Nhược Đường, bà chủ tương lai được công ty ngầm công nhận.

Thế nhưng Sếp Châu dường như không hài lòng lắm với Trưởng phòng Trần, đến bạn gái mình mà cũng chèn ép cơ mà.

Giám đốc Lý bước ra nhìn thấy tôi, đơ người mất một giây.

“Cô là Tiểu Linh ở phòng Nhân sự phải không?”

Trời ạ, đến cả anh ta cũng biết tên tôi rồi?

Phòng Nhân sự và bộ phận Tài chính đâu có ở cùng một tầng, cách nhau xa tít mù tắp.

Tôi lúng túng gật đầu như gà mổ thóc, lấy lại bình tĩnh bước vào trong.

Ánh mắt Sếp Châu quét qua người tôi khoảng hai giây, đột nhiên khựng lại.

Hồi lâu sau, anh ta nhếch môi cười nhạt nói: “Dây chuyền đẹp lắm.”

Sếp đang cười sao?

Tôi đứng hình luôn! Giật thót mình như kẻ đang bị bệnh nặng, run rẩy ôm chặt lấy xấp tài liệu.

“Bạn, bạn trai tặng.”

“Bạn trai cô có mắt nhìn đấy.”

Nói xong lại mỉm cười cái nữa.

Tôi vội vàng đưa tài liệu qua.

Lòng bàn tay túa mồ hôi vì căng thẳng, miệng lẩm nhẩm học thuộc những nội dung quan trọng trong tài liệu.

Đúng lúc tôi đang chuẩn bị tinh thần đón nhận màn tra khảo linh hồn, thì anh ta vung bút ký xoẹt một cái ở trang cuối cùng.

Thế là qua cửa rồi?

Một câu cũng không hỏi?

Không, anh ta có hỏi! Hỏi mấy câu không hề liên quan gì đến tài liệu.

“Mấy ngày nay đã quen việc chưa? Công việc có nhiều không? Có mệt không?”

Sếp đang ban phát hơi ấm tình người đấy à?

Tôi hoài nghi nhân sinh nhìn anh ta, dõng dạc bày tỏ quyết tâm.

“Mệt nhưng vui ạ! Học được rất nhiều kiến thức mới, rất thiết thực. Sếp Châu, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!”

“Sau này có gì không hiểu hoặc gặp bất cứ khó khăn nào, cứ tìm tôi bất cứ lúc nào.”

Anh ta nói rất khách sáo, ánh mắt vô cùng dịu dàng, khiến tôi có ảo giác mình mới là tổng giám đốc.

Sự vật bất thường ắt có biến, cả ngày hôm đó tôi cứ nơm nớp lo sợ.

“Tiểu Mỹ, nếu một người đàn ông bỗng nhiên quan tâm, khách sáo với cô, cô có biết vì sao không?”

“Có việc nhờ vả hoặc là có mưu đồ với cô chứ sao!”

Tiểu Mỹ không ngẩng đầu lên, tay gõ bàn phím lạch cạch.

Còn nửa tiếng nữa là tan làm. Tối nay có “trận đánh lớn”, cô ấy không muốn phải tăng ca.

Thật hay đùa vậy? Tôi cảm giác mình như bị sét đánh ngang tai! Hơn nữa tư duy của tôi hoàn toàn bị cô ấy dắt mũi.

Nhớ lại những chuyện trước kia, đúng là có chút mùi mẫn.

Nhưng sếp đã có bạn gái rồi cơ mà!

Không đúng, anh ta chưa có bạn gái, mà hai chúng tôi cũng không có khả năng.

Tôi lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng tìm lại lý trí.

Lúc đứng đợi thang máy, không biết có phải ảo giác của tôi không mà cứ thấy bao nhiêu ánh mắt lén lút lia về phía mình.

“Tiểu Linh, sợi dây chuyền này là dòng Divas’ Dream của Bvlgari phải không?”

Người vừa cất lời là Hà Thanh ở phòng Kinh doanh khu vực phía Nam, cô ta vào làm cùng ngày với tôi, chúng tôi có nói chuyện với nhau vài lần ở phòng trà nước.

“Đúng rồi, bạn trai tặng.”

Nhìn vào ánh mắt cô ta, tôi thừa biết cô ta muốn hỏi gì.

Thấy tôi thẳng thắn thừa nhận, cô ta liền buông lời chua ngoa: “Cô sướng thật đấy, có anh bạn trai chiều chuộng cô như vậy.”

Lúc này lại một nữ đồng nghiệp khác cũng bước tới, cười híp mắt chen vào: “Túi xách của cô cũng đẹp thật, là mẫu mới nhất của Bvlgari phải không?”

Tôi cười gượng, bồi thêm một câu: “Cũng là bạn trai tặng.”

“Bạn trai cô giàu thật đấy.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...