08
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tiểu Trình vẫn còn ở nhà.
Tôi hơi kinh ngạc: “Hôm nay không tới phòng làm việc sao?”
Cậu dính lấy tôi, cọ cọ bên cổ tôi: “Ở nhà với chị không tốt à?”
Bên cổ truyền tới cảm giác ngứa ngáy, tôi cười né tránh.
“Lại làm nũng à? Không làm việc nghiêm túc nữa sao?”
Sáng sớm tinh mơ mà quậy thế này, khó tránh khỏi lau súng cướp cò.
Ánh mắt Tiểu Trình sâu hơn vài phần, cúi người muốn tiến thêm bước nữa.
Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Trên màn hình hiện lên một dãy số lạ.
Trong lòng tôi lập tức dâng lên dự cảm không lành.
Quả nhiên, điện thoại vừa kết nối, giọng nói lạnh nhạt của Đại Trình truyền tới.
“Tống Chiêu, chào buổi sáng.”
Tôi lập tức mở to mắt, theo bản năng cúp máy.
Tiểu Trình u oán hỏi: “Ai vậy?”
Tôi mặt không đổi sắc nói: “Cuộc gọi quấy rối thôi.”
Có lẽ Tiểu Trình không nghi ngờ.
Dù sao với tính tình hiện tại của cậu ấy, nếu biết có người như vậy tồn tại, đã sớm không ngồi yên nổi rồi.
Nhân lúc cậu ấy họp với các thành viên khác trong ban nhạc, tôi trốn vào phòng làm việc, gọi lại số lạ vừa rồi.
Đại Trình trêu chọc: “Em có cảm thấy chúng ta giống như đang vụng trộm không?”
Tôi trợn trắng mắt: “Anh có chuyện gì?”
Đại Trình nói: “Dự án Tinh Hải Loan, là chú tư em phụ trách đúng không?”
Tôi lập tức cảnh giác: “Anh biết gì?”
Anh cười một tiếng: “Nhiều lắm, gặp mặt nói đi.”
Tôi lập tức đồng ý: “Được.”
Vừa mở cửa phòng làm việc ra, tôi đã thấy Tiểu Trình cầm ly nước ép đứng ngoài cửa.
Tay phải giơ lên còn lơ lửng giữa không trung, dường như đang muốn gõ cửa.
Tôi lấy cớ khách hàng đột nhiên có việc, phải ra ngoài một chuyến.
Tiểu Trình nhìn tôi đầy mong chờ.
“Vậy trưa chị có về ăn cơm không?”
“Em hầm canh rồi, mới học đấy, ngon lắm.”
Dáng vẻ đáng thương đó khiến tôi rất khó nói lời từ chối.
“Được, trưa chị sẽ về.”
09
Lúc tôi tới căn hộ, Đại Trình đang ngồi trên ghế mây ngoài ban công uống Americano.
Hôm nay anh đổi sang áo sơ mi màu đen.
Tay áo xắn lên đôi chút, xương cổ tay nhô lên rõ ràng.
“Tôi còn tưởng hôm nay cậu ta sẽ không thả em ra ngoài.”
Tôi nhẫn nại nói: “Em ấy rất hiểu chuyện, sẽ không làm lỡ công việc của tôi.”
Cũng không biết chữ nào chọc trúng điểm cười của anh, hàng mày cong lên, đáy mắt đầy ý trêu chọc.
Tôi không truy cứu sâu, đi thẳng vào vấn đề: “Dự án Tinh Hải Loan có vấn đề gì?”
Đại Trình nhấp một ngụm cà phê.
“Nói rồi tôi được lợi ích gì?”
Americano rất đắng, Tiểu Trình không thích uống.
Mỗi lần lừa cậu ấy uống, cậu ấy đều nhăn cả mặt.
Nhưng Đại Trình dường như đã quen rồi.
Mười năm, thật sự có thể thay đổi một con người nhiều đến vậy sao?
Cùng một gương mặt, khí chất lại khác biệt một trời một vực.
Tiểu Trình ngông cuồng kiêu ngạo, như lưỡi dao sắc vừa ra khỏi vỏ, sắc bén phô bày hết thảy.
Đại Trình nội liễm trầm ổn, giống như lưỡi dao đã vào vỏ, thu hết ánh sáng sắc bén.
“Anh muốn lợi ích gì?”
Anh nói: “Nói chuyện chính trước đã.”
Tinh Hải Loan là dự án chiến lược năm nay của công ty, tôi đã dốc rất nhiều tâm huyết vào đó.
Nhưng chú tư…
Lúc trước khi tôi vừa tiếp quản công ty, ông ấy là người đầu tiên đứng ra ủng hộ tôi.
Lúc ông nội còn sống, cũng thường khen ông ấy an phận thủ thường.
Lòng người dễ đổi thay.
Trước lợi ích lớn hơn, người trưởng bối tôi tin tưởng nhất này, đã phản bội tôi.
Tôi dặn dò trợ lý vài câu, rồi nhìn sang Đại Trình.
“Anh muốn gì?”
Đại Trình liếc nhìn đồng hồ treo tường.
“Lát nữa ở lại ăn cơm với tôi đi.”
“Tự dưng tới nơi này, cũng chẳng có người quen, chán lắm.”
Tôi có chút do dự.
Đại Trình dáng vẻ nhàn nhã.
“Một bữa cơm, đổi lấy dự án này thuận lợi triển khai, em không lỗ đâu.”
Quả thật là một vụ giao dịch có lời.
Nhưng tôi rất khó chịu.
Giữa chúng tôi, tiết tấu hoàn toàn bị anh nắm trong tay.
Đối với người đã quen khống chế mọi thứ như tôi mà nói, cảm giác này cực kỳ không tốt.
Đại Trình tiếp tục tăng giá: “Quý sau em định hợp tác với tập đoàn địa ốc Khang Minh đúng không? Tôi biết vài tin nội bộ.”
Anh dựa vào mười năm kinh nghiệm nhiều hơn kia, hoàn toàn nắm quyền chủ động trong tay.
Đúng lúc này Tiểu Trình gọi điện tới, giọng điệu vui vẻ:
“Chiêu Chiêu, canh hầm xong rồi.”
“Bên chị xong chưa, em tới đón chị nhé!”
Đại Trình bình thản nhìn tôi, không tiếng động nói: “Từ chối cậu ta đi.”
Tôi nhanh chóng đưa ra lựa chọn: “A Dục, lát nữa chị phải xã giao, không ở với em được rồi.”
Đầu bên kia điện thoại im lặng thật lâu.
“… Được, em biết rồi.”
10
Đại Trình còn hiểu tôi hơn cả tôi tưởng tượng.
Anh rất biết cách khống chế tôi.
Mỗi khi tôi nảy sinh ý định rời đi, anh luôn nhẹ nhàng ném ra chủ đề khiến tôi hứng thú.
Tôi là một thương nhân hợp cách.
Trước lợi ích đủ lớn, tôi rất sẵn lòng dây dưa với anh.
Đợi đến khi cuối cùng tôi rời khỏi căn hộ, trời đã hoàn toàn tối đen.
Về tới nhà, đồ ăn trên bàn vẫn còn nguyên chưa động tới.
Đã nguội lạnh hết rồi.
Tôi bỗng cảm thấy hơi áy náy.
Trong phòng nhạc, Tiểu Trình ôm cây guitar, cúi đầu chỉnh dây đàn.
Tôi ngồi xuống bên cạnh cậu ấy, đầu gối chạm nhẹ vào đầu gối cậu ấy.
“Giận rồi à?”
Giọng Tiểu Trình rất buồn bực: “Em đợi chị rất lâu, gọi điện chị cũng không nghe.”
Cậu ngẩng đầu nhìn tôi, đuôi mắt còn chưa tan hết màu đỏ nhạt.
“Em còn tưởng chị không cần em nữa.”
Lúc này tôi mới phát hiện, điện thoại không biết từ khi nào đã chuyển sang chế độ im lặng.
“Không phải không cần em.”
“Khách hàng quá khó đối phó, không cố ý cho em leo cây đâu.”
“Đừng giận nữa được không?”
Tiểu Trình không nói gì.
Tôi kéo cậu ấy từ dưới đất đứng dậy.
“Có phải vẫn chưa ăn cơm không? Đi, chị đưa em ra ngoài ăn.”
Tiểu Trình cúi đầu ngửi nhẹ bên cổ tôi.
Trong mắt lóe lên một tia hung lệ.
“Ăn thứ khác trước đi.”
Bất ngờ bị bế lên, tôi kinh hô một tiếng.
Tiểu Trình sải bước lớn đi về phía phòng tắm.
Trong làn hơi nước mờ mịt, cậu ấy nếm tôi từ trên xuống dưới.
Khó khăn lắm mới kết thúc, tôi lười biếng nằm sấp trên giường, mơ màng sắp ngủ.
Điện thoại rung hai cái.
Tôi nhắm mắt, đưa tay mò tìm.
Mò mấy lần cũng không chạm tới.
Tiểu Trình đưa điện thoại tới trước mặt tôi.
Sau khi mở khóa màn hình, tin nhắn từ số lạ cứ thế hiện ra.
【Về đến nhà chưa?】
Chaporia
Bình Luận (0)