15

Vừa trở về Tần Duật Xuyên đã bị anh trai tôi tra hỏi liên hoàn.

“Có phải anh em không vậy? Yêu đương cũng không nói cho tôi.”

“Cậu cũng có ngày này đấy, vậy mà còn đuổi theo tới tận cảng thành, tự đi mà chịu khổ vì tình yêu đi.”

“Hai người đều tới cảng thành rồi mà không hẹn ăn bữa cơm à?”

Tôi suýt cắn phải lưỡi, lắp bắp lên tiếng:

“Không… không có đâu.”

Tôi thật sự không dám thẳng thắn với anh trai rằng mình đang yêu Tần Duật Xuyên.

Ngại ngùng là một chuyện, chủ yếu thật sự sợ anh trai động tay.

Anh ấy liếc tôi một cái:

“Tần Duật Xuyên yêu đương không nói cho anh thì thôi, nếu em yêu mà không nói cho anh, em biết hậu quả rồi đó.”

Anh trai tôi bắt đầu nghi ngờ tôi, cứ vài hôm lại hỏi tôi đang ở đâu.

Tôi cứng đầu nói dối:

“Lý Lệ Na bảo em đi dạo phố với cậu ấy.”

Thật ra là đang hẹn hò với Tần Duật Xuyên.

Số lần nhiều lên, anh trai càng nghi ngờ hơn.

Anh trai trực tiếp chạy tới tìm Tần Duật Xuyên, vừa hay tôi cũng ở đó.

Tôi mặc đồ ngủ của Tần Duật Xuyên, không dám đi ra ngoài, trốn trong phòng ngủ lén nhìn camera giám sát.

Anh trai tôi nhíu mày:

“Em gái tôi không ổn, rất không ổn.”

“Thường xuyên không thấy người, cũng không tìm tôi xin tiền tiêu vặt nữa, ngày nào cũng ra ngoài với bạn thân, tưởng tôi ngu à.”

“Đệt, Tô Gia Di từ nhỏ đã ngốc nghếch, không phải bị tên tóc vàng nào hay ông già nào lừa rồi chứ.”

Tần Duật Xuyên nhướng mày:

“Ông già thì có vấn đề gì sao?”

“Nhiều vấn đề lắm, ỷ mình lớn tuổi, đầy mùi ông chú già đời, tâm cơ nhiều, biết đâu sau lưng còn chơi chiêu, em gái tôi làm sao chịu nổi loại khổ này.”

Sắc mặt Tần Duật Xuyên càng lúc càng đen, cuối cùng không nhịn được phản bác.

“Người lớn tuổi biết chăm sóc người khác, tính tình tốt, thêm một người yêu thương em gái cậu không tốt sao?”

Anh trai tôi chống nạnh như gà mẹ bảo vệ con:

“Tốt cái gì mà tốt, có thể chăm sóc tốt hơn tôi sao?”

Tôi nhìn mà căng thẳng muốn chết, sợ Tần Duật Xuyên thẳng thắn luôn.

May mà anh không tiếp lời, chỉ miễn cưỡng cong môi với anh trai tôi.

Tôi ngàn dặn vạn dò không được lộ ra, còn hứa với Tần Duật Xuyên rất nhiều lợi ích anh mới đồng ý.

Cuối cùng anh trai tôi cũng đi rồi, còn tôi thì gặp nạn.

Tần Duật Xuyên giữ eo tôi, hơi thở quấn quanh vành tai.

“Bé cưng, anh trai em nói anh kìa.”

Biết rõ anh giả vờ tủi thân nhưng tôi vẫn phối hợp.

“Vậy em dỗ anh nhé?”

“Dỗ thế nào?”

Tôi chủ động hôn môi anh rồi cọ cọ yết hầu anh.

Ánh mắt Tần Duật Xuyên lập tức trở nên sâu thẳm, bế tôi ngồi lên eo bụng anh.

“Em đã đồng ý với anh rồi, hôm nay em chủ động.”

Tôi mệt tới mức nằm sấp trên giường mắng Tần Duật Xuyên là đồ khốn, anh một tay vớt tôi lên bế đi tắm.

Tắm xong còn sấy tóc cho tôi, ngón tay luồn trong tóc rất dễ chịu.

Lúc tôi mơ màng sắp ngủ, cảm giác Tần Duật Xuyên đang hôn lên trán mình.

“Ngủ ngon.”

16

Tôi thuận lợi hoàn thành dự án, nhận được một khoản tiền lớn, vui vẻ đi đón Tần Duật Xuyên tan làm.

Chắc anh vừa họp xong, vẫn mặc bộ vest vừa vặn.

Vai rộng eo thon, khí chất xuất chúng.

Anh nắm tay tôi đi xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm, tôi đột nhiên dừng bước.

“Em muốn hôn anh.”

Tần Duật Xuyên nhìn tôi vài giây, khóe môi hiện lên ý cười.

“Được thôi.”

Anh cúi người tới trước mặt tôi, chờ tôi chủ động.

Tôi nắm lấy áo anh, nhẹ nhàng chạm lên môi anh, có mùi bạc hà nhàn nhạt.

Trong đáy mắt Tần Duật Xuyên như có ánh sao chuyển động, anh đưa tay giữ sau đầu tôi rồi lại hôn xuống.

Hơi thở giao hòa, ám muội tới cực điểm.

Cho tới khi có ánh đèn lớn chiếu lên người hai chúng tôi.

Quay đầu nhìn lại, anh trai tôi đang ngồi trên mô tô, mặt mày xanh mét, nghiến răng nghiến lợi.

“Tần Duật Xuyên!”

Người bị gọi tên là anh, nhưng người bị dọa lại là tôi.

Tôi muốn nói giúp Tần Duật Xuyên vài câu nhưng bị anh trai trừng trở lại.

“Em về nhà trước đi, anh nói chuyện với cậu ta.”

Tôi sốt ruột chết mất ở nhà, ba tiếng đồng hồ cũng không có tin tức.

Không phải thật sự đánh nhau rồi chứ.

Mười hai giờ đêm, anh trai gọi điện cho tôi.

“Em qua đón cậu ta đi.”

Tôi vội vàng chạy tới, đầy đất đều là chai rượu, trong phòng toàn mùi rượu.

Tần Duật Xuyên nằm trên sofa, làn da trắng lạnh nhuốm đỏ nhàn nhạt, nhắm mắt lại.

Tình trạng anh trai tôi cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, nhưng ít ra vẫn còn tỉnh táo, anh hừ lạnh.

“Đừng nhìn nữa, không đánh cậu ta.”

“Tên này giấu sâu thật đấy, anh còn không nhìn ra cậu ta sớm đã thích em rồi, đúng là đàn ông tâm cơ.”

“Mau dẫn đi đi, mắt không thấy tâm không phiền.”

Tôi đỡ Tần Duật Xuyên về nhà, anh dính người vô cùng, liên tục dụi đầu vào hõm cổ tôi.

“Bé cưng, khó chịu.”

Tôi pha nước chanh mật ong, anh vịn tay tôi từng chút từng chút uống xuống.

Chỗ tràn ra ngoài, anh còn lè lưỡi liếm, vô tình quét qua đầu ngón tay tôi.

Đúng là hồ ly tinh mà!

Đôi mắt Tần Duật Xuyên như muốn câu mất hồn người khác, nhẹ nhàng kéo một cái, tôi đã ngồi lên đùi anh.

Anh giữ sau đầu tôi, hôn xuống đôi môi đang hé mở.

Làm gì còn dáng vẻ say rượu nữa.

Bảo sao anh trai tôi nói anh tâm cơ nhiều!

17

Lúc ID lướt mạng của tôi bị Tần Duật Xuyên phát hiện, ánh mắt anh nhìn tôi có hơi kỳ lạ.

Nhưng tôi không để ý, phát hiện thì phát hiện thôi, tôi đâu có đăng linh tinh gì.

Buổi tối trở về, tình hình liền không ổn lắm.

Anh tắm xong đi ra chỉ mặc áo choàng tắm, dây buộc lỏng lẻo bên eo.

Giọt nước trên tóc men theo cổ chậm rãi chảy xuống đường cơ bụng.

Không phải chứ, hôm nay hào phóng quá mức rồi.

Hơn nữa dáng người anh càng lúc càng đẹp, nhìn tới mức vành tai người ta nóng lên.

“Bé cưng, muốn nhìn thì cứ đường đường chính chính mà nhìn.”

Nếu anh đã nói vậy thì tôi động tay cũng không quá đáng đâu nhỉ.

Đầu ngón tay lướt trên đường nét cơ bụng của anh, gân xanh dần hiện rõ, cơ bắp mất kiểm soát mà run lên.

Giây tiếp theo, cổ tay đã bị anh khống chế, đưa lên miệng cắn một cái.

Đôi môi nóng bỏng không còn chỉ dừng ở một chỗ.

Cằm, cổ, xương quai xanh.

Tần Duật Xuyên chống tay trên đỉnh đầu tôi, trần nhà như lắc lư.

Tôi ngẩng đầu túm lấy anh, giọng mềm nhũn:

“Anh đừng quá đáng.”

Tần Duật Xuyên bật cười, ánh mắt lướt trên người tôi, mơ hồ có thể cảm nhận được vài phần hưng phấn.

“Đàn ông qua 25 tuổi chính là 60?”

“Nếu là em thì thà chọn mười cậu em trai còn hơn chọn ông già?”

“Bé cưng, em ngông thật đấy?”

Nhiệt độ nóng bỏng không ngừng tăng cao, trong khoảnh khắc bị châm lửa.

Tư thế quá mức xấu hổ, tôi không nói nổi lời nào, chỉ biết siết chặt vai anh.

Tối nay Tần Duật Xuyên thật sự không định tha cho tôi.

“Lần trước ở quán bar em thêm mấy cậu em trai nhỉ?”

“Thêm mấy người thì chúng ta làm mấy lần.”

“Em tự đếm đi.”

(Kết thúc)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...