“Dù còn sống, nhưng vẫn sẽ phát điên rồi tấn công thú nhân khác.”
“Nếu không có thú nhân khác để tấn công, chúng sẽ vì đau đớn trong cơ thể mà tự h//ủy.”
“Ban đầu phòng thí nghiệm luôn tiêm thuốc ức chế để khiến chúng ổn định.”
“Nhưng về sau, thú nhân phát cuồng tiêm thuốc an thần quanh năm đã sinh kháng thuốc.”
“Còn lý do tôi không phát cuồng, vẫn có thể suy nghĩ… là vì trong cơ thể tôi sẽ sinh ra một loại chất gì đó.”
“Nhân viên thí nghiệm phát hiện, nếu cho thú nhân khác ăn thịt của tôi thì cũng có thể…”
Tôi nhìn Vân Dực.
Mái tóc cậu ấy che khuất đôi mắt.
Giọng nói rất khẽ.
“Có thể ức chế cơn phát cuồng.”
“Cho nên trên người mới có nhiều sẹo như vậy.”
“Rất xấu.”
Vân Dực cụp mắt.
Không biết đang nghĩ gì.
Nhưng tôi không quá để ý.
Chỉ vỗ vỗ vai cậu ấy.
“Nếu không có mấy vết sẹo đó thì tôi cũng chẳng gặp được cậu.”
Vân Dực sửng sốt.
Trong khoảnh khắc, cậu ấy lại vui vẻ trở lại.
Cho dù đôi mắt trống rỗng lúc này cũng giống như đang ánh lên chút tia sáng.
Tôi nhìn cậu ấy rồi lại nghiêm túc hứa:
“Đợi tôi dành dụm đủ tiền, tôi sẽ chữa khỏi cho cậu.”
Vân Dực gật đầu.
Khẽ cầm tay tôi đặt lên mặt mình.
“Tôi thề…”
“Người mãi mãi là chủ nhân duy nhất của tôi.”
Tôi bật cười.
Thật ra…
Nếu sau này cậu ấy gặp được chủ nhân tốt hơn thì cũng chẳng sao cả.
Dù gì người Vân Dực mang tới cho tôi còn nhiều hơn.
Trước khi có cậu ấy, cuộc sống của tôi còn khổ hơn bây giờ nhiều.
Cũng nghèo hơn nhiều nữa.
10
Gần đây cảnh sát đang truy bắt thú nhân biến dị trên toàn thành phố.
Cũng đã phát thông báo nhắc nhở mọi người chú ý an toàn.
Trong công ty có không ít người xin nghỉ.
Người có tiền xin nghỉ là để đảm bảo an toàn.
Người không có tiền xin nghỉ thì phần lớn là bị thương trên đường đi làm.
Chỉ có tôi…
Vẫn kiên cường bám trụ vị trí làm việc, một ngày nghỉ cũng không xin.
Không phải vì tôi yêu công việc bao nhiêu.
Chủ yếu là vì tôi nghèo quá mức xuất sắc.
Nghĩ tới tiền lương của mình.
Nghĩ tới tiền chuyên cần.
Rồi lại nghĩ tới cuộc sống nghèo khó cùng bánh quy ma mị năm trăm tệ một thùng của Vân Dực…
Tôi lập tức cảm thấy mình lại có sức sống rồi.
Xin nghỉ gần như là chuyện đơn giản nhất trên đời.
Cũng là chuyện vui nhất.
Nhưng sau khi xin nghỉ thì sống kiểu gì?
Ngày qua ngày, sáng bảy giờ tôi thức dậy, ăn cơm.
Vân Dực bây giờ đã nấu ăn rất giỏi rồi.
Bảy giờ rưỡi ăn xong thì ra khỏi nhà.
Đi bộ nửa tiếng tới công ty.
Tám giờ đúng chấm công đi làm.
Tối bảy giờ tan ca.
Ngày nào Vân Dực cũng tới gần công ty đón tôi trước nửa tiếng.
Chỉ là cậu ấy không dám nghênh ngang xuất hiện trước mặt người khác.
Chỉ đứng trong con hẻm tối nhìn tôi đi ra.
Sau đó lặng lẽ trốn trong bóng tối đi theo tôi từ xa.
Tôi có thể cảm nhận được.
Ngoài Vân Dực ra còn có rất nhiều thú nhân biến dị khác cũng bị tôi hấp dẫn, đang âm thầm nhìn chằm chằm.
Nhưng tôi chưa từng gặp phải tập kích.
Những kẻ tới quá gần đều sẽ bị Vân Dực lặng lẽ gi//ết sạch.
Năng lực điều khiển nước kiểu đó…
Cho dù trong thế giới thú nhân thì cũng quá mức gian lận rồi.
Nhưng cho dù chúng tôi cẩn thận như vậy, cuối cùng vẫn bị cảnh sát chú ý.
Chỉ là tôi không ngờ…
Người đầu tiên bị để mắt tới lại là tôi.
Lúc này tôi đang ngồi trong văn phòng lãnh đạo.
Trước mặt là một lãnh đạo thú nhân hệ côn trùng bụng phệ.
Cặp xúc tu trên đầu khiến tôi buồn nôn vô cùng.
Mà lời hắn nói cũng chẳng khiến tôi dễ chịu hơn chút nào.
“Sáng nay cảnh sát gọi điện tới, nói cô có liên quan tới vụ án phòng thí nghiệm tư nhân chế tạo thú nhân cải tạo gen khủng bố.”
“Lát nữa cảnh sát sẽ tới.”
“Hy vọng đến lúc đó cô có thể phối hợp.”
Tôi không nói gì.
Hắn lại tiếp tục:
“Tất nhiên công ty cũng hy vọng cô sẽ cố gắng phối hợp.”
“Nếu cô không phối hợp, kéo cả công ty vào thì phiền phức lớn đấy.”
“Cô Chu Trú…”
“Cô cũng không muốn mất công việc này đâu nhỉ?”
“……”
Đương nhiên tôi không muốn mất rồi.
Tôi nghèo muốn ch//ết đây này.
Nghèo tới mức hận không thể ch//ết luôn cho xong.
Nhưng cho dù tôi nghèo ch//ết thì cũng chẳng bán được bao nhiêu tiền.
Trong thời đại bùng nổ dân số này…
Cái gì cũng thiếu.
Chỉ không thiếu người.
Tôi thất hồn lạc phách quay về chỗ ngồi.
Ngẩng đầu nhìn đống công việc trước mặt.
Tôi đúng là ghét cái thế giới này thật đấy!
Chaporia
Bình Luận (0)