11
Tôi giật mình một cái.
Trơ mắt nhìn đối phương gửi thêm một tin nữa:
【Tôi hơi không ngủ được, trò chuyện chút nhé?】
Giờ này còn gửi kiểu tin nhắn mập mờ như vậy, rõ ràng là sợ Tiểu Trình không hiểu lầm.
Tiểu Trình nhìn chằm chằm màn hình điện thoại.
Tôi gần như không dám nhìn sắc mặt cậu ấy.
Tôi giật lấy điện thoại, kéo số đó vào danh sách đen.
Cậu ấy vẫn giữ nguyên tư thế vừa rồi.
Giọng điệu nghe không ra vui giận: “Không trò chuyện với anh ta sao?”
Chột dạ và áy náy cùng lúc dâng lên.
Tôi giải thích: “Không cần, cũng đâu phải người quan trọng gì.”
Tiểu Trình vuốt mặt tôi, đột nhiên hung hăng hôn xuống.
Tay cũng luồn vào váy ngủ của tôi.
Tôi chìm trong cơn sóng tình mãnh liệt, trôi nổi giữa phong ba.
Lúc tỉnh dậy đã là buổi chiều.
Tiểu Trình phải xuất phát tới lễ hội âm nhạc rồi.
Cậu ấy không nhắc chuyện tối qua.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, dặn dò cậu ấy: “Chú ý nghỉ ngơi, về sớm nhé.”
Giọng nói như bị giấy nhám mài qua, khàn đặc khó nghe.
Tiểu Trình chu đáo đặt ly nước lê hấp đường phèn đã nấu sẵn ở đầu giường.
“Biết rồi, chờ em về.”
Sau khi cậu ấy rời đi, tôi lại nằm trên giường thêm một lúc mới đứng dậy.
Chuông cửa vang lên.
Người đứng ngoài cửa, vậy mà lại là Đại Trình.
Tôi nhíu mày: “Anh tới đây làm gì?”
Ánh mắt anh dừng trên cổ tôi, rất khẽ tặc lưỡi một tiếng.
“Sắp thành bạn trai cũ rồi, em thế này coi được à?”
Tôi dựa vào cửa, hai tay khoanh trước ngực.
“Nhờ hai tin nhắn của anh ban tặng, tối qua em ấy như phát điên.”
Eo và chân vẫn còn âm ỉ đau, tôi tức giận nói:
“Anh cố ý đúng không?”
“Muốn chúng tôi chia tay đến vậy sao?”
Đại Trình chậm rãi nói: “Hai người không hợp, chia tay sớm có gì không tốt?”
Anh đánh giá tôi: “Sao nào, không nỡ rồi à?”
Tôi nhớ lại nhiệt tình như lửa của người trẻ tuổi kia, gật đầu.
“Có một chút.”
Ý cười trên mặt Đại Trình nhạt đi, đôi mắt sâu thẳm nặng nề nhìn tôi.
Giống như bị dã thú nhìn chằm chằm vậy.
Da đầu tôi tê dại, theo bản năng lùi về sau.
Đại Trình nắm lấy tay tôi, mạnh mẽ ép sát tới.
12
Tôi bị ép lên chiếc tủ ở huyền quan.
Lông tơ dựng đứng, toàn bộ tế bào trong người đều gào thét bảo tôi chạy đi.
Đại Trình dễ dàng khống chế tôi.
Đầu ngón tay mạnh mẽ vuốt qua dấu hôn trên xương quai xanh của tôi.
Động tác thô bạo.
Giọng nói lại rất nhẹ.
“Những dấu vết này, thật chướng mắt.”
Tôi không thoát khỏi sự giam cầm của anh, nhíu mày nói: “Anh phát điên cái gì vậy?”
Anh hơi cúi người, tựa đầu lên vai tôi.
“Thích cậu ta đến vậy sao?”
Tôi không biết phải trả lời câu hỏi này thế nào.
Thật ra ban đầu, tôi chỉ coi Trình Dục như tình nhân mà nuôi dưỡng.
Tôi quen ở vị trí cao, quen khống chế mọi thứ.
Tôi không cần một người bạn đời ngang tài ngang sức.
Chỉ cần một người dựa dẫm vào tôi, có thể cung cấp giá trị cảm xúc cho tôi.
Sự xuất hiện của Trình Dục vừa đúng lúc.
Cậu ấy non nớt, nhiệt tình, thuần khiết…
Ở bên cậu ấy, không có lừa gạt tính toán, không có đấu đá tâm cơ.
Tôi cảm thấy rất thoải mái.
Thấy tôi không nói gì, Đại Trình dường như có chút mất kiểm soát rồi.
“Nửa kia của em, nên là người có thực lực tương xứng với em.”
“Chứ không phải loại nhóc con vừa幼稚 vừa vô dụng thế này!”
Tôi dần cảm thấy có gì đó không đúng.
“Anh hối hận vì chia tay với tôi rồi đúng không?”
Đại Trình không nói gì.
Tôi nâng cằm anh lên, ép anh nhìn thẳng vào tôi.
“Anh hối hận rồi, đúng không?”
Ánh mắt anh nhìn tôi mang theo hận ý.
“Đúng, tôi hối hận rồi!”
“Tôi là món đồ chơi của em sao?”
“Có hứng thì trêu chọc vài cái, hết hứng rồi thì tiện tay ném sang một bên.”
“Tống Chiêu, em dựa vào đâu lại đối xử với tôi như vậy?”
Trước đó, thật ra tôi rất khó liên hệ người trước mắt với Tiểu Trình.
Cho dù bọn họ có cùng một gương mặt.
Nhưng lúc này, lớp mặt nạ trầm ổn đã bị xé toạc.
Tôi nhìn thấy dục vọng chiếm hữu và tính xâm lược quen thuộc trong đáy mắt anh.
“Em chê tôi trẻ con, chê tôi dính người, nhưng người đầu tiên em thích chẳng phải chính là tôi như vậy sao?”
“Sao lại… đột nhiên không thích nữa chứ?”
Giọt nước mắt ấm nóng rơi xuống cổ tôi.
Tôi giống như bị bỏng, có một thoáng thất thần.
Mấp máy môi, lại chẳng nói nên lời nào.
“Không thích kiểu đó cũng không sao.”
Mắt Đại Trình vẫn còn đỏ.
“Tôi đều sửa rồi.”
“Sẽ không ghen bừa nữa, cũng không làm mình làm mẩy với em nữa.”
“Hiện tại tôi rất giỏi, còn có thể giúp em xử lý công việc.”
“Chiêu Chiêu, chia tay với cậu ta đi.”
“Tôi mới là người phù hợp với em nhất.”
Chaporia
Bình Luận (0)