20px

Thẩm Sách trở về vào năm thứ ba sau khi rời đi.

Nghe nói hắn lập được đại công nơi chiến trường, nay đã trở thành một vị tiểu tướng quân oai phong lẫm liệt.

Ngày hắn hồi kinh, cả con phố Chu Tước đông nghịt đến nước chảy không lọt.

Bách tính chen nhau tới xem, còn những tiểu thư khuê các thì mặt đỏ bừng chạy theo đoàn người.

Hắn cưỡi tuấn mã cao lớn, một thân ngân giáp phản chiếu dưới ánh mặt trời, khí phách hăng hái đến ch.ói mắt.

Sau khi vào cung phục mệnh, chuyện đầu tiên hắn làm chính là dâng lên toàn bộ chứng cứ thu thập suốt ba năm qua, chứng minh sự trong sạch của sinh phụ ta — Lục Hạc Đình.

Thiên t.ử biết được chân tướng, long nhan đại nộ, lập tức hạ chỉ ngay trước triều đình điều tra triệt để.

Để an ủi linh hồn sinh phụ ta, người trước tiên hạ chỉ giải oan cho Trấn Quốc Đại tướng quân Lục Hạc Đình, truy phong làm Trung Nghĩa hầu, khôi phục danh dự cho toàn bộ nhà họ Lục.

Đám gian thần năm xưa vu oan hãm hại đều bị tống ngục, chờ ngày nghiêm trị.

Khoảnh khắc thánh chỉ được ban xuống, trong đôi mắt luôn trầm ổn của hắn hiện lên ánh sáng nóng bỏng.

Hắn phi ngựa chạy như điên về phủ, thẳng một đường tới viện của ta.

Nhưng trong viện lại vắng tanh, chẳng thấy nửa bóng người.

Sau khi hỏi thăm vài lần, hắn mới biết ta đang ở thủy tạ bên đê liễu phía đông thành tham dự hội thơ.

Liễu rủ mềm mại, tiếng tơ trúc vang lên dìu dịu.

Ta đang bị mấy vị công t.ử thế gia vây quanh, trò chuyện rất vui vẻ.

“Thẩm cô nương, bài thơ lần trước cô nương làm, bọn ta truyền tay nhau đọc mãi, quả thật tuyệt diệu.”

“Đúng vậy, đặc biệt là câu ‘gió xuân chẳng hiểu nỗi hận của người ly biệt’, uyển chuyển thâm tình, không thua gì b.út pháp của danh gia.”

“Thẩm cô nương, cô nương nếm thử Long Tỉnh trước mưa này xem, tại hạ đặc biệt chuẩn bị cho cô nương đấy…”

Ta cười đáp lại qua loa, khóe mắt bỗng thoáng thấy một bóng người sải bước thật nhanh về phía này.

Ba năm không gặp, hắn cao hơn, rắn rỏi hơn, cũng rám nắng hơn đôi chút.

Thân hình săn chắc ẩn dưới lớp khải giáp, anh tuấn sắc bén đến mức khiến lòng người rối loạn.

Thẩm Sách vội vã bước tới trước mặt ta, hơi thở có chút gấp gáp.

“Tuế Tuế, hôm nay ta hồi kinh, sao muội không tới đón ta?”

Ta cúi đầu vuốt vuốt vạt váy, giọng điệu hờ hững.

“Bận lắm, không có thời gian.”

Ý cười trên mặt hắn cứng lại, giọng nói cũng mang theo vài phần tủi thân.

“Trước đây muội vốn không thích những nơi thế này.

“Hôm nay tới đây… rốt cuộc là tham dự hội thơ, hay tới xem mắt?”

Ta giả vờ không nhìn thấy vẻ ghen tuông nơi đáy mắt hắn, nhẹ nhàng đáp:

“Ca ca, ta cũng mười bảy rồi. Cho dù là tới xem mắt, cũng rất bình thường mà?

“Huynh đi biên quan ba năm, giờ trở về vẫn có các cô nương của cả thành theo đuổi.”

“Nhưng ta thì khác. Nếu không tranh thủ nhanh một chút, sẽ thành bà cô già chẳng ai thèm lấy mất.”

“Ai nói vậy?”

Hắn gần như buột miệng đáp ngay:

“Vẫn còn có ta…”

“Huynh thế nào?”

Ta cố nhịn khóe môi đang muốn cong lên, cố tình trêu hắn.

“Chẳng lẽ ca ca muốn cưới ta sao?”

Lời vừa dứt, ánh mắt xung quanh đồng loạt quét tới.

Mặt Thẩm Sách lập tức đỏ bừng, lúng túng đến không nói nên lời.

Cuối cùng hắn dứt khoát không giải thích nữa, vươn cánh tay dài ôm ngang người ta lên, xoay người bước thẳng lên xe ngựa.

Xe ngựa khẽ lay động, ngăn cách toàn bộ tiếng ồn ào bên ngoài.

Trong không gian chật hẹp chỉ còn tiếng hô hấp của hai người quấn lấy nhau, rõ ràng đến mức không thể lờ đi.

Ta dựa vào thành xe, gần như bị Thẩm Sách vây trọn trong lòng.

Hắn khẽ chuyển yết hầu, đáy mắt đầy vẻ bất an.

“Tuế Tuế, phụ thân và mẫu thân đã nói cho ta biết rồi, chuyện năm đó muội đều đã biết.

“Vậy tâm ý của ca ca… thật sự muội chưa từng nhận ra chút nào sao?”

Ta nhịn xúc động muốn nhào tới đè hắn xuống, c.ắ.n môi dưới, cố ý quay mặt đi.

“Biết thì sao, không biết thì sao?”

“Huynh chuyện gì cũng tự quyết định, chưa từng chịu thương lượng với ta lấy nửa lời.”

“Cho dù ta thật sự muốn ở bên huynh, ai biết được liệu có ngày nào đó huynh lại không nói một tiếng mà rời đi ba năm, năm năm, thậm chí còn lâu hơn nữa?”

“Không đâu! Ta sẽ không như vậy nữa!”

Thẩm Sách cuống đến đổi cả giọng, vụng về giơ tay lên.

“Ta có thể thề, sau này nếu còn dám rời xa Tuế Tuế, ta sẽ…”

Ta không đợi hắn nói hết, đột ngột ngẩng đầu lên.

“Chụt~”

Hôn lên môi hắn.

Mềm mại, ấm nóng, chạm một cái liền tách ra.

Mang theo chút ngọt ngào trả đũa, cùng nỗi nhớ nhung đã giấu kín quá lâu.

Cả người hắn đều ngây ra.

Nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc, vẻ ngỡ ngàng nơi đáy mắt đã bị niềm vui điên cuồng thay thế.

“Tuế Tuế, muội…”

“Không cần nói gì cả.”

Ta cong cong mày mắt, vòng tay ôm lấy cổ hắn.

“Chỉ cần nói cho ta biết, huynh có muốn hôn ta không?”

Mặt hắn lập tức đỏ bừng, đáy mắt cuộn trào d.ụ.c vọng chiếm hữu nóng bỏng.

Gần như ngay lập tức cúi người áp xuống, dùng hành động trả lời ta.

Hắn hôn vừa gấp vừa mạnh, mang theo nỗi nhớ nhung và đè nén suốt ba năm chưa gặp, như muốn nuốt trọn ta vào trong lòng.

Ta bị hắn ôm siết đến không thở nổi.

Nhưng cũng không nhịn được mà ôm ngược lấy hắn, đáp lại sự cuồng nhiệt ấy.

Cho tới lúc trở về phủ, hắn vẫn chẳng chịu buông ta ra dù chỉ một chút.

Từ lúc xuống xe tới khi đi qua hành lang, hắn đều ôm eo ta không rời, như muốn khảm ta vào tận xương cốt.

“Tuế Tuế, hôn thêm một chút nữa thôi… chỉ một chút thôi…”

Hắn cọ cọ nơi khóe môi ta, giọng nói khàn khàn dính người đến quá đáng.

Ta cười đẩy n.g.ự.c hắn ra, hai má nóng đến như muốn bốc cháy.

“Đừng làm loạn nữa, hôn thêm nữa hạ nhân sẽ nhìn thấy mất.”

Lúc này hắn mới miễn cưỡng buông ta ra.

“Tiếp tục thế này cũng không ổn, ngày mai ta sẽ đi nói với phụ thân và mẫu thân, ta muốn cưới muội.”

Tim ta khẽ run lên, đầu ngón tay vô thức xoắn lấy nhau.

“Nhưng… nếu hai người không đồng ý thì sao?”

Phụ thân và mẫu thân vẫn luôn coi ta như con gái ruột mà yêu thương, ta không chắc họ có chịu nổi chuyện này không.

“Sao lại không đồng ý?”

Hắn khẽ cười, giơ tay xoa tóc ta.

“Hồi nhỏ phụ thân và mẫu thân thường than rằng Tuế Tuế nhà chúng ta đáng yêu thế này, vừa nghĩ tới sau này phải gả đi đã đau lòng muốn c.h.ế.t.

“Nếu muội gả cho ta, ta có thể ngày ngày ở bên muội, còn họ cũng có thể ngày ngày nhìn thấy muội. Chẳng phải là đôi bên đều vui sao?”

Ta vẫn có chút bất an.

“Nhưng mà…”

“Không có nhưng mà.”

Hắn trực tiếp ngắt lời ta, cúi đầu hôn nhẹ lên trán ta.

Sau đó lại dính dính quấn quấn cọ cọ ch.óp mũi ta, mềm giọng dỗ dành:

“Mọi chuyện cứ giao cho ta, được không?”

Nói xong, hắn như muốn trấn an ta, lại cúi đầu hôn xuống.

Nụ hôn của hắn càng lúc càng sâu, càng lúc càng nóng bỏng.

Ta bị hắn hôn đến đầu óc quay cuồng, cả người mềm nhũn, đứng cũng đứng không vững.

Không ai để ý thấy phía sau cây cột hành lang cách đó không xa đang có hai người đứng nhìn.

Phụ thân nghển cổ trợn tròn mắt, hạ thấp giọng kinh hô:

“Không xong rồi không xong rồi! Hai đứa nhỏ này… sao lại hôn nhau rồi? Giờ phải làm sao đây?”

Mẫu thân liếc ông một cái, nhưng khóe môi lại không nhịn được cong lên.

“Còn làm sao nữa? Chuẩn bị hôn sự thôi!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...