Ờ, thế thì tôi ngậm miệng lại.

Cả buổi chiều hôm đó, tôi hoàn toàn lơ lửng trên mây.

Một nửa thì mong thời gian trôi đi thật nhanh, một nửa lại cầu xin thời gian trôi chậm lại.

Mâu thuẫn, giằng xé, hoang mang, bất lực, căng thẳng, cam chịu…

Chỉ vỏn vẹn trong bốn tiếng đồng hồ ngắn ngủi, tôi đã trải qua trọn vẹn đủ mọi cung bậc cảm xúc.

Cuối cùng cũng lết được đến giờ tan làm, chân tay tôi bỗng dưng bủn rủn.

“Tiểu Linh, cô không về à?”

Bình thường tôi với Tiểu Mỹ hay đi cùng nhau ra cửa công ty.

Nhưng hôm nay…

“Tôi còn dở chút việc chưa xong, cô về trước đi.”

“Đừng về muộn quá nhé, tối nay trời mưa đấy.”

Trước khi đi Tiểu Mỹ vẫn không quên nhắc tôi về sớm, trong lòng tôi lại ấm lên một mảng.

Cuối cùng, khi thời gian chỉ còn đúng nửa tiếng nữa là đến giờ hẹn, tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.

Lúc đứng đợi thang máy, tôi đụng mặt Trưởng phòng Trần.

Lần này cô ấy cùng Sếp Châu sang Mỹ, cũng mới về được một lúc.

“Cô là Hạ Linh bên phòng Nhân sự phải không?”

Trưởng phòng Trần đột nhiên bắt chuyện khiến tôi hơi luống cuống.

Đổi lại là ngày thường khéo tôi lại chạy tới chủ động chào hỏi ấy chứ.

Bây giờ tôi chỉ muốn cầu nguyện cô ấy đừng chú ý đến tôi, đừng kiếm chuyện gây sự với tôi.

Thế nhưng tôi vẫn lọt vào tầm ngắm.

Sao cứ vào cái lúc dầu sôi lửa bỏng thì cái thang máy bên cạnh lại hỏng để sửa chữa cơ chứ?

“Dạ phải, chào Trưởng phòng Trần.”

Tôi rụt rè đáp, không dám ngẩng đầu lên, ánh mắt dán chặt vào mũi giày cao gót.

“Xinh thật đấy, còn xinh hơn cả lời đồn. Thảo nào Sếp Châu lại coi trọng cô như thế.”

Tôi ngẩng phắt lên, đối diện ngay với đôi mắt tuy cười nhưng chẳng hề có ý cười kia.

“Không có không có, tôi rất bình thường.”

Lưỡi tôi cứng đờ, não bộ trống rỗng, đến bản thân cũng chẳng biết mình vừa lắp bắp nói ra câu gì nữa.

“Bình thường? Nếu thực sự là vậy, người phải ra đi lần này không phải là Hà Thanh rồi.”

Thế ý cô ta là người đáng nhẽ phải ra đi là tôi chứ gì?

Tâm trạng tôi lập tức tuột dốc không phanh!

Tôi muốn cãi tay đôi với cô ta lắm, nhưng lại chẳng dám.

Là nhân viên đi làm công ăn lương thật sự thảm quá, đều tại cái thời gian thử việc chết tiệt này!

Nhưng mà kể cả có qua giai đoạn thử việc thì tôi cũng chẳng dám đâu.

Tôi thật đáng thương quá đi mất.

Hu hu hu.

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...