Tôi kéo cửa bước ra ngoài.
Ánh sáng trong hành lang rất trắng.
Nắng ba giờ chiều xuyên qua cửa kính sát đất đổ dài xuống nền gạch.
Lữ Thanh Hòa đi phía sau tôi.
Đi được vài bước, anh ấy nói:
“Chúc mừng cô.”
Tôi quay đầu nhìn anh ấy.
“Chúc mừng tôi chuyện gì?”
“Tự do rồi.”
Chương 23
Trên đường về căn hộ, tôi nghĩ rất lâu về hai chữ “tự do”.
Tự do.
Nghe thì nhẹ tênh.
Nhưng để có được nó…
Tôi đã mất bốn năm.
Về tới căn hộ, tôi ngồi xuống trước bàn làm việc.
Mở máy tính.
Click vào thư mục “Studio Lâm Hạ”.
Bên trong đã có tài liệu của dự án đầu tiên.
Là dự án mới mà vị giám đốc thương hiệu chuỗi khách sạn kia gửi tới.
Cải tạo tổng thể đại sảnh.
Ngân sách gấp đôi năm ngoái.
Tôi bắt đầu vẽ phác thảo.
Cảm giác bút chì chạm lên giấy…
Đã rất lâu rồi mới khiến lòng người yên ổn như thế.
Vẽ được nửa tiếng, điện thoại reo lên.
Là Hứa Tư Tư.
“Chị Lâm Hạ…”
“Thẩm tổng ký thỏa thuận rồi ạ?”
“Ký rồi.”
“Vậy anh ấy…”
“…có làm gì em không?”
Tôi dừng bút.
“Em sợ cái gì?”
“Sau khi em nộp bản giải trình cho ban tổ chức…”
“…Thẩm tổng công khai nói trong công ty là em phản bội anh ấy.”
“Hôm nay phòng hành chính gửi thông báo sa thải cho em rồi.”
“Lý do là…”
“Không đạt yêu cầu trong thời gian thử việc.”
“Giờ em định làm gì?”
“Em…”
“…không biết nữa.”
Giọng cô ấy rất khẽ.
“Em cũng không còn chỗ nào để đi.”
Tôi nghĩ vài giây.
“Trước đó em từng nói…”
“…muốn học thiết kế với tôi.”
“Còn tính không?”
Cô ấy im lặng hai giây.
Sau đó giọng lập tức sáng bừng lên.
“Còn chứ!”
“Đương nhiên còn!”
“Vậy tôi cho em một cơ hội.”
“Studio đang trong giai đoạn chuẩn bị.”
“Cần một người làm đủ thứ việc.”
“Lương không cao.”
“Việc rất nhiều.”
“Nhưng nếu em thật sự muốn học…”
“…thì ở đây sẽ học được nhiều hơn ở Thẩm thị.”
“Em làm!”
“Nhưng có một điều kiện.”
“Điều kiện gì ạ?”
“Sau này…”
“Dù là tác phẩm của ai…”
“…cũng phải ký tên đúng người.”
“Làm được không?”
“Làm được.”
Cô ấy gần như hét lên.
Tôi cúp máy.
Trên tờ giấy trước mặt, tôi viết một dòng:
“Hứa Tư Tư — chờ nhận việc.”
Sau đó tiếp tục vẽ phác thảo.
Một mình yên tĩnh vẽ suốt cả buổi chiều.
Không còn ai ấn vai tôi.
Không còn ai bắt tôi đưa cúp.
Cũng không còn ai gọi tôi là “Trợ lý Lâm”.
Tiếng bút chì lướt trên giấy nghe thật dễ chịu.
Bảy giờ tối, Lê Khả lập một nhóm năm người.
Tên nhóm là: “Nguyên Thạch — Nhà sáng lập”.
Cô ấy gửi một đoạn tin nhắn:
“Mọi người.”
“Phương án tham gia triển lãm tuần sau phải chốt.”
“Mỗi người nộp một bản tóm tắt thiết kế cùng ảnh hiệu ứng tác phẩm.”
Sau đó cô ấy tag riêng tôi:
“Lâm Hạ.”
“Tác phẩm triển lãm của cậu quyết định chưa?”
Tôi trả lời:
“Rồi.”
“Quy Khư.”
Trong nhóm im lặng vài giây.
Sau đó Liêu Thần gửi một chữ:
“Được.”
Hai thành viên còn lại cũng lần lượt gửi biểu tượng tán thưởng.
Lê Khả nhắn thêm một câu:
“Dùng tên của chính cậu.”
“Tất nhiên.”
Lần này…
Ở cột ký tên của “Quy Khư”…
Chỉ còn duy nhất một cái tên.
Lâm Hạ.
Chương 24
Ba ngày sau khi ký thỏa thuận ly hôn, toàn bộ công việc sửa đổi quyền ký tên của Thẩm thị đã hoàn tất.
Ba mươi bảy dự án.
Toàn bộ tài liệu công khai đối ngoại.
Phần designer đều được đổi từ “Đội ngũ thiết kế Thẩm thị” hoặc các tên khác…
…thành “Lâm Hạ”.
Nói là hoàn thành trong hai ngày làm việc.
Nhưng thực tế chỉ mất một ngày rưỡi.
Bởi vì Tiểu Trần chủ động thức trắng một đêm tăng ca.
Cậu ấy nói với tôi:
“Chị Hạ.”
“Khoảnh khắc sửa xong…”
“…em còn chụp màn hình đăng lên vòng bạn bè.”
“Đăng gì?”
“Có đúng một câu thôi.”
“‘Cuối cùng cái tên ấy cũng quay về rồi.’”
Lúc tôi nhìn thấy bài đăng ấy…
Phía dưới đã có hơn bốn mươi lượt thích.
Bình luận nhiều nhất là của Chu Nhụy.
Ba biểu tượng vỗ tay liên tiếp.
Phản ứng trong ngành còn lớn hơn tôi tưởng.
Bởi vì trong ba mươi bảy dự án đó…
Có vài dự án được xem là case mẫu cấp biểu tượng trong ngành.
Trước đây tất cả mọi người đều nghĩ chúng là thành quả của “đội ngũ Thẩm thị”.
Đến khi phần ký tên được sửa lại…
Mọi người mới nhận ra.
Đằng sau những dự án ấy…
Thật ra từ đầu tới cuối chỉ có một người.
Người đầu tiên công khai lên tiếng…
Là giám đốc bảo tàng mỹ thuật từng hợp tác với Thẩm thị ba năm trước.
Ông ấy đăng một đoạn trạng thái trên mạng xã hội:
“Hôm nay tôi mới biết…”
“…người thật sự thiết kế không gian triển lãm mà tôi luôn tự hào ấy tên là Lâm Hạ.”
“Trước đây tôi vẫn luôn nói với người khác rằng đó là kiệt tác của Thẩm thị.”
“Nhưng giờ nghĩ lại…”
“…người phụ nữ luôn im lặng ngồi trong góc ghi chép ở mỗi cuộc họp…”
“…mới là người thật sự hiểu bản vẽ.”
Bài đăng ấy được chia sẻ mấy nghìn lần.
Ngay sau đó…
Những bên hợp tác khác của các dự án cũ cũng lần lượt lên tiếng.
Có người công khai bày tỏ ủng hộ tôi.
Có người chỉ lặng lẽ sửa lại tên designer trên trang giới thiệu dự án.
Nhưng bất kể là cách nào…
Hiệu quả đều giống nhau.
Hai chữ “Lâm Hạ”…
Bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều.
Còn cái tên “Thẩm thị thiết kế”…
Lại đang dần biến mất khỏi những nơi ấy.
Đối với Thẩm Hạo…
Đây còn là đòn chí mạng hơn cả ly hôn.
Bởi thứ đáng giá nhất của một công ty thiết kế…
Không phải văn phòng.
Không phải thiết bị.
Mà là danh tiếng của các dự án đã hoàn thành…
Và thanh danh của designer.
Khi toàn bộ hào quang của dự án chuyển từ công ty sang cá nhân…
Thẩm thị liền biến thành một cái xác rỗng.
Tiểu Trần gọi điện nói với tôi…
Hiện tại công ty chỉ còn lại ba người.
Cái “thoát vị đĩa đệm” của Trần Nhụy đến giờ vẫn chưa khỏi.
Chắc sau này cũng chẳng khỏi nổi nữa đâu.
Hạ Minh Châu không xuất hiện thêm lần nào nữa.
Thẩm Hạo cũng không liên lạc với tôi nữa.
Nhưng trong ngành bắt đầu lan truyền một vài tin tức về anh ta.
Nghe nói anh ta đang tìm vài công ty thiết kế để bàn chuyện sáp nhập.
Lại nghe nói anh ta đang tìm nhà đầu tư mới…
Nhưng gặp ai cũng bị từ chối.
Còn có người nói anh ta đã rao bán căn nhà ở Bích Lan Loan…
Có lẽ muốn xoay tiền mặt để cầm cự.
Mấy tin đó thật giả lẫn lộn.
Tôi cũng lười xác minh.
Hiện giờ mỗi ngày của tôi đều kín lịch.
Buổi sáng vẽ thiết kế.
Buổi chiều họp online với nhóm “Nguyên Thạch”.
Buổi tối xử lý thủ tục đăng ký studio và hoàn thiện phương án cho dự án đầu tiên.
Hứa Tư Tư mỗi sáng chín giờ đều tới căn hộ của tôi đúng giờ.
Giúp tôi xử lý đủ thứ việc hành chính lặt vặt.
Cô ấy thật sự rất chăm chỉ.
In tài liệu.
Chạy giấy phép.
Làm việc với nhà cung cấp.
Đặt đồ ăn.
Việc gì cũng làm.
Thỉnh thoảng lúc tôi đang vẽ…
Cô ấy sẽ kéo ghế ngồi bên cạnh nhìn.
Không nói gì.
Chỉ nhìn thôi.
Có lần nhìn hơn nửa tiếng…
Cô ấy đột nhiên nhỏ giọng hỏi:
“Chị Lâm Hạ…”
“Phần xử lý ánh sáng ở góc chuyển này…”
“…tại sao chị lại chọn góc này vậy?”
Tôi dừng bút.
Nhìn cô ấy một cái.
Đây là lần đầu tiên…
Cô ấy hỏi tôi về chính bản thân thiết kế.
Tôi nghĩ một chút rồi giải thích cho cô ấy nghe.
Sau khi nghe xong…
Mắt cô ấy sáng lên.
Lập tức lấy điện thoại ra ghi lại từng chữ tôi nói.
Khoảnh khắc ấy…
Tôi chợt nhớ tới bản thân mình của mười hai năm trước.
Khi đó tôi cũng như vậy.
Kéo ghế ngồi bên cạnh thầy.
Nhìn ông ấy vẽ bản thiết kế.
Rồi hỏi tại sao.
Tôi không nói gì thêm.
Chỉ tiếp tục vẽ.
Buổi tối xử lý xong công việc, tôi nằm trên giường lướt điện thoại.
Video bài phát biểu ở hội nghị ngành hôm đó…
Đã vượt hơn hai triệu lượt xem.
Bình luận được thích nhiều nhất là:
“Mỗi designer đều xứng đáng để tên mình đi cùng tác phẩm.”
Là câu tôi nói.
Nhìn dòng chữ ấy…
Tôi cảm thấy nơi lồng ngực có thứ gì đó đang dần buông lỏng.
Giống như một chiếc lò xo bị đè nén quá lâu…
Cuối cùng cũng có khoảng trống để bật ngược trở lại.
Chương 25
Ngày “Nguyên Thạch” chính thức thành lập…
Là một buổi chiều thứ Bảy.
Địa điểm là căn loft sát bờ sông mà Lê Khả thuê.
Đó cũng là văn phòng tạm thời của “Nguyên Thạch”.
Hơn một trăm mét vuông.
Cửa kính sát đất rất lớn.
Ánh sáng cực đẹp.
Năm thành viên sáng lập đều có mặt.
Lê Khả.
Liêu Thần.
Tôi.
Và hai người còn lại.
Diệp Dao — chuyên về bài trí nội thất.
Chung Văn — chuyên làm không gian thương hiệu.
Chúng tôi không tổ chức nghi thức gì cả.
Chỉ đặt năm ly cà phê lên chiếc bàn dài trong loft.
Lê Khả lấy ra một tấm bảng gỗ thủ công.
Mặt trước khắc hai chữ “Nguyên Thạch”.
Cô ấy đặt nó xuống bàn.
“Đủ người rồi.”
Năm người cụng ly với nhau.
Sau đó…
Bắt đầu làm việc.
Chủ đề buổi chiều là thảo luận phương án tham gia Triển lãm Thiết kế Quốc tế năm sau.
Mỗi người giới thiệu tác phẩm của mình.
Những người còn lại góp ý.
Đến lượt tôi…
Tôi chiếu toàn bộ phương án hoàn chỉnh của “Quy Khư” lên tường.
Đây là lần đầu tiên…
Tôi đứng dưới chính tên mình…
Ở trong một đội ngũ do chính mình lựa chọn…
Để hoàn chỉnh kể về tác phẩm này.
Tôi bắt đầu từ nét phác đầu tiên.
Kể từ ý nghĩa của “Quy Khư” trong “Sơn Hải Kinh”.
Kể từ đêm mất ngủ ấy…
Khi tôi vừa uống cà phê vừa viết ra triết lý thiết kế.
Tôi nói suốt bốn mươi phút.
Sau khi nói xong…
Cả căn hộ yên lặng vài giây liền.
Liêu Thần là người đầu tiên lên tiếng.
“Sáu năm trước ở Thâm Quyến…”
“…tôi đã cảm thấy tác phẩm của cô có một thứ khí chất mà người khác không có.”
“Bây giờ cuối cùng tôi cũng hiểu rồi.”
“Thứ khí chất ấy…”
“…gọi là không thỏa hiệp.”
Diệp Dao chống cằm nhìn bản thiết kế trên tường.
“Tác phẩm này đem đi triển lãm quốc tế…”
“…ổn áp.”
Chung Văn không nói gì.
Chỉ giơ ngón cái về phía tôi.
Lê Khả tựa lưng vào ghế, bật cười.
“Được rồi.”
“Đừng khen nữa.”
“Làm việc.”
Cuộc họp kéo dài ba tiếng.
Lúc tan họp…
Đã là bảy giờ tối.
Tôi bước ra khỏi loft.
Đứng trên hành lang sát bờ sông.
Hoàng hôn nhuộm cả mặt nước thành một màu cam đỏ rực rỡ.
Đường chân trời phía xa mờ mờ ảo ảo.
Điện thoại reo lên.
Là một số lạ.
Tôi bắt máy.
“Xin chào cô Lâm Hạ.”
“Tôi là Triệu Duy, thư ký trưởng ban tổ chức giải Kim Hạc.”
“Chào thư ký Triệu.”
“Tôi thay mặt ban tổ chức chính thức thông báo với cô…”
“…sau hai tuần điều tra chuyên biệt…”
“…tranh chấp quyền ký tên của tác phẩm đoạt giải vàng ‘Quy Khư’…”
“…đã hoàn tất thẩm tra.”
Giọng ông ấy rất công vụ, rất chuẩn mực.
“Ban tổ chức xác nhận…”
“Người sáng tạo nguyên bản của tác phẩm là cô Lâm Hạ.”
“Việc trước đó dùng tên Hứa Tư Tư để tham gia dự thi…”
“…thuộc hành vi khai báo giả mạo của Công ty TNHH Thiết kế Thẩm thị.”
Tôi siết nhẹ điện thoại.
Gió sông thổi tới.
Vạt váy bị thổi lệch sang một bên.
Chaporia
Bình Luận (0)