Ba nhân vật cốt cán không được phép đắc tội mà Trưởng phòng Trương đã dặn dò ngay ngày đầu nhậm chức, tôi lại đụng phải nhanh đến vậy sao.
Nhưng sao Trưởng phòng Trần lại không biết chuyện này nhỉ? Chẳng phải cô ấy ngang hàng với Trưởng phòng Lâm sao?
Nguyên một buổi sáng tôi hồn bay phách lạc, chốc chốc lại lấm lét liếc về chiếc ghế trống không của Trưởng phòng Trương.
Cuối cùng, đến trưa tôi cũng bắt gặp chú ấy ở ngay cửa nhà ăn.
“Trưởng phòng, Trưởng phòng Trần không biết chuyện Hà Thanh bị đuổi việc ạ? Có phải cháu đã gây rắc rối cho Trưởng phòng Lâm rồi không?”
Trưởng phòng Trương hơi khựng lại, sau đó bật cười ha hả.
“Tiểu Linh à, cháu đừng bận tâm đến chuyện này nữa, cứ an tâm làm việc đi! Bên chỗ Trưởng phòng Trần sẽ có người xử lý.”
Tôi đứng ngây ra đó, nhìn theo bóng lưng to lớn của trưởng phòng, trong lòng cảm động rơi nước mắt.
Ở nhà có bố mẹ che chở, không ngờ đi làm cũng kiếm được một ông “bố” bảo kê cho mình.
Buổi chiều rảnh rỗi, cảm xúc dâng trào, tôi liền gửi ngay cho Thanh Phong Lãng Nguyệt một chùm “đạo lý cuộc sống súp gà cho tâm hồn”.
Ngay sau đó nhận được một icon cười bò lăn bò toài.
Tôi cạn lời.
Đọc đi đọc lại bài văn dài miên man của mình tận ba lần, từng câu từng chữ xúc động thấu ruột thấu gan, có thấy chỗ nào buồn cười đâu nhỉ.
[Cục cưng, ngày mai đừng đến muộn nhé.]Đúng lúc tôi đang gõ “buồn cười ở chỗ nào?”, tin nhắn bên kia bay sang.
[Yên tâm đi, em đúng giờ lắm!]Tất cả những tin nhắn Wechat sau đó của anh tôi đều chọn lọc để trả lời.
[Cục cưng đang không vui à? Lại có kẻ chọc tức em ở công ty sao?] [Sao cục cưng không thèm đoái hoài đến anh vậy?]Mấy chục bức ảnh cơ bụng dội tấp nập vào máy tôi, còn chưa kịp load xong thì tám cái video nữa lại bay tới.
Haizz!
Tôi nằm vật ra giường, dạng chân dạng tay ngửa mặt lên trần nhà thở hắt ra.
Tại sao tôi lại làm lơ anh, vì tôi sợ đó!
Tôi sợ gặp anh rồi lại thất vọng! Lại phá vỡ mọi ảo tưởng về một tình yêu màu hồng của mình.
Cầu được ước thấy, lướt Weibo chưa được bao lâu tôi đã va ngay vào một cái tin tức đủ sức làm chấn động toàn bộ tế bào não của mình.
“Cứu với các chị em ơi, gặp bạn trai qua mạng lần đầu tiên mà toang rồi, mọi người vào xem giúp tôi với!”
Tay cứ thế vô thức bấm vào.
Từng bức hình chụp thực tế thê thảm cộng với dòng chữ chứa đầy máu và nước mắt, không hiểu sao tôi lại tự hóa thân mình vào câu chuyện luôn.
Đêm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
Mở Wechat lên nhắn cho Thanh Phong Lãng Nguyệt một câu.
[Ông xã, anh thấy ZLH (Trương Lăng Hách) có đẹp trai không?]Tôi hỏi dò bóng dò gió thế thôi, nhưng tôi tin chắc anh hiểu ý.
Sáng hôm sau vừa thức giấc mở máy ra đã thấy một tin nhắn chưa đọc.
Tôi biết là của anh, nhưng không dám xem.
Cố nhịn cho đến khi ăn xong bữa sáng, tôi mới dồn dũng khí mở ra xem.
[Anh đẹp trai hơn cậu ta.]Cả người tôi kích động bừng bừng.
Đến công ty tôi chia sẻ ngay lập tức với Tiểu Mỹ.
[Đàn ông trẩu tự luyến giờ đầy rẫy ra, đừng có tin sái cổ thế!]Nhìn ánh mắt đang dần ảm đạm của cô ấy, tôi chợt hiểu ra!
[Có phải anh phi công trẻ đó làm cô thất vọng rồi không?] [Đừng nhắc nữa. 20 tuổi cái con khỉ khô ấy!]Thấy Tiểu Mỹ không có ý định kể tiếp, tôi cũng không dám hỏi thêm.
Không phải 20 tuổi à? Thế tức là anh ta không phải 20 tuổi thật? Vậy rốt cuộc là bao nhiêu?
Mắt tôi cứ lén lút liếc về phía Tiểu Mỹ, bao nhiêu câu hỏi chất chứa đến cửa miệng rồi lại phải nuốt ngược vào trong.
Đến bữa ăn trưa, cô ấy mới chủ động xả với tôi.
“Lão già đó đã 38 tuổi rồi mà còn cưa sừng làm nghé! Tôi hỏi tại sao lại nhận mình là phi công trẻ 20 tuổi, lão ta bảo giọng nói của mình nghe giống cún con, mãi mãi tuổi 20.”
Tôi buồn nôn quá, con tôm sốt cà ri cuối cùng cũng nghẹn lại không trôi nổi.
“Cuộc đời làm gì có ai cứ thuận buồm xuôi gió mãi, vượt mọi chông gai mãi được đâu. Lần sau cô nhất định sẽ vớ được một anh phi công nhỏ xịn đét cho mà xem.”
“Chị em ạ, cô biết cách an ủi ghê. Nhưng thay vì phi công trẻ thì tôi thích đàn ông rủng rỉnh tiền trong túi hơn cơ.”
Chaporia
Bình Luận (0)