Giọng điệu còn chua chát hơn cả Hà Thanh.

Tôi lịch sự cười nhẹ, không thèm đoái hoài nữa.

Số tiền Thanh Phong Lãng Nguyệt chuyển cho tôi cộng dồn lại cũng tầm hai triệu tệ rồi. Tặng cái túi xách, sợi dây chuyền thì đã làm sao?

Tâm trạng vui vẻ tích cóp cả ngày bỗng chốc bay biến sạch.

Tôi hậm hực cầm điện thoại lôi anh ra xả.

[Ông xã, món quà anh mua tặng em lóa mắt quá, mấy bà đồng nghiệp trong công ty đang ghen tị đỏ mắt đây này, mỉa mai em đủ điều.] [Bộ phận nào vậy?] [Phòng Kinh doanh. Bộ phận có nhiều trai xinh gái đẹp nhất công ty em đấy. Bản thân cô ta cũng đeo túi hàng hiệu mà còn đi nói móc em!] [Tên là gì?] [Làm gì, chẳng lẽ anh định lao tới xả giận cho em chắc?]

Tôi nói đùa.

[Ừ, xả giận cho em.]

Thấy tin nhắn này, tâm trạng tôi lập tức được xoa dịu.

Cảm giác có người bảo vệ mình thật tuyệt!

[Cục cưng, ngày mai anh phải sang Mỹ công tác một tuần. Ngoan nhé, anh sẽ mang quà về cho em.]

Sang Mỹ?

[Ngày mai sếp em cũng đi công tác bên Mỹ đấy! Cuối cùng cũng được giải phóng rồi!] [Mọi người ghét sếp lắm à?] [Không đến nỗi ghét, chỉ là sợ thôi! Anh biết không? Hôm nay em vào phòng sếp đưa tài liệu, anh ta không những không bắt bẻ em mà còn cười với em nữa, còn hỏi em đã quen với công việc ở công ty chưa. Lúc đó cả người em như đông cứng lại, cứ tưởng sếp bị yêu tinh nào nhập vào cơ.] [Quan tâm em mà còn chê à? Sếp em làm thế cũng khó nhọc lắm đấy.]

Câu nói của Thanh Phong Lãng Nguyệt làm tôi đứng hình mất chục giây. Nhìn kỹ cái avatar chiếc ấm tử sa bốc khói nghi ngút, tôi mới an tâm.

Đúng là bạn trai tôi rồi.

Nhưng sao anh ấy lại nói đỡ cho người ngoài chứ!

[Cục cưng, chờ anh đi công tác về, chúng ta gặp nhau nhé.]

Lần này tôi không từ chối nữa.

Tiểu Mỹ nói đúng. Yêu qua mạng dẫu cuồng nhiệt đến đâu cũng chẳng thể giải tỏa được cơn khát, được “ăn thịt” mới là chân ái.

6

Ngày hôm sau, tôi vừa mới đến công ty, chưa kịp pha xong tách cà phê thì Tiểu Mỹ đã lén lút kéo ghế xích lại gần.

“Cô nghe chuyện chưa? Cái vụ đồn thổi về cô ấy!”

“Đồn thổi chuyện gì?”

Tôi giật mình hoang mang.

“Trong công ty đang đồn cô bám đuôi đại gia, làm chim hoàng yến đấy!”

“Ai đồn thế?”

Tôi đoán chắc là hai ả phòng Kinh doanh kia, những lời xỏ xiên cô ta châm biếm tôi ngày hôm qua vẫn còn văng vẳng bên tai.

“Tôi không rõ nữa, nói chung cả công ty đều đang bàn tán. Tí nữa có khi Trưởng phòng sẽ gọi cô lên nói chuyện đấy, chuẩn bị tâm lý đi.”

Tâm trạng tôi lập tức tụt xuống đáy vực.

Trưởng phòng Nhân sự họ Lâm, mấy hôm nay đang đi công tác, lần đầu gặp mặt mà đã phải đội quần thế này sao?

Nghe nói anh ta là người cực kỳ nguyên tắc, làm việc nghiêm túc, không chấp nhận bất kỳ sai sót nào.

Có điều tính tình dễ chịu hơn Đại ma vương nhiều, đến cả mắng người cũng khiến người ta cảm thấy như gió xuân lướt qua.

Mũi tôi bỗng cay cay, nước mắt tủi thân ứa ra.

Trưởng phòng Trương an ủi tôi, bảo lát nữa sẽ đi cùng tôi, nhắc tôi đừng quá lo lắng.

Tôi gật đầu, giây tiếp theo liền chạy tuột vào WC xả một tràng oán hận cho Thanh Phong Lãng Nguyệt nghe.

Trút giận xong, tôi lấy lại tinh thần quay về chỗ làm việc.

Chẳng qua chỉ là ghen tị vì tôi tìm được anh bạn trai có tiền thôi mà!

Muốn nhân cơ hội này mượn gió bẻ măng để trừng trị tôi à, không có cửa đâu!

Thế là tôi lấy ngay cuốn sổ tay ra, tuôn một mạch bài “Đơn khiếu nại” dài dằng dặc, sướt mướt như phim, nhét tịt vào túi áo.

Ăn cơm trưa xong, quả nhiên Trưởng phòng Lâm cho gọi tôi lên nói chuyện.

Tôi cúi gằm mặt lầm lũi đi theo sau Trưởng phòng Trương bước vào “phòng thẩm vấn”.

Trưởng phòng Lâm trẻ hơn so với sức tưởng tượng của tôi, nhìn chừng ba mươi tuổi, vóc dáng cao ráo, mặc chiếc áo sơ mi cộc tay màu đen.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, quá trình kiểm tra xác nhận đã hoàn tất, đích thị là một soái ca, nhưng chưa đẹp trai bằng Châu Dư Hoài.

“Chào Trưởng phòng Lâm.”

Giọng tôi nhỏ xíu như muỗi kêu, được ánh mắt khích lệ của Trưởng phòng Trương tiếp sức nên tôi mới dũng cảm đòi lại công bằng cho mình.

Bên tai vang lên vài tiếng cười khẽ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...