20px

11

Cảnh sát còn ôn hòa hơn tôi tưởng một chút.

Đặc biệt là nhìn bộ dạng ủ rũ cúi đầu của tôi, mấy người đó cũng không nghiêm khắc trách móc gì.

Họ chỉ hỏi nguồn gốc của Vân Dực.

Tôi thành thật trả lời:

“Mua ở tiệm ma mị.”

Cảnh sát lại yêu cầu tôi dẫn họ tới tiệm ma mị.

Tôi dẫn đi.

Nhưng ông chủ từng bán ma mị cho tôi từ lâu đã không biết biến đi đâu mất rồi.

Lúc này trước cửa chợ đen, tiệm ma mị ngày trước đã đổi thành tiệm đồ chơi.

Thứ này rẻ hơn nhiều.

Cũng phù hợp với dân đi làm như chúng tôi hơn.

Dù sao ma mị gì đó vẫn quá xa xỉ.

Chị cảnh sát ghi chép lại tất cả lời tôi nói.

Cuối cùng cũng thả tôi đi.

Tôi đi được hai bước rồi quay đầu lại nhìn chị ấy.

Chị cảnh sát hỏi tôi sao vậy.

Tôi khịt khịt mũi, nhỏ giọng hỏi:

“Vân Dực sẽ không bị bắt đi chứ?”

“Hiện tại vẫn chưa rõ.”

“Hiện giờ chúng tôi chỉ có nghĩa vụ bắt giữ thú nhân cải tạo gen phát cuồng.”

“Còn con ma mị của cô hình như không giống những con khác.”

“Mặc dù cũng là cải tạo gen, nhưng hình như không có tính công kích gì lớn.”

“Hơn nữa pháp luật quốc gia vẫn bảo vệ ma mị tư nhân.”

“Cô cũng đã bỏ tiền mua, còn làm giấy chứng nhận ma mị theo quy trình chính thức.”

“Chỉ là sau này vẫn phải xem đánh giá của chuyên gia.”

“Khả năng cao trong thời gian đánh giá vẫn sẽ phải bắt đi kiểm tra một thời gian.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi biết ngay mà.

Hai mươi tệ của tôi không hề phí công.

Tôi bị cảnh sát giữ lại điều tra rất lâu.

Mà Vân Dực thì không đợi được tôi tan làm ở trước công ty.

Cậu ấy lại bắt đầu tìm tôi khắp nơi.

Lần theo mùi hương.

Ngay khoảnh khắc cảm nhận được mùi của “tôi”, cậu ấy lập tức nhanh chóng đi vào con hẻm nhỏ.

Nhưng ngay khi tới bên cạnh “tôi”, Vân Dực lại cau mày.

Rõ ràng là mùi của tôi.

Nhưng trước mặt lại chỉ là một hình nộm giả.

Không đúng.

Nhưng còn chưa kịp phản ứng, cơn đau dữ dội đã khiến Vân Dực phải co người lại.

“Chu Trú!”

Cậu ấy cố nhịn đau hét lên một tiếng.

Không có hồi đáp.

Chỉ có dòng điện trên người ngày càng mạnh hơn.

Vân Dực quá quen với loại điện giật này rồi.

Trước đây trong phòng thí nghiệm, mỗi lần không nghe lời phản kháng, cậu ấy đều bị dòng điện mạnh như vậy đánh cho ngất đi.

Đau quá…

Nhưng lần này không được.

Rõ ràng vẫn chưa tìm thấy tôi mà.

Rốt cuộc tôi đi đâu rồi?

Tôi tan làm chưa?

Dòng điện đó kéo dài bao lâu, Vân Dực cũng không biết nữa.

Đau quá lâu rồi.

Đến mức đại não dường như đã quen với loại đau đớn ấy.

Cậu ấy thậm chí còn ngửi được mùi khét cháy trên lớp da bên ngoài.

Giống xiên nướng tôi từng mua về trước đây.

Đúng rồi.

Phải về nhà.

Không thể bị đám nghiên cứu viên đó bắt trở về nữa.

Phải về nhà.

Phải về nhà…

12

Lúc này đây, tôi đang ngồi sau xe máy của chị cảnh sát, tò mò hỏi đủ thứ.

“Lương của mấy chị cao không?”

“Có bảo hiểm năm hiểm một không?”

“Bình thường tăng ca nhiều không?”

“Tôi có bằng đại học, có thể thi vào không?”

“À đúng rồi, nếu mọi người định đưa Vân Dực về thì tôi có thể đi cùng không?”

Cuối cùng chị cảnh sát cũng đáp một câu:

“Cô đi theo làm gì?”

Tôi cười hì hì.

“Nghe nói bên mọi người bao ăn bao ở cho phạm nhân mà.”

“Chị cũng biết rồi đấy, lương tôi sau khi trừ tiền ăn thì chẳng còn bao nhiêu.”

“Đến lúc đó mọi người nhốt Vân Dực vào lồng để điều tra gì đó, cậu ấy chắc chắn sẽ không nghe lời mọi người đâu, chắc chắn còn tuyệt thực nữa.”

“Mọi người cho tôi đi cùng đi.”

“Tôi trông cậu ấy ăn cơm, cậu ấy nhất định sẽ ăn đúng giờ.”

“Vân Dực còn bị lo âu chia ly nữa.”

“Hồi trước tôi đi công tác có mấy hôm mà cậu ấy suýt trầm cảm luôn rồi.”

“Đến lúc đó mọi người kê cho tôi cái bàn đặt trước cửa lồng.”

“Vân Dực nhìn thấy tôi thì sẽ không sợ nữa.”

“Tôi sẽ ngồi ở đó học bài.”

“Rồi sau này tôi cũng thi biên chế cảnh sát.”

“Về sau nữa… tôi sẽ có bảo hiểm năm hiểm một với biên chế rồi.”

Tôi lải nhải một tràng.

Chị cảnh sát bị giấc mơ đẹp của tôi chọc cười.

Nhưng ngay giây tiếp theo, tai nghe của chị ấy dường như truyền tới điều gì đó.

Nụ cười trên mặt lập tức đông cứng.

“Chu Trú.”

“Có chuyện rồi.”

“Vân Dực phát cuồng trên phố.”

“Sao cơ?!”

“Không rõ.”

“Đồng nghiệp ở hiện trường nói hình như cậu ta bị tổn thương gì đó.”

“Hiện giờ đang ở trạng thái nguyên hình phát cuồng.”

“Bây giờ tôi cần hỏi cô vài chuyện.”

“Cô phải trả lời thật.”

“Cậu ta là hệ nước đúng không?”

Tôi im lặng.

Tôi không biết…

Câu trả lời của mình sẽ dẫn tới điều gì.

Nguyên hình phát cuồng là trạng thái cực đoan của thú nhân.

Nhưng nếu tôi nói hết thông tin của Vân Dực cho cảnh sát…

Những điều đó có trở thành vũ khí dùng để đối phó cậu ấy không?

Vân Dực còn sống được không?

Nhận ra sự căng thẳng và do dự của tôi, giọng chị cảnh sát càng nghiêm khắc hơn:

“Chu Trú.”

“Hãy nói cho tôi biết tất cả những gì cô biết.”

“Bây giờ cậu ta mới chỉ vừa phát cuồng thôi.”

“Nếu Vân Dực gi//ết người…”

“Thì mọi chuyện sẽ không thể cứu vãn nữa.”

“Cậu ta sẽ giống những thú nhân biến dị khác.”

“Bị xóa s//ổ.”

Tôi nhắm mắt lại.

Nhưng cũng hiểu rõ…

Hiện tại không phải lúc do dự.

“Có thể để cậu ấy sống được không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...