07
Lúc học đại học tôi giảm cân, có lần không ăn tối đã đi chạy bộ, tụt đường huyết rồi trẹo chân ngay trên sân chạy.
Phòng y tế không xử lý được, nói có thể bị gãy xương, bảo tôi tới bệnh viện.
Sinh viên đại học mỏng manh là như vậy đấy, sơ ý một cái là hỏng ngay.
Lúc Tần Duật Xuyên gọi điện cho tôi, bác sĩ đang nẹp cố định chân cho tôi.
Tôi đau tới mức nhăn nhó, muốn giấu cũng không giấu được.
Anh lái xe từ thành phố khác tới, lúc vào bệnh viện tóc còn rối tung.
Ở bệnh viện ba ngày, Tần Duật Xuyên cái này cũng không cho tôi làm, cái kia cũng không cho, ba bữa đều ăn nghiêm ngặt theo tiêu chuẩn, còn ép tôi ăn trái cây.
Mấy cân khó khăn lắm mới giảm được đều tăng trở lại rồi.
“Xong rồi, váy nhỏ của em mặc không vừa nữa.”
Anh cong môi cười, đưa tay bóp má tôi, nhìn trái nhìn phải.
“Vậy chứng tỏ tôi nuôi tốt mà, heo nhỏ tới Tết là có thể thịt rồi.”
…
Dì bên cạnh tốt bụng hỏi anh:
“Cậu thanh niên đối xử với bạn gái tốt thật đấy, hạnh phúc quá.”
Tần Duật Xuyên mím môi, trả lời:
“Tôi là anh trai em ấy.”
Tôi còn mong anh sẽ nói điều gì khác.
Lần nào cũng nói mình là anh trai tôi, rõ ràng tôi có anh trai ruột rồi mà.
Có bạn học trong lớp tới thăm tôi, trong đó có một nam sinh còn nhét máy chơi game của mình cho tôi.
“Biết cậu chán nên tôi mang hết mấy băng game cậu thích chơi tới rồi.”
“Wow, cảm ơn nhé.”
Thật ra tôi cũng không muốn chơi lắm, chỉ là cố tình chọc tức Tần Duật Xuyên nên chơi tới quên trời quên đất.
Còn cố ý nói mấy từ lóng trên mạng mà anh không hiểu.
Tôi ngồi lâu hơi mệt, muốn đổi tư thế, bạn học định giúp nhưng bị Tần Duật Xuyên ngăn lại.
“Em ấy không quen bị người khác chạm vào.”
08
Anh trai bảo Tần Duật Xuyên trông chừng tôi, nhưng tôi không muốn, bệnh còn chưa khỏi hẳn đã chạy ra ngoài chơi rồi.
Bạn tôi Lý Lệ Na sinh nhật, gọi tới rất nhiều người, toàn là mấy cậu em trai còn đang đi học.
Nam sinh thể thao da ngăm, cún con tóc xoăn, kiểu đại ca học đường đầu húi cua.
Muốn kiểu nào có kiểu đó.
Tôi thật sự nhìn tới ngẩn người.
Lý Lệ Na cười híp mắt:
“Chị em, tôi đủ nghĩa khí chưa?”
Tôi bị vây quanh bởi trai đẹp, cũng không dám uống rượu, chỉ có thể nhấp từng ngụm sữa.
Quá không tự nhiên, tôi chạy tới ngồi cạnh Lý Lệ Na.
Thấy tôi ngẩn người, cô ấy đẩy tôi.
“Sao thế, vẫn thích anh em tốt của anh trai cậu à?”
“Thích chứ, nhưng người ta không chịu để tôi yêu đương, cứ nói tôi còn nhỏ, chẳng qua chỉ hơn nhau sáu tuổi thôi mà?”
Tôi thở dài than ngắn, còn kể chuyện ở bệnh viện cho Lý Lệ Na nghe.
Bảo cô ấy phân tích giúp tôi.
Cô ấy sờ cằm, giống hệt thám tử.
“Chắc là đang câu cậu thôi, kiểu đàn ông có tuổi này tâm cơ nhiều lắm.”
“Có lý.”
Bên cạnh ghế dài đột nhiên xuất hiện một cái bóng.
Ngẩng đầu nhìn lên, Tần Duật Xuyên tới quán bar bắt tôi rồi.
Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, xương chân mày trầm xuống, nhìn là biết tâm trạng rất tệ.
“Mọi người cứ tiếp tục đi, xem như tôi không tồn tại.”
Cảm giác tồn tại mạnh như vậy sao có thể xem như không tồn tại được!
Mấy cậu em trai Lý Lệ Na gọi tới cũng không biết cố ý hay vô tình, lúc này bắt đầu xin phương thức liên lạc của tôi.
“Chị ơi, có cơ hội cùng đi chơi nhé.”
“Đúng đó, mọi người đều cùng tuổi, chắc chắn có nhiều chủ đề để nói lắm.”
Một tiếng chị, hai tiếng chị, gọi tới mức tôi choáng váng.
Ánh mắt nóng bỏng của Tần Duật Xuyên rơi trên người tôi, cuồn cuộn cảm xúc khó phân biệt.
Sợ gì chứ, anh đâu phải gì của tôi.
Tôi cắn răng thêm hết sáu người, một ngày nói chuyện với một người, cuối tuần nghỉ ngơi.
Chaporia
Bình Luận (0)