13
Rõ ràng là người trông rất trầm ổn, lúc này lại giống như chú chó nhỏ bị bỏ rơi, đôi mắt ướt át.
Rõ ràng chiếm thế chủ động, lại mang dáng vẻ thần phục.
Không thể không nói, điều này cực kỳ thỏa mãn dục vọng chinh phục của tôi.
Dù sao đều là Trình Dục.
Tiểu Trình có thể.
Vậy tại sao Đại Trình lại không thể chứ?
Dường như nghe được tiếng lòng của tôi.
Đại Trình thử dò xét tiến lại gần.
Bờ môi nóng ấm dán lên, quấn quýt triền miên.
Sau đó mọi chuyện đều diễn ra một cách tự nhiên.
Đại Trình không lỗ mãng như Tiểu Trình.
Anh rất có kiên nhẫn, cắn môi tôi từng chút từng chút nghiền ngẫm.
Quấn người, lại nóng bỏng.
Tôi giống như rơi vào tầng mây mềm mại, muốn sống không được muốn chết không xong.
Mười ngày Tiểu Trình không có ở đây, Đại Trình vẫn luôn ở bên cạnh tôi.
Dùng ký ức nhiều hơn mười năm của anh, giúp tôi lôi ra nội gián trong công ty.
Còn phân tích xu hướng thương mại tương lai với tôi, tránh được rất nhiều rủi ro.
Nhưng anh chưa từng vì mình chiếm được tiên cơ mà khoa tay múa chân với quyết định của tôi.
Mà là lúc tôi cần, anh sẽ thẳng thắn chỉ ra vấn đề.
Khi tôi không cần anh nữa, anh lại lui về phía sau tôi, âm thầm kiểm soát mọi thứ giúp tôi.
Chừng mực nắm rất vừa vặn.
Trước đây có một người bạn thích tìm đối tượng lớn tuổi hơn mình.
Cô ấy nói người lớn tuổi trầm ổn, có thể cho cô ấy cảm giác an toàn.
Tôi khinh thường điều đó.
Cảm giác an toàn thứ này, người khác cho sao bằng tự mình cho mình được?
Hiện tại tôi vẫn kiên trì quan điểm này.
Nhưng đôi lúc, có một người để dựa vào, dường như cũng không tệ.
Tôi nhìn dáng vẻ nghiêm túc cúi đầu xem báo cáo của Đại Trình, có chút rung động.
Sau ngày hôm đó, anh lại hàn chặt lớp mặt nạ trầm ổn này lên mặt, thu hết cảm xúc vào trong.
Nhưng thật ra, tôi rất muốn nhìn anh mất khống chế thêm lần nữa.
Người ở vị trí cao hạ thấp tư thái.
Người lý trí hoàn toàn mất kiểm soát.
Sự tương phản cực hạn đó khiến tôi có chút nghiện.
Đại Trình thấy tôi thất thần, đưa tay lắc lắc trước mặt tôi.
“Đang nghĩ gì vậy?”
“Đang nghĩ, sau này vì sao anh không chơi nhạc nữa.”
14
Đại Trình không giải đáp nghi hoặc của tôi.
Tôi nhạy bén nhận ra tâm trạng anh không tốt.
Ngày trước khi Tiểu Trình trở về, anh chủ động dọn sạch dấu vết sinh hoạt của mình.
“Tôi đã nói rồi, sẽ không khiến em khó xử.”
Hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng.
Trình Dục hai mươi tuổi và tôi không có bất kỳ tiếng nói chung nào.
Nhưng Trình Dục ba mươi tuổi lại cực kỳ đồng điệu với tôi.
Tôi đột nhiên không nỡ để anh rời đi nữa.
Đại Trình buồn giọng hỏi: “Có phải tôi trưởng thành hơn cậu ta rất nhiều không?”
Tôi khẽ “ừm” một tiếng.
Anh rất nghiêm túc nói:
“Tôi có thể cùng em trò chuyện về thị trường kinh tế, cũng sẽ giúp em xử lý công việc khó giải quyết.”
“Tôi biết em xem trọng sự nghiệp thế nào, cũng hiểu đôi lúc em thân bất do kỷ.”
“Tôi sẽ nghe lời em, không giống trước đây, ngốc nghếch ở nhà gây thêm phiền cho em nữa.”
Đại Trình quỳ một gối trước sofa, ngẩng đầu nhìn tôi.
Tư thái cực kỳ thấp.
“Chiêu Chiêu, ở bên tôi đi.”
“Chúng ta mới là tri kỷ phù hợp nhất.”
Anh lại đang yếu thế nữa rồi.
Tôi ghét nhất dáng vẻ đáng thương của Trình Dục.
Tiểu Trình như vậy.
Đại Trình cũng như vậy.
Tôi không nỡ lòng từ chối anh, chỉ đành nói: “Để tôi suy nghĩ thêm đã.”
15
Lúc Tiểu Trình trở về, trạng thái của cậu ấy không được tốt lắm.
Quầng thâm dưới mắt rất rõ, thần sắc tiều tụy.
Nếu không phải nghe trợ lý nói cậu ấy thể hiện rất tốt, tôi còn tưởng cậu ấy làm hỏng mọi chuyện rồi chứ.
Ánh mắt Tiểu Trình nhìn tôi rất phức tạp.
“Chiêu Chiêu, mấy ngày nay chị rất bận sao?”
Tôi gật đầu: “Ừm, công ty nhiều việc.”
Cậu ấy im lặng một lúc, cười lạnh đầy ẩn ý.
“Bận đến mức ngay cả một tin nhắn cũng không có thời gian gửi cho em sao?”
Tôi day day thái dương, đau đầu.
“Chẳng phải chị đã trả lời tin nhắn em rồi sao?”
Chỉ là cách một khoảng thời gian mới trả lời thôi.
Tiểu Trình không chịu buông tha.
“Nhưng chị chưa từng chủ động nhắn cho em!”
“Một tin cũng không có!”
Trong nhất thời tôi không nghĩ ra lời nào để biện giải.
Bận bắt nội gián, bận điều chỉnh chiến lược phát triển công ty, ngược lại quên mất cậu ấy ở phía sau.
Có vài lần tôi định nhắn tin cho cậu ấy.
Đúng lúc Đại Trình nói chuyện với tôi về tập đoàn địa ốc Khang Minh, thế là tôi lại quên mất.
Tiểu Trình bị tổn thương nói: “Chiêu Chiêu, chị chán em rồi sao?”
Tôi lập tức phủ nhận: “Chị không có.”
“Vậy tại sao chị không chủ động nhắn cho em dù chỉ một tin?”
Quen với sự chu đáo của Đại Trình rồi, giọng điệu ép người thế này của Tiểu Trình thật sự khiến tôi có chút không thích ứng nổi.
Tôi thở dài một hơi, đột nhiên lười tìm lý do nữa rồi.
“Trình Dục, công việc của chị rất bận, thời gian dành cho yêu đương vốn đã không nhiều.”
“Em nhất định phải vì chuyện nhỏ này mà cãi nhau với chị sao?”
Tiểu Trình không dám tin nổi.
“Đây là chuyện nhỏ sao?”
“Cuối cùng lại thành lỗi của em rồi?”
Tôi bình tĩnh nói: “Chị không nói vậy.”
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Tôi liếc nhìn dãy số quen thuộc kia.
“Bận lâu như vậy, em cũng mệt rồi, nghỉ ngơi cho tốt trước đi.”
“Chuyện này, đợi em bình tĩnh lại rồi chúng ta nói tiếp.”
“Tối nay chị ngủ phòng khách, ngủ ngon!”
Nói xong, tôi cầm điện thoại rời khỏi phòng.
Chaporia
Bình Luận (0)