20px

“Tới lúc đó tôi sẽ báo cho cậu.”

Cúp điện thoại xong, tôi nhìn đồng hồ.

Hai giờ rưỡi chiều.

Ba giờ, tôi có một cuộc hẹn.

Người hẹn tôi là Hứa Tư Tư.

Sáng nay cô ta tìm được WeChat của tôi thông qua Tiểu Trần rồi gửi một đoạn tin nhắn:

“Chị Lâm Hạ.”

“Em biết có lẽ chị không muốn gặp em.”

“Nhưng có vài chuyện em muốn trực tiếp nói rõ với chị.”

“Nếu chị đồng ý…”

“…chiều nay lúc nào em cũng được.”

Tôi đồng ý gặp.

Không phải vì tò mò.

Cũng không phải vì tha thứ.

Mà bởi vì…

Tôi muốn nhìn vào mắt cô ta.

Chúng tôi hẹn ở một trà thất.

Hứa Tư Tư tới trước.

Cô ta ngồi cạnh cửa sổ, không trang điểm, mặc áo len dệt màu nhạt, tóc buông xuống vai.

Nhìn trẻ hơn hẳn so với hôm lễ trao giải.

Tôi ngồi xuống đối diện cô ta.

Cô ta cúi đầu, ngón tay liên tục xoắn quanh miệng tách trà.

“Chị Lâm Hạ…”

Cô ta mở miệng trước.

“Xin lỗi.”

Tôi không nói gì.

“Em biết xin lỗi cũng không giải quyết được chuyện gì.”

Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi.

“Nhưng em thật sự muốn nói rõ với chị…”

“Em biết hết.”

Tôi khẽ nhướng mày.

Điều này hoàn toàn khác với nội dung trong bài thanh minh của cô ta.

Hứa Tư Tư nhìn thấy phản ứng của tôi thì cười khổ.

“Bài viết trên mạng…”

“Là Thẩm tổng bảo em đăng.”

“Anh ta nói chỉ cần em đẩy toàn bộ trách nhiệm lên người anh ta…”

“…thì anh ta sẽ bảo vệ em, không để em bị ảnh hưởng.”

“Nhưng có một nửa trong đó là giả.”

“Nửa nào?”

“Em nói em không biết ‘Quy Khư’ là tác phẩm của chị…”

“…là giả.”

Giọng cô ta run run.

“Ngay từ ngày đầu tiên vào công ty em đã biết rồi.”

“Người trong phòng thiết kế đều biết…”

“…những dự án cốt lõi đều là chị làm.”

“Thẩm tổng nói với em…”

“Chị là vợ anh ta.”

“Tác phẩm của chị cũng là của công ty.”

“Ký tên ai không quan trọng.”

Cô ta dừng lại một chút.

“Nhưng cuốn sổ tay thiết kế của chị…”

“…là chính em lén đi xem.”

“Không phải Thẩm tổng đưa cho em.”

Tôi nhìn cô ta.

“Bài phát biểu nhận giải của cô…”

“Vì sao phải dùng đoạn đó?”

“Bởi vì…”

Cô ta cúi đầu thấp hơn, giọng nói nhỏ đi rất nhiều.

“Em cảm thấy đoạn đó viết quá hay.”

“Em không thể tự viết ra được.”

“Em biết chuyện này rất buồn cười.”

“Một kẻ mạo danh…”

“…ngay cả bài phát biểu khi mạo danh cũng phải chép lời của người sáng tạo thật sự.”

Trà thất rất yên tĩnh.

Chỉ có tiếng nước sôi lục bục từ chiếc bếp trà ở góc phòng.

“Hứa Tư Tư.”

Tôi lên tiếng.

“Hôm nay cô tới tìm tôi…”

“…ngoài xin lỗi ra còn muốn gì nữa?”

Cô ta im lặng vài giây.

Sau đó ngẩng đầu nhìn tôi.

“Em muốn biết…”

“Nếu em nói hết toàn bộ sự thật…”

“Tất cả những gì em biết…”

“…chị có thể cho em một cơ hội không?”

“Cơ hội gì?”

“Cơ hội được học thiết kế cùng chị.”

Tôi nhìn cô ta rất lâu mà không lên tiếng.

Trong mắt cô ta có sợ hãi.

Có chờ mong.

Cũng có một loại bướng bỉnh rất trẻ con, kiểu chưa từng thật sự biết trời cao đất dày là gì.

“Cô có biết mình đang nói gì không?”

Tôi hỏi.

“Biết.”

Cô ta gật đầu.

“Em đã nhắn cho Thẩm tổng rồi.”

“Nói với anh ta rằng em sẽ không tiếp tục nói dối giúp anh ta nữa.”

Cô ta đưa điện thoại qua cho tôi.

Màn hình là đoạn chat giữa cô ta và Thẩm Hạo.

Tin nhắn cuối cùng do cô ta gửi, thời gian là mười một giờ sáng hôm nay:

“Thẩm tổng.”

“Em không theo anh nữa.”

“Chuyện của chị Lâm Hạ…”

“Những gì cần nói em sẽ nói rõ.”

Năm phút sau, Thẩm Hạo gửi lại một đoạn voice.

Tôi không mở nghe.

Nhưng nhìn biểu cảm của Hứa Tư Tư…

Nội dung chắc chắn không dễ nghe chút nào.

Tôi trả điện thoại lại cho cô ta.

“Chuyện của cô…”

“Tôi cần suy nghĩ thêm.”

“Vâng.”

Cô ta gật đầu.

“Cảm ơn chị đã chịu gặp em.”

Tôi đứng dậy, cầm túi rồi rời đi.

Sau khi bước ra khỏi trà thất, tôi đứng bên đường ngẩn người một lúc lâu.

Sau đó lấy điện thoại ra gọi cho Lữ Thanh Hòa.

“Luật sư Lữ.”

“Bên Hứa Tư Tư…”

“Trước mắt tạm hoãn lại.”

“Cô ta có thể còn hữu dụng.”

Chương 20

Tin Hứa Tư Tư lật mặt, tối hôm đó Thẩm Hạo đã biết.

Không phải do cô ta nói.

Mà do chính anh ta tự phát hiện ra.

Bởi vì sau khi gặp tôi xong vào buổi chiều…

Hứa Tư Tư trực tiếp tới ban tổ chức giải Kim Hạc.

Cô ta nộp một bản tường trình bằng văn bản.

Trong đó ghi chi tiết toàn bộ quá trình từ lúc “Quy Khư” bắt đầu được triển khai cho tới khi mang đi dự giải.

Bao gồm cả việc Thẩm Hạo chỉ thị cô ta mạo danh tham gia.

Thay đổi tên người ký trong file.

Ép cô ta học thuộc triết lý thiết kế của tôi để dùng làm bài phát biểu nhận giải.

Sau khi nhận được tài liệu, ban tổ chức lập tức thông báo cho Thẩm Hạo.

Thẩm Hạo gọi cho Hứa Tư Tư mười một cuộc.

Không ai bắt máy.

Sau đó anh ta gọi cho tôi tám cuộc.

Tôi cũng không nghe.

Cuối cùng…

Anh ta gọi cho Hạ Minh Châu.

Mười giờ tối hôm đó, Hạ Minh Châu xuất hiện ở khách sạn tôi đang ở.

Lúc quầy lễ tân gọi điện lên phòng báo cho tôi, cô gái trực tổng đài dùng một giọng cực kỳ khó xử:

“Cô Lâm…”

“Dưới đại sảnh có một quý bà muốn gặp cô.”

“Bà ấy nói là người nhà của cô.”

“Cảm xúc của bà ấy… hiện tại hơi kích động.”

“Chúng tôi kiến nghị cô xuống một chuyến.”

Lúc tôi xuống tầng, Hạ Minh Châu đang ngồi trên sofa trong đại sảnh.

Bà ta mặc áo khoác cashmere màu tím đậm, trong tay siết chặt một chiếc khăn lụa.

Lớp trang điểm rất chỉn chu.

Nhưng khóe môi lại chùng xuống.

Giống kiểu vừa khóc xong rồi vội vàng dặm lại son phấn.

Vừa nhìn thấy tôi, bà ta lập tức đứng bật dậy.

“Lâm Hạ.”

Tôi ngồi xuống đối diện bà ta.

“Hạ phu nhân.

“Rốt cuộc cháu với Thẩm Hạo muốn làm loạn tới mức nào nữa?”

Giọng bà ta run lên, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, không muốn mất mặt giữa đại sảnh khách sạn.

“Cháu biết hiện tại công ty thành ra thế nào không?”

“Khách hàng chạy gần hết rồi.”

“Nhà đầu tư cũng rút vốn.”

“Ngay cả phòng thiết kế cũng đang liên tục nghỉ việc.”

“Cháu thật sự cứ đứng nhìn vậy sao?”

“Đó là hậu quả Thẩm Hạo tự gây ra.”

Tôi nói.

“Không phải do cháu.”

“Nếu cháu không làm ầm lên thì nó sẽ thành ra thế này à?”

Bà ta nghiêng người về phía trước.

“Lâm Hạ.”

“Dì biết chuyện ký tên lần này là Thẩm Hạo sai.”

“Xử lý như vậy đúng là không ổn.”

“Nhưng cháu không thể nhịn thêm một chút sao?”

“Hai người đóng cửa lại tự giải quyết không được à?”

“Nhất định phải làm cả ngành đều biết mới chịu?”

“Hạ phu nhân.”

“Tôi đã nhịn bốn năm rồi.”

“Bốn năm cháu nhịn…”

“Không phải vẫn sống rất tốt sao?”

Giọng bà ta đổi hẳn.

Mang theo kiểu đương nhiên đến mức khiến người ta muốn bật cười.

“Ở nhà tại Bích Lan Loan.”

“Đi xe Thẩm Hạo mua cho.”

“Mỗi năm đều đi du lịch nước ngoài.”

“Cháu thiếu thứ gì?”

Tôi nhìn bà ta.

“Thiếu một cái tên.”

Hạ Minh Châu sững người.

“Ba mươi bảy dự án.”

“Mười một chiếc cúp.”

“Tên tôi chưa từng xuất hiện lấy một lần.”

Giọng tôi rất bình thản.

“Hạ phu nhân…”

“Bà có biết một designer không có quyền ký tên nghĩa là gì không?”

“Có nghĩa là…”

“…trong ngành này, người đó chưa từng tồn tại.”

“Cái tên quan trọng tới vậy sao?”

Bà ta gần như buột miệng hỏi lại.

Tôi không trả lời.

Chỉ yên lặng nhìn bà ta.

Bà ta bị tôi nhìn tới mất tự nhiên, nghiêng đầu tránh đi một chút rồi lại quay lại nhìn tôi.

“Lâm Hạ.”

“Đừng cứng đầu với dì.”

“Hôm nay dì tới là có thành ý.”

Bà ta mở túi xách lấy ra một tấm thẻ ngân hàng, đặt lên bàn trà.

“Trong này có ba triệu.”

“Cháu rút hết tài liệu lại.”

“Nói với ban tổ chức rằng chỉ là hiểu lầm.”

“Sau đó cháu và Thẩm Hạo ngồi xuống nói chuyện.”

“Ly hôn cũng được…”

“…nhưng phải ly hôn cho tử tế.”

“Đừng tiếp tục làm mất mặt ngoài xã hội nữa.”

Ba triệu.

Đó là cái giá bà ta đưa ra.

Tôi nhìn tấm thẻ ấy rồi nhìn lại bà ta.

“Hạ phu nhân.”

“Bà cảm thấy bốn năm thiết kế của tôi…”

“Ba mươi bảy dự án…”

“…cùng toàn bộ quyền ký tên…”

“…chỉ đáng giá ba triệu?”

Khóe miệng bà ta co giật nhẹ.

“Vậy cháu muốn bao nhiêu?”

“Tôi không cần tiền.”

Tôi đứng dậy.

“Tôi muốn tên của mình.”

“Tất cả những dự án tôi từng làm…”

“…toàn bộ quyền ký tên phải đổi lại thành Lâm Hạ.”

“Đó là giới hạn cuối cùng.”

“Không thể nào!”

Cuối cùng giọng bà ta cũng cao lên, khiến mấy vị khách gần đó quay đầu nhìn sang.

“Nếu đổi lại ký tên…”

“Khách hàng của mấy dự án đó sẽ nghĩ thế nào?”

“Không phải sẽ cho rằng Thẩm thị làm giả à?”

“Công ty sau này còn hoạt động kiểu gì nữa?”

“Đó là chuyện Thẩm Hạo phải suy nghĩ.”

Tôi xoay người đi về phía thang máy.

Sau lưng vang lên giọng Hạ Minh Châu.

Mang theo tiếng nức nở cùng oán hận.

“Lâm Hạ!”

“Rồi cháu sẽ hối hận!”

“Cháu ép Thẩm Hạo tới đường cùng…”

“…cháu cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!”

Lúc cửa thang máy đóng lại, tôi đứng yên trong đó vài giây.

Sau đó lấy điện thoại ra nhắn cho Lữ Thanh Hòa:

“Hạ Minh Châu tới rồi.”

“Đưa giá ba triệu để tôi rút tài liệu.”

“Tôi không đồng ý.”

“Bên Thẩm Hạo chắc sẽ sớm có động tác khác.”

“Anh chuẩn bị trước đi.”

Lữ Thanh Hòa trả lời:

“Đã hiểu.”

Tôi trở lại phòng, ngồi xuống mép giường.

Ngoài cửa sổ, thành phố sáng rực đèn đêm.

Điện thoại lại reo lên.

Là Lê Khả.

“Tôi báo cô một tin vui.”

Cô ấy nói.

“Danh sách triển lãm thiết kế quốc tế năm sau vừa công bố.”

“Liên minh ‘Nguyên Thạch’ được chọn rồi.”

Cô ấy dừng một nhịp.

“Tên của năm thành viên sáng lập sẽ được in trong tập san chính thức của triển lãm.”

“Còn tên cô…”

“…đứng đầu tiên.”

Chương 21

Sau khi danh sách triển lãm quốc tế được công bố, cục diện của cả giới thiết kế gần như thay đổi chỉ sau một đêm.

Cái tên “Nguyên Thạch”, cùng năm thành viên sáng lập của nó, bắt đầu xuất hiện dày đặc trên các bài báo ngành nghề.

Đặc biệt là tên tôi.

Bởi vì scandal tranh chấp quyền ký tên của giải Kim Hạc vẫn chưa hạ nhiệt, nên hầu như bài viết nào nhắc tới “Nguyên Thạch” cũng sẽ kéo theo toàn bộ câu chuyện “Lâm Hạ”.

Lưu lượng là một con dao.

Nhưng đôi khi…

Nó cũng là một chiếc thang.

Có lẽ Thẩm Hạo chưa từng nghĩ tới…

Sau khi ép tôi làm “người vô hình” suốt bốn năm…

Cuối cùng tôi lại vì không còn “vô hình” mà trở thành cái tên nóng nhất trong giới thiết kế.

Nhưng đó không phải chuyện tôi quan tâm nhất hôm nay.

Điều tôi quan tâm nhất…

Xảy ra vào buổi sáng ngày thứ ba sau khi tôi chuyển khỏi khách sạn tới căn hộ mới thuê.

Lữ Thanh Hòa gọi điện cho tôi.

Giọng anh ấy khác hẳn thường ngày.

Trầm hơn.

Nặng nề hơn một chút.

“Lâm Hạ.”

“Tôi cần gặp mặt trực tiếp để nói với cô một chuyện.”

“Cô có thể tới đây một chuyến không?”

“Chuyện gì?”

“Thẩm Hạo đang phản công.”

Nửa tiếng sau, tôi có mặt ở văn phòng luật.

Lữ Thanh Hòa đã bày toàn bộ tài liệu lên bàn.

“Có hai chuyện.”

Anh ấy đẩy gọng kính rồi nói tiếp:

“Thứ nhất.”

“Thẩm Hạo thuê một công ty truyền thông.”

“Ngày mai họ sẽ tung một bài thông cáo.”

“Nội dung cốt lõi là…”

“…cô từng có hành vi ‘không chung thủy nghiêm trọng’ trong thời kỳ hôn nhân.”

“Bọn họ ám chỉ cô và Phương Trí Viễn có quan hệ bất chính.”

Tôi khựng lại vài giây.

Năm nay Phương Trí Viễn sáu mươi ba tuổi.

Là thế hệ cha chú của tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...