13
Tôi vừa định mở khóa vân tay thì cổ tay đã bị người ta giữ lấy.
“Anh…”
Lời còn chưa dứt đã bị anh nuốt hết vào trong miệng.
Hơi thở hoàn toàn tràn vào, là loại cay đắng nóng bỏng khiến người ta mềm nhũn.
Tần Duật Xuyên hôn rất nhẹ nhưng không bỏ sót bất cứ nơi nào.
Nhiệt độ và dục vọng chiếm hữu từng chút tăng lên, thiêu đốt tới mức cả người tôi mềm nhũn.
Tiếng báo thang máy tới nơi khiến tôi giật mình đẩy vai anh.
“Có người.”
Còn chưa kịp phản ứng, Tần Duật Xuyên đã bế bổng tôi lên ôm vững vào lòng, một tay mở cửa.
Anh đặt tôi ngồi lên sofa, quỳ một gối trước mặt tôi.
Hô hấp của tôi gần như ngừng lại nhưng vẫn ép bản thân bình tĩnh.
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
“Thích em gái của anh em mình, có thích hợp không?”
Ánh mắt anh nhìn chằm chằm tôi, đuôi mắt nhuốm đỏ nhàn nhạt.
“Anh sai rồi, em đừng phớt lờ anh.”
“Thích em gái của anh em mình vốn đã hơi súc sinh rồi, hơn nữa anh còn lớn hơn em sáu tuổi, anh từng nghĩ mình có thể khống chế được, nhưng anh hoàn toàn không làm được, không nhịn nổi muốn vượt ranh giới.”
Ánh mắt Tần Duật Xuyên quá nóng bỏng, là dục vọng trực diện không che giấu.
Tôi cụp mắt chớp chớp:
“Vậy bây giờ là thừa nhận thích em rồi sao?”
Tần Duật Xuyên thở hắt ra, trong mắt như có tinh tú đang bốc cháy.
“Thích, anh rất thích Tô Gia Di.”
Anh cúi xuống, lại hôn tôi.
Tim tôi đập nhanh, không khống chế được mà đáp lại anh.
Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã ngồi trên đùi anh rồi.
“Tần Duật Xuyên~”
Giọng tôi mềm nhũn, chỉ có thể dựa vào anh thở dốc.
Anh nhẹ nhàng vỗ lưng tôi như đang dỗ dành một con vật nhỏ.
Không biết qua bao lâu, điện thoại của anh trai tôi đột nhiên gọi tới.
“Vẫn chưa đưa em gái tôi về tới nhà à?”
Giọng Tần Duật Xuyên khàn đặc:
“Ừm.”
Tôi bỗng nổi lên ý nghĩ quậy phá, nghiêng đầu hôn lên tai anh.
Anh rõ ràng khựng lại một giây, bàn tay từ sau lưng chuyển xuống eo tôi, chậm rãi siết chặt.
Cuộc gọi kết thúc, tôi đứng dậy định đi, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.
“Em đi rót ly nước.”
Tôi đi vào bếp lấy cốc.
Giây tiếp theo, tay Tần Duật Xuyên vòng qua eo kéo tôi vào lòng.
“Anh cũng muốn uống.
”
14
Tuy tôi theo đuổi Tần Duật Xuyên lâu như vậy nhưng đột nhiên yêu nhau khiến tôi nhất thời chưa kịp thích ứng.
Đến mức lúc đi công tác ở cảng, vừa xuống sân bay tôi mới nhớ ra mình có bạn trai.
“Alo.”
Đầu bên kia truyền tới giọng nói lạnh lẽo:
“Đến rồi?”
“Ừm, đang làm thủ tục nhận phòng.”
Giọng tôi hơi buồn buồn.
Ngồi xe ngồi máy bay mấy tiếng đồng hồ, tới nơi đồng nghiệp đi cùng còn lên cơn tiểu thư.
Chê không nên để cô ta đi công tác, chê khách sạn không phải năm sao, chê vali nặng, chê thời tiết không tốt.
Tôi đã trầm mặc, đã kiệt sức, đã đầu hàng.
Tần Duật Xuyên gọi video cho tôi, màn hình hiện ra ngay một gương mặt đẹp trai.
Áo len đen, kính không gọng, cảm giác chồng người ta quá đậm.
Lòng tôi ngứa ngáy, tiến sát lại, dùng khẩu hình nói:
“Cho xem cơ bụng.”
Vốn chỉ nói đùa, không ngờ câu tiếp theo của Tần Duật Xuyên là:
“Tới phòng anh xem, 3025.”
Đầu óc tôi ngắn ngủi trống rỗng một giây, trong lòng nghĩ không thể nào, nhưng chân đã bước về phía thang máy.
Đồng nghiệp gọi tôi:
“Cô đi đâu vậy? Không giúp tôi xách hành lý à?”
Tôi mặc kệ yêu cầu của cô ta, trợn mắt với cô ta một cái.
Cửa phòng 3025 mở ra, tôi liền thấy Tần Duật Xuyên đang cười với mình.
“Nhanh vậy sao, xem ra có người rất nhớ anh.”
Tôi ném hành lý sang bên ôm lấy anh, ngẩng đầu hỏi:
“Sao anh biết em ở đây?”
“Điện thoại không khóa màn hình mà để trên bàn, thông tin công tác muốn không nhìn thấy cũng khó.”
Tần Duật Xuyên còn chờ tôi chủ động báo cáo, không ngờ tôi hoàn toàn không có ý đó.
Anh chỉ đành mua chuyến bay khác, tới sớm hơn tôi hai tiếng.
Vừa vào phòng tôi đã bị anh ôm hôn tới mức đầu lưỡi tê dại.
Nhiệt độ bàn tay trên eo không ngừng tăng lên, cảm giác tê dại chạy thẳng lên đỉnh đầu.
Tôi đi công tác ở cảng ba ngày, Tần Duật Xuyên ở cùng tôi ba ngày.
Ban ngày tôi ra ngoài làm việc, buổi tối còn phải tăng ca chỗ anh.
Mơ mơ màng màng nghe thấy Tần Duật Xuyên đang nghe điện thoại, hình như là anh trai tôi gọi tới.
“Ở đâu?”
“Cảng thành.”
“Đi làm gì?”
Tần Duật Xuyên nghịch ngón tay tôi, giọng điệu lười nhác:
“Đi tìm bạn gái.”
“Đệt!”
Chaporia
Bình Luận (0)