11

“Anh bị bệnh à? Kéo bạn tôi làm gì?”

“Lần trước anh tự tiện tới tôi còn chưa tính toán, lần này lại tới nữa, anh có biết xấu hổ không?”

“Cũng không tự soi gương xem mình trông thế nào mà dám bắt chuyện với bạn tôi, anh xứng sao?”

“Anh tự cút hay để tôi báo cảnh sát?”

Lý Lệ Na từ toilet quay lại, không nói hai lời kéo tôi qua bảo vệ.

Tính cô ấy rất nóng, đặc biệt bảo vệ người mình thân.

Động tĩnh không nhỏ, rất nhiều người đều quay sang nhìn chúng tôi.

Lữ Tông mất mặt, mở miệng liền bịa chuyện.

“Hai cô có tiền vậy, nào là tới đây tổ chức sinh nhật, nào là tặng LV, phía sau có kim chủ đúng không?”

“Giả vờ cái gì chứ, thật ra sớm bị người khác ngủ rồi đúng không?”

“Loại phụ nữ như các cô chỉ để chơi thôi.”

Lý Lệ Na cầm chai rượu định ném qua, nhưng bị người khác giữ lại.

Quay đầu nhìn, hóa ra anh trai tôi và Tần Duật Xuyên đều tới rồi.

Suýt quên mất, quán bar ở trung tâm thành phố này cả hai người đều có đầu tư.

Tần Duật Xuyên hơi nhíu mày:

“Có bị thương không?”

Tôi lắc đầu.

Bên kia sắc mặt anh trai tôi đã hoàn toàn trầm xuống, ánh mắt lộ rõ sự khó chịu:

“Mồm thối vậy, nhà không có tiền mua kem đánh răng à?”

“Mở miệng ngậm miệng nói con gái có kim chủ, sao, anh ghen tị à? Dù sao loại người như anh ra ngoài cũng chẳng có ai thèm nhìn thêm một cái.”

Lữ Tông đỏ bừng mặt, anh ta cũng chỉ dám bắt nạt con gái, nhìn thấy đàn ông là sợ ngay.

Anh ta vừa chửi bới vừa định chuồn đi nhưng bị Tần Duật Xuyên giữ vai lại.

“Xin lỗi.”

Giọng Tần Duật Xuyên không có dao động gì nhưng cực kỳ áp lực.

Lữ Tông hít sâu một hơi rồi cúi người xin lỗi.

“Xin lỗi, là tôi thất lễ.”

12

Trên đường đưa tôi về, anh trai tôi ngồi ghế phụ không ngừng dạy dỗ tôi.

“Đây là cún con em nói đó hả? Có thấy ngoan đâu, nhân phẩm còn có vấn đề.”

“Em mới 22 tuổi, còn nhiều lựa chọn lắm, mấy đứa tóc xoăn tóc vàng đó không được đâu.

“Anh nói cho em biết, chọn đàn ông không thể chỉ nhìn mặt đẹp, có ích gì chứ, một cái bao cỏ nhìn lâu không thấy phiền à?”

Anh ấy chậc một tiếng:

“Nếu em thật sự muốn yêu đương, giới hạn thấp nhất cũng phải là kiểu như Tần Duật Xuyên.”

Tốt nhất anh ấy nên nhớ kỹ câu cuối cùng này, đừng tới lúc đó lại la hét om sòm.

Tôi bị anh ấy càm ràm tới phát bực, khó chịu lên tiếng:

“Biết rồi.”

“Em đâu còn là trẻ con, biết phân biệt tốt xấu mà.”

Anh trai tôi còn muốn nói tiếp nhưng bị cú phanh gấp của Tần Duật Xuyên cắt ngang:

“Đến rồi.”

Không phải nhà tôi.

Anh trai tôi nói:

“Ê, sao cậu đưa tôi về trước vậy.”

“Thôi được rồi, đưa thì đưa đi, tôi mà ở chung với con nhóc này thêm chút nữa chắc tăng huyết áp mất.”

“Cậu đưa Tô Gia Di về đi, tới nơi gọi cho tôi.”

Anh trai tôi đi rồi nhưng xe vẫn chưa chạy.

Tần Duật Xuyên trầm giọng nói:

“Ngồi ghế trước đi.”

Tôi không quá dám chọc anh, lề mề chuyển sang ghế phụ, còn tự thắt dây an toàn.

Suốt đường đi đều rất yên tĩnh, trong lòng tôi cứ thấp thỏm.

“Mấy ngày nay em không để ý tới tôi là vì đang nhắn tin với bọn họ?”

Tần Duật Xuyên nhìn thẳng phía trước, tóc đen rũ trên chân mày, ngoài ý muốn lại có cảm giác cún con rất nặng.

Tôi giả vờ thoải mái.

“Đúng vậy.”

“Em trai biết dỗ người lắm, miệng lại ngọt, không giống vài người lớn tuổi nào đó, thật sự khiến người ta không hiểu nổi.”

Tôi có thể cảm nhận được Tần Duật Xuyên thích tôi.

Nhưng anh lo nghĩ quá nhiều, rõ ràng mang gương mặt đào hoa lại luôn sợ bản thân không xứng với tôi.

“Trai lớn tuổi cái gì chứ, đồ nhát gan!”

Tôi càng nói càng tức, cảm thấy Tần Duật Xuyên đúng là đồ khốn.

Chẳng phải chỉ đối xử tốt với tôi thôi sao?

Chẳng phải chỉ đẹp trai thôi sao?

Chẳng phải chỉ phần cứng lớn thôi sao?

Không nhớ thương nữa, thích sao thì sao.

Tới dưới lầu nhà tôi, gần như tôi lao ra khỏi xe.

Cửa Maybach nói đóng là đóng mạnh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...