20px

08

Ban đầu tôi còn cảm thấy cuộc sống ngày càng tốt lên.

Nhưng chuyện kỳ quái lại xuất hiện ngày càng nhiều.

Tôi luôn có cảm giác quanh nhà mình tụ tập thứ gì đó.

Tôi không nhìn rõ chúng.

Nhưng lại có thể dựa vào trực giác mà cảm nhận được sự tồn tại của chúng.

Vân Dực cũng trở nên kỳ lạ.

Có mấy lần tôi về nhà nhìn thấy cánh tay cậu ấy mang theo vết thương.

Phát hiện ánh mắt tôi đang nhìn, cậu ấy lặng lẽ thu mấy cái xúc tu bị thương trở về.

Tôi muốn hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng nhìn dáng vẻ cậu ấy vùi đầu dưới nước, không muốn nói chuyện, tôi lại chẳng muốn hỏi nữa.

Chỉ không nhịn được nhắc một câu:

“Nhớ thay đổi hô hấp đấy.”

Trong cái hồ nhỏ của Vân Dực lập tức nổi lên mấy chuỗi bong bóng ục ục.

Giống như đang chứng minh cậu ấy ở dưới nước cũng thở được.

Tôi bật cười.

Không muốn nói thì thôi vậy!

Tôi tự mình nấu cơm.

Ăn xong liền ngồi trên sofa vừa cắt móng tay vừa xem TV.

Vân Dực không chịu ra ngoài.

Tôi cũng không gọi cậu ấy.

Cậu ấy chưa ăn cơm, có vẻ hơi đói rồi.

Hai cái xúc tu cẩn thận bò dọc theo mặt đất, lặng lẽ chui vào trong nhà.

Cuối cùng nhẹ nhàng ôm lấy thùng bánh quy ma mị trước mặt tôi.

Mấy cái xúc tu kia ôm thùng bánh quy vui vẻ vô cùng.

Đang định lén mang đi thì giây tiếp theo đã bị tôi bắt được.

Cả thùng bánh quy cũng bị tôi ôm vào lòng.

Tôi đặt đồ cắt móng xuống, nắm lấy cái xúc tu kia, thấp giọng nói:

“Muốn ăn thì ra đây, trốn trong nước làm gì?”

Xúc tu bị tôi nắm trong tay, có vẻ hơi luống cuống.

Một lúc sau lại quấn lên cổ tay tôi.

Phần đầu xúc tu tủi thân cọ cọ vào tay tôi.

Cuối cùng Vân Dực vẫn đi ra.

Chỉ là trông cực kỳ ủ rũ.

Cậu ấy ngồi trước mặt tôi.

Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng kia, bất đắc dĩ hỏi:

“Rốt cuộc cậu bị sao vậy?”

Giọng Vân Dực rất thấp.

“Mấy thứ đó muốn ăn tôi, nên tôi đánh nhau với chúng.”

“Tôi không muốn quay về.”

Vân Dực trả lời rồi.

Nhưng với IQ có hạn của tôi, thật sự không hiểu nổi ba câu này rốt cuộc liên kết với nhau kiểu gì.

“Ai muốn ăn cậu?”

Vân Dực khịt khịt mũi.

Vừa cẩn thận lấy hai miếng bánh quy nhỏ từ trong thùng bánh quy tôi đang ôm, vừa buồn bực đáp:

“Mấy thứ ngoài cửa.”

“Một vài… chủng loài biến dị.”

Vân Dực vừa nói xong cuối cùng cũng gặm được bánh quy nhỏ.

Khoảnh khắc bánh vào miệng, ngũ quan của cậu ấy lập tức giãn ra.

Tôi suy nghĩ rồi hỏi:

“Là mấy chủng biến dị trong phòng thí nghiệm sao?”

Cậu ấy ngậm bánh quy gật đầu.

Tôi tiếp tục hỏi:

“Cậu bị thương vì đánh nhau với chúng?”

“Cậu không muốn quay về đâu?”

“Phòng thí nghiệm à?”

Vân Dực im lặng.

Im lặng thật lâu.

Rất lâu sau, cậu ấy chậm rãi dựa tới gần, thử ôm lấy tôi.

Giống như đã gom hết can đảm mới nói ra được:

“Không được vứt bỏ tôi.”

Tôi gật đầu.

“Tôi sẽ không đâu.”

“Tin tôi đi.

Tôi bóp bóp mặt cậu ấy.

Cậu ấy cũng ngẩng đầu theo động tác của tôi.

Hàng mi dài khẽ run lên khi chớp mắt.

09

Vân Dực từng bị phản bội một lần.

Nhưng cuối cùng cậu ấy vẫn lựa chọn tin tưởng tôi.

Mà câu chuyện của Vân Dực lại đơn giản đến đau lòng.

Vân Dực lớn lên trong một phòng thí nghiệm.

Nơi đó chuyên nghiên cứu cải tạo dung hợp gen thú nhân.

Những thú nhân trong phòng thí nghiệm đều rất kỳ quái.

Chúng cực kỳ mạnh.

Bất kể là cơ bắp hay năng lực dị biến đều đáng sợ.

Nhưng lại không có trí thông minh.

Giống từng con quái vật chỉ biết gi//ết chóc.

Không biết nói chuyện.

Cũng nghe không hiểu tiếng người.

Chỉ biết tuân theo bản năng sinh vật mà gi//ết chóc, gặm ăn máu thịt.

Vân Dực lớn lên giữa đám sinh vật đó.

Nhưng cậu ấy không giống chúng.

Vân Dực biết nói chuyện.

Vân Dực còn biết suy nghĩ.

Thậm chí cậu ấy còn nhớ, lúc nhỏ mình đã lớn lên từng chút một bên trong một cái bồn dinh dưỡng.

Ban đầu phòng thí nghiệm cho rằng Vân Dực cũng không có trí thông minh nên chẳng quản nhiều.

Thậm chí còn nhập mật mã khóa ngay trước mặt cậu ấy.

Cho nên nhờ lén nhìn được mật mã, Vân Dực từng trốn khỏi bồn nuôi dưỡng một lần.

Lần đó…

Cậu ấy nhìn thấy biển.

Còn được một gia đình trong làng chài nhỏ nhận nuôi.

Vân Dực năm sáu tuổi giống như một đứa trẻ bình thường.

Cùng đám trẻ trong nhà đó làm việc, cùng nhau đánh cá.

Có lẽ do ảnh hưởng của cải tạo gen, Vân Dực có thể điều khiển nước biển.

Giống như muốn biểu diễn cho tôi xem.

Nước trong cái cốc bên cạnh Vân Dực chậm rãi bay lên.

Giữa không trung khi thì hóa thành sóng biển, lúc lại biến thành hình đám mây.

Tôi cảm thán:

“Lợi hại thật đó!”

Vân Dực ngượng ngùng quay đầu sang chỗ khác.

Đầu ngón tay khẽ co lại.

Nước rơi trở về trong cốc.

Cậu ấy cúi đầu, tiếp tục kể.

“Nhưng không bao lâu sau, lệnh truy nã của phòng thí nghiệm đã dán tới làng chài.”

“Người một nhà từng nhận nuôi tôi… nhìn thấy số tiền trên lệnh truy nã, cuối cùng chọn bán tôi đi.”

Vân Dực ngừng lại một chút.

Tôi không nhịn được mà hỏi tiếp:

“Sau đó thì sao?”

“Tôi bị bắt về phòng thí nghiệm.”

“Khi đó tôi muốn chạy ra ngoài nên lại điều khiển dòng nước mở cửa lần nữa.”

“Sau đó…”

“Mắt tôi bị móc đi.”

“Họ nghĩ rằng nếu tôi không nhìn thấy nước thì sẽ không thể điều khiển được nữa.”

“Nhưng về sau, dần dần… dù không cần mắt, tôi vẫn có thể cảm nhận được phần lớn mọi thứ.”

“……”

“Vậy còn mấy vết thương trên người?”

“Là do đánh nhau à?”

Tôi bóp nhẹ cổ tay Vân Dực.

Từ chỗ đó kéo dài lên trên là một vết sẹo vặn vẹo.

Vân Dực lắc đầu.

“Không phải.”

“Là vì họ phát hiện ra một tác dụng khác của tôi.”

“Tác dụng gì?”

“Đối với những thú nhân dị hóa… thịt của tôi còn hữu dụng hơn cả thuốc an thần.”

“Những thú nhân đó vì gen khác nhau không thể dung hợp hoàn toàn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...