20px

Phụ thân và mẫu thân làm việc cực nhanh.

Chỉ chưa tới hai tháng, ta đã mặc lên người hỉ phục đỏ rực, trở thành tân nương t.ử.

Khoảnh khắc khăn voan được vén lên, ta nhìn thấy Thẩm Sách đứng giữa ánh nến.

Một thân hỉ phục đỏ thẫm, sáng sủa tựa trăng sáng sau cơn mưa, phong thái hiên ngang như ánh ráng chiều.

Nến đỏ đầy phòng lay động, soi bóng hai người quấn quýt triền miên.

Thẩm Sách giơ tay vuốt ve gò má ta, đáy mắt tràn ngập sự trân trọng và vui sướng.

“Tuế Tuế, cuối cùng ta cũng cưới được nàng rồi.”

Ta bị hắn nhìn đến ngượng ngùng, cúi đầu gọi khẽ:

“Ca ca…”

“Vẫn còn gọi ca ca sao? Hửm?”

Hắn giả vờ nhíu mày, giọng điệu mang theo vài phần trêu chọc, chậm rãi cúi người lại gần.

“Xem ra phu quân phải dạy cho nương t.ử vài thứ.”

“Ví dụ như phải gọi ‘phu quân’ thế nào, lại ví dụ như…”

Đáy mắt hắn dâng lên màu tối đậm đặc như mực, d.ụ.c vọng hiện rõ đến chẳng hề che giấu.

Tim ta khẽ run lên, theo bản năng lùi về sau.

“Ví dụ như cái gì?”

Hắn cười đầy ẩn ý, nắm lấy cổ tay ta.

“Tuế Tuế ngoan, đưa tay qua đây…”

“!!!”

Mặt ta lập tức đỏ bừng như bị thiêu cháy, hoảng hốt chui thẳng vào phía trong giường.

Thẩm Sách bật cười khẽ.

Hắn đưa tay kéo ta trở lại trong lòng, giọng nói khàn khàn đến mê hoặc.

“Trốn cái gì?”

“Những lời nàng nói hồi nhỏ, ta vẫn luôn nhớ kỹ đấy.

“Thứ mà nàng ngày nhớ đêm mong, bây giờ ta cho nàng, được không?”

A a a!

Sao vừa thành thân xong, con người này liền hoàn toàn đổi khác vậy chứ?

Có chút bá đạo, lại khiến người ta hoàn toàn không chống đỡ nổi.

Nến long phượng cháy suốt cả đêm.

Ta cũng bị hắn hành hạ đến mềm nhũn cả người.

Đến ngày thứ ba, Thẩm Sách vẫn lì lợm nằm trong phòng, không chịu dậy.

Ta chống thân thể mềm nhũn đau nhức, chống nạnh kháng nghị:

“Giờ chàng là tướng quân rồi, không cần vào triều sao?”

Hắn vươn cánh tay dài, ôm ta trở lại trong lòng.

Cằm tựa lên hõm cổ ta, giọng nói lười biếng dính người.

“Cần chứ, nhưng ta đã xin nghỉ trước mười ngày.”

Hắn khẽ nâng mắt, ý cười nơi đáy mắt lan ra.

“Cho nên, chúng ta có rất nhiều thời gian để từ từ tận hứng.”

Lời vừa dứt, những nụ hôn dày đặc lại bắt đầu rơi xuống.

Hu hu hu!

Cũng chẳng ai nói cho ta biết, thành thân lại mệt như vậy chứ!

“Phụ thân!”

“Mẫu thân!”

“Rốt cuộc có ai quản cái tên này không!”

【Phiên ngoại của Thẩm Sách】

Lần đầu gặp Tuế Tuế, nàng vẫn chỉ là một nha đầu bé xíu.

Trên người trên mặt toàn là bùn đất, giống hệt một con mèo nhỏ đang xù lông.

Rõ ràng là một tiểu cô nương như b.úp bê ngọc đáng yêu.

Lại cố tình vờ ra vẻ hung dữ, chỗ nào cũng đối nghịch với ta.

Ta chỉ cảm thấy nàng đáng yêu vô cùng, nửa điểm tức giận cũng không nổi.

Sau này, nàng dần dần tin tưởng ta.

Lúc đi đường sắp ngã, sẽ giơ bàn tay nhỏ lên gọi ta đỡ lấy.

Lúc đói bụng, sẽ đáng thương mở miệng chờ ta đút ăn.

Đêm hôm khuya khoắt, mặc tẩm y chạy tới phòng ta, lì lợm nằm trên giường ta không chịu đi.

Khi ấy ta chỉ nghĩ huynh muội thân thiết, hoàn toàn không thấy có gì không ổn.

Cho đến ngày vô tình bước vào phòng nàng, bắt gặp nàng đang tắm.

Ta mới đột nhiên nhận ra.

Những cảm xúc cuộn trào trong lòng mình… từ lâu đã vượt khỏi giới hạn.

Ta muốn tránh né, muốn xa cách.

Muốn nói với nàng rằng: đã lớn rồi, lần sau gặp ca ca phải mặc chỉnh tề mới được.

Nhưng nhìn thấy nàng sóng vai rời đi cùng Tạ Lan Chu, cử chỉ thân mật.

Lòng ghen tuông trong ta lại điên cuồng mọc lên như cỏ dại, trong nháy mắt thiêu sạch toàn bộ lý trí.

Khoảnh khắc ấy, ta cuối cùng cũng hiểu.

Đối với ta, nàng sớm đã không còn chỉ là muội muội nữa.

Ta ghen tỵ, ta phát điên.

Ta muốn giấu nàng vào trong lòng mình, không cho bất kỳ ai nhìn thêm nàng dù chỉ một chút.

Cho nên ta mới nhân lúc say rượu.

Hôn nàng.

Rửa sạch oan khuất cho Lục bá phụ là chuyện ta luôn muốn làm.

Vì thế, lúc triều đình chiêu binh, ta không hề do dự.

Nhưng sau khi trở về, nhìn thấy Tuế Tuế tuy cười nói với người khác, đáy mắt lại cất giấu nỗi buồn.

Lúc ở trên xe ngựa, bàn tay ôm lại ta của nàng khẽ run lên, giống như sợ sẽ lại mất đi ta lần nữa.

Ta mới hiểu được, năm đó ta cố chấp rời đi đã khiến nàng tổn thương sâu đến nhường nào.

Tuế Tuế đối với ta là sự dựa dẫm khắc tận trong lòng.

Mà ta đối với Tuế Tuế… cũng là chấp niệm không thể buông.

Muốn phá giải cục diện này.

Hoặc là nàng không còn dựa dẫm vào ta nữa.

Hoặc là ta sẽ không bao giờ rời xa nàng nữa.

Ta không chấp nhận nổi điều thứ nhất.

Vậy nên, ta chọn điều thứ hai.

Ta muốn ở bên Tuế Tuế.

Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác.

Cùng Tuế Tuế của ta, năm năm tháng tháng đều được nhìn thấy nhau, sớm sớm tối tối cùng chung gối ngủ.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...