“Chuyện của cô tôi đã biết rồi. Yên tâm đi, công ty sẽ cho cô một lời giải thích thỏa đáng. Còn những kẻ tung tin đồn nhảm kia, chúng tôi sẽ xử lý nghiêm khắc, tuyệt đối không dung túng. Cô cứ an tâm làm việc, đừng suy nghĩ nhiều.”

Người tốt đây rồi!

Là ai nói anh ta mắng người cũng khiến người ta như gió xuân lướt qua? Bản thân anh ta vốn dĩ đã là một cơn gió xuân rồi cơ mà!

Trưởng phòng Trương cũng không ngờ mọi việc lại trôi chảy đến thế, trước khi đi còn nhìn tôi đầy thâm ý.

Về lại phòng làm việc, một đám đồng nghiệp vây quanh tôi hỏi đông hỏi tây, không ngớt lời xuýt xoa tôi đúng là được thần may mắn độ, số quá đỏ.

Cảm giác sống sót sau tai nạn thật sự tuyệt vời! Vừa nãy tôi còn tưởng cái bát cơm này coi như đi tong rồi cơ chứ!

Buổi tối, tôi cố tình đặt bàn ở một nhà hàng cực sang chảnh để tự thưởng cho cái trái tim bé nhỏ vừa mới chịu đả kích của mình.

Đột nhiên, điện thoại trên bàn rung lên bần bật.

[Cục cưng, đừng để bụng mấy lời đồn nhảm nhí đó nhé, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.]

Có vẻ anh trả lời rất gấp gáp, vỏn vẹn hai mươi chữ mà gõ sai mất năm chữ.

[Ông xã, bên Mỹ thế nào rồi anh? Có bận lắm không?]

Tôi nhẩm tính múi giờ, bên Mỹ giờ này chắc tầm sáu rưỡi sáng.

[Hôm nay anh có tận ba cuộc họp, chắc phải đến tối mới có thời gian nhắn lại. Cục cưng có chuyện gì muốn kể thì cứ gửi nhé, anh sẽ đọc hết.]

Nhìn thấy dòng chữ này, lồng ngực tôi chợt rung lên những nhịp đập thổn thức.

Rõ ràng đang là buổi tối, nhưng ngay lúc này tôi lại cảm nhận được sự ấm áp của mặt trời.

[Ông xã, lo kiếm tiền là trên hết. Em sẽ ngoan ngoãn chờ anh về.] [Ừ, ông xã sẽ cố gắng kiếm tiền, mang đến cho cục cưng cuộc sống tốt nhất!]

Chắc tại bị xúc động mạnh bởi hàm ý ẩn chứa sau cái gật đầu chịu gặp mặt của tôi, tiền lì xì hôm nay được gửi sang nhiều vô kể.

Liên tục năm giao dịch liền, tôi thật sự lo tài khoản bị hệ thống đánh dấu bất thường rồi khóa lại thì toi.

Về đến nhà, tôi cố nhịn không nhắn tin cho Thanh Phong Lãng Nguyệt nữa.

Trước khi đi ngủ lại lôi ảnh của anh ra ngắm nghía, tự thấy mình đúng là trúng tà rồi, càng ngày càng lún sâu, không thể thiếu vắng hình bóng anh.

Sáng hôm sau, tôi vừa chấm công xong đã bị Trưởng phòng Trương gọi vào.

Chú ấy bảo người tung tin đồn là Hà Thanh phòng Kinh doanh, ả ta ghen tị vì tôi mới ra trường mà đã đeo sợi dây chuyền giá năm vạn.

Hôm qua cô ta đã bị công ty đuổi việc rồi, từ nay về sau sẽ chẳng còn ai dám ăn đứng dựng ngược, tung tin đồn nhảm nữa.

Tôi há hốc mồm ngạc nhiên, cứ ngỡ cùng lắm công ty chỉ phạt cảnh cáo là cùng.

Trưởng phòng Trương bảo Hà Thanh vẫn đang trong thời gian thử việc, nếu phạm lỗi công ty có quyền đuổi thẳng cổ bất cứ lúc nào.

Nghe xong tôi nín thở luôn.

Tôi cũng đang trong thời gian thử việc mà!

Còn mấy ngày nữa nhỉ?

Lẩm nhẩm tính toán, mặt mũi tôi tối sầm lại.

“Tiểu Linh, cố gắng làm cho tốt nhé! Chú rất kỳ vọng ở cháu!”

Trưởng phòng Trương chân thành khuyên nhủ tôi, ánh mắt chan chứa sự hiền từ, giống y hệt bố tôi.

Sống mũi tôi cay cay, gật đầu thật mạnh.

“Trưởng phòng cứ yên tâm! Cháu nhất định sẽ cố gắng làm việc thật tốt, không làm chú mất mặt đâu.”

Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, chớp mắt đã qua bốn ngày.

Hôm nay tôi đặc biệt vui vẻ, bởi ông xã yêu quý của tôi đã về nước sớm hơn dự định!

Hai đứa thống nhất hẹn gặp nhau ở nhà hàng Dật Hương trên đường Lộc Giáp Băng vào tối mai.

Đáng lẽ anh định đưa tôi đi ăn đồ Tây cơ, nhưng tôi không khoái, cảm giác ăn uống ở mấy chỗ đó không được thoải mái cho lắm.

Nhà hàng Dật Hương là do tôi chọn, thiết nghĩ nhận quà xịn của Thanh Phong Lãng Nguyệt rồi, ít nhất cũng phải mời anh một bữa cho ra hồn chứ.

Nhà hàng này ăn uống bét nhè mỗi người cũng tầm ba trăm tệ, đối với một đứa nhân viên quèn chưa nhận được tháng lương đầu tiên như tôi thì đã là vô cùng xa xỉ rồi.

“Tiểu Linh, tôi nghe nói Sếp Châu về rồi đấy.”

Tiểu Mỹ ló cái đầu bù xù của mình sang chỗ tôi.

“Nhanh thế á?”

Tôi kinh ngạc.

Tháng ngày sung sướng vừa mới kéo dài được mấy hôm, lại sắp phải cắm cổ làm việc rồi.

Haizz.

Tôi và Tiểu Mỹ đồng thanh thở dài.

Buổi trưa đi từ nhà ăn về, thấy mấy người đồng nghiệp cứ túm năm tụm ba thì thầm to nhỏ chuyện gì đó bí ẩn lắm.

Thấy tôi tới, mọi người vội vàng tản ra.

Có chuyện gì vậy nhỉ?

Trong đầu tôi đầy rẫy sự thắc mắc, linh cảm mách bảo chắc chắn chuyện này liên quan tới mình.

Thế là tôi bóc hộp kẹo ngậm ho mới nguyên chạy lại chỗ một nữ đồng nghiệp lớn tuổi hơn.

“Chị Đào, ban nãy mọi người nói chuyện gì thế?”

Chị Đào trầm ngâm vài giây rồi cũng hé miệng.

“Cũng không có gì to tát, chỉ là Trưởng phòng Trần đang thắc mắc tại sao lại đuổi việc Hà Thanh mà không thông báo cho cô ấy một tiếng. Tiểu Linh à, em đừng nghĩ nhiều. Mọi chuyện đã có Trưởng phòng Lâm của chúng ta lo rồi.”

Đã nói thế rồi thì sao mà không nghĩ ngợi cho được?

Tôi sắp khóc đến nơi rồi đây này.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...