09
Trên đường về bầu không khí vô cùng cứng ngắc, chẳng ai chủ động mở lời.
Điện thoại của Tần Duật Xuyên vang lên, hiển thị số lạ.
“Em nghe giúp tôi đi.”
Tôi còn tưởng là cuộc gọi quấy rối, câu “cảm ơn không cần” đã tới bên miệng rồi thì nghe thấy giọng nữ quen thuộc.
“Alo, Duật Xuyên, cuối tuần có thể mời anh ăn một bữa không? Về tình trạng bệnh của dì, tôi muốn nói chuyện với anh.”
Là Liễu Chi Nghiên.
Dì bị bệnh sao?
Tôi đúng là muốn giận dỗi, nhưng bây giờ không phải lúc.
Tôi mở loa ngoài, để Tần Duật Xuyên tự trả lời.
“Đáng lẽ phải là tôi mời cô mới đúng, cô có ngại tôi dẫn thêm một người không?”
“Là cô bé lần trước sao?”
Anh quay đầu nhìn tôi một cái, thấp giọng trả lời:
“Ừm, là em ấy.”
Cúp điện thoại xong, tôi lập tức hỏi có chuyện gì.
Tần Duật Xuyên dừng xe dưới lầu.
“Em đừng vội.”
“Mẹ tôi trước đây từng bị bệnh, bác sĩ điều trị chính là Liễu Chi Nghiên.”
“Khoảng thời gian trước mẹ tôi luôn nói tức ngực chóng mặt, đã kiểm tra rồi, có nguy cơ tái phát. Tôi nghĩ bác sĩ Liễu quen tình hình nên vẫn tới bệnh viện của cô ấy điều trị.”
Mẹ của Tần Duật Xuyên rất hiền, lúc tôi ở homestay, mỗi ngày dì ấy đều mang một bó hoa từ bên ngoài về cho tôi.
Có gì vui đầu tiên cũng nghĩ tới tôi, còn thích ngồi buôn chuyện với tôi.
“Gia Di, làm con gái dì đi, dì thích con quá.”
Tôi chớp mắt với dì, rất nhỏ giọng nói:
“Con dâu thì sao ạ?”
Dì ấy lập tức hiểu ra, khóe môi cười không tài nào hạ xuống được.
Tôi và Tần Duật Xuyên đi gặp Liễu Chi Nghiên, ở một phòng riêng của quán ăn tư nhân.
Tuy bệnh của dì tái phát nhưng may là lành tính, không có vấn đề quá lớn.
Yên tâm xong, tôi cúi đầu ăn điên cuồng món tôm luộc trên bàn.
Bóc không tiện lắm, tóc còn dính cả lên miệng, vừa dính vừa rối.
Tần Duật Xuyên tự nhiên đưa tay vén tóc giúp tôi, còn lấy dây cột tóc buộc phần tóc phía sau lại.
“Để đó đi, tôi bóc cho em, em ăn rau trước đi.”
Liễu Chi Nghiên suy nghĩ sâu xa nhìn chúng tôi một cái, sau đó mỉm cười hỏi:
“Tôi chưa từng biết anh còn có em gái.”
Tần Duật Xuyên đáp:
“Không phải em gái.”
Tôi lập tức khựng lại, nhất thời không phản ứng kịp.
Không lâu sau, Liễu Chi Nghiên nói bệnh viện còn việc, đi trước.
Một người phụ nữ trưởng thành ưu tú vừa mất chút thời gian thử thăm dò người mình rung động, không ngờ đã bị bóp chết từ trong trứng nước.
10
Tôi lập tức gửi hết chuyện vừa xảy ra cho Lý Lệ Na.
“Anh ấy có ý gì? Trước đó không phải đều nói tôi là em gái sao, giờ là tình huống gì đây?”
Cô ấy cũng kích động tới phát điên, liên tục phân tích cho tôi:
“Có hy vọng rồi, hoàn toàn là có ý đồ với cậu đó, trước đây anh ta nói vậy chắc chắn là có băn khoăn, dù sao cũng lớn hơn cậu sáu tuổi, đàn ông đôi khi còn lo lắng tuổi tác hơn cả con gái.”
“Tôi dám đảm bảo anh ta chắc chắn thích cậu, không thì tóc tôi rụng sạch luôn.”
“Nhưng trước tiên cậu đừng biểu hiện vui quá, tôi nói cho cậu biết, đàn ông ấy mà, càng không để ý tới họ họ càng cuống, tốt nhất là kích thích anh ta thêm chút nữa.”
Kích thích sao?
Liên tiếp mấy ngày Tần Duật Xuyên nhắn tin cho tôi, tôi đều trả lời rất qua loa, nếu không thì cũng cách vài tiếng mới đáp một câu.
Sau đó anh trai nhắn hỏi tôi gần đây rốt cuộc bận gì mà chẳng thấy bóng dáng đâu.
Tôi trả lời: “Bận hẹn hò với cún con.”
“Tô Gia Di! Em đang làm loạn đúng không, cún con cái gì tóc vàng cái gì.”
“Anh đã nói với em chưa, yêu đương phải dẫn tới cho anh xem trước.”
“Đàn ông chẳng có ai tốt đẹp cả!”
Tàn nhẫn lên thì ngay cả bản thân cũng chửi, đúng là hiếm thấy.
Buổi tối tôi đúng là có ra ngoài, nhưng không phải hẹn hò, mà là sinh nhật của Lý Lệ Na.
Cô ấy muốn gọi thêm mấy cậu em trai ngoan, chuyện đó thì tôi không kiểm soát nổi.
Tôi trang điểm xong, đi trung tâm thương mại mua quà sinh nhật rồi mới tới quán bar.
Quả nhiên ghế dài đã kín người rồi.
Tôi đưa quà qua, là chiếc túi cô ấy thích từ lâu nhưng không nỡ mua.
“Chúc mừng sinh nhật.”
“Yêu cậu chết mất, giờ tôi đeo luôn đây.”
Một lúc sau, Lý Lệ Na đi toilet, một nam sinh từng thêm WeChat của tôi đi tới nói chuyện.
“Chị ơi, sao chị không trả lời tin nhắn của em.”
Nam sinh này tên Lữ Tông, thường xuyên nhắn tin cho tôi.
Ban đầu tôi còn lịch sự trả lời, sau đó nội dung anh ta gửi càng ngày càng quá giới hạn, có lúc còn nói đùa tục tĩu.
Tôi trước giờ đều tránh xa kiểu người này, nể mặt anh ta quen Lý Lệ Na nên tôi mới không chặn.
Tôi không muốn phá hỏng sinh nhật bạn thân nên chỉ miễn cưỡng kéo khóe môi.
“Tôi bận lắm.”
Lữ Tông vẫn không chịu buông tha, còn nắm cánh tay tôi ép uống rượu.
“Tới đây chơi mà không uống chút gì sao được.”
“Cùng lắm say rồi tôi đưa chị về nhà, chị ơi chị ở đâu vậy?”
“Không nể mặt à?”
Giây tiếp theo, sau gáy anh ta bị một đĩa hạt dưa ném trúng.
Chaporia
Bình Luận (0)