20px

16

Trình Dục không ngủ được.

Đây là ngày thứ chín cậu ấy mất ngủ.

Từ nhỏ cậu ấy đã là kiểu người vô tâm.

Học âm nhạc bị cả nhà phản đối.

Bị đuổi khỏi nhà, cậu ấy không xem là chuyện gì to tát.

Người nhà cắt tiền sinh hoạt của cậu ấy.

Không có nguồn thu nhập, cậu ấy vẫn ăn ngon ngủ kỹ như thường.

Nhưng Tống Chiêu không chủ động nhắn tin cho cậu ấy, cậu ấy cảm thấy trời như sắp sập rồi.

Cậu ấy lo âu, mất ngủ.

Tống Chiêu không cần cậu ấy nữa sao?

Hay là bên cạnh cô đã có người khác rồi.

Trình Dục không ngừng đưa ra giả thiết.

Lại không ngừng phủ định.

Cậu ấy sắp bị ép điên mất rồi!

Sau khi hoạt động kết thúc liền lập tức vội vàng trở về.

Nhìn thấy dấu hôn nhàn nhạt sau gáy Tống Chiêu, trái tim treo lơ lửng của cậu ấy cuối cùng cũng chết hẳn.

Rốt cuộc là kẻ nào đã dụ dỗ người yêu của cậu ấy?

Lần đầu tiên gặp Tống Chiêu, Trình Dục đã thích cô rồi.

Thanh tỉnh độc lập, kiên cường mạnh mẽ.

Yêu Tống Chiêu giống như hít thở vậy, đơn giản tự nhiên.

Cậu ấy dâng lên toàn bộ tình yêu của mình.

Dâng lên cả trái tim chân thành của mình.

Tống Chiêu rất ưu tú, có vô số người theo đuổi.

So với bọn họ, ưu thế lớn nhất của cậu ấy có lẽ chính là trẻ tuổi và thú vị.

Nhưng nếu bên cạnh Tống Chiêu xuất hiện người trẻ hơn, thú vị hơn thì sao?

Trình Dục rơi vào khủng hoảng cực lớn.

Không được, cậu ấy không thể ngồi chờ chết!

17

Lúc đang xã giao, tôi nhận được ảnh do Đại Trình gửi tới.

Trong ảnh, Tiểu Trình đang ngồi trên sofa trong căn hộ.

Ánh mắt hung dữ như sói con vừa mới được thả khỏi lồng.

Mí mắt tôi giật mạnh.

Tiểu Trình biết chuyện này từ lúc nào vậy?

Cái tính như pháo nổ của cậu ấy, không đánh nhau mới lạ!

Điện thoại của Đại Trình không gọi được.

Của Tiểu Trình cũng báo tắt máy.

Cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng mãnh liệt.

Tôi tìm cớ, vội vàng rời khỏi bữa tiệc.

Càng tới gần căn hộ, nhịp tim tôi càng đập nhanh hơn.

Đứng trước cửa căn hộ, bên trong truyền ra tiếng loảng xoảng hỗn loạn.

Kỳ lạ thật, trái tim vốn đập dữ dội lúc này lại quỷ dị bình tĩnh xuống.

Tôi hít sâu một hơi, chậm rãi mở cửa ra.

Đập vào mắt là một mảnh hỗn độn.

Sofa bàn trà lệch vị trí, ly tách bình hoa vỡ đầy đất.

Tiểu Trình túm cổ áo Đại Trình.

“Tại sao không đánh trả?”

“Cướp người yêu của chính mình nên chột dạ rồi à?”

Cằm Đại Trình bầm xanh một mảng, khóe miệng cũng rách da.

Anh nói: “Chiêu Chiêu không thích tôi động tay.”

Tiểu Trình tức đến đỏ mắt.

Nhưng nắm đấm siết chặt mãi vẫn không đánh xuống được.

Cuối cùng, cậu ấy mạnh mẽ đẩy Đại Trình ra.

Đá mạnh vào sofa bên cạnh để trút giận.

Đại Trình lau vết máu bên khóe môi, bình tĩnh hỏi: “Bình tĩnh chưa?”

Tiểu Trình lạnh lùng nhìn anh.

“Giận cũng trút rồi, khi nào anh mới chịu chia tay với Chiêu Chiêu?”

“Anh nằm mơ đi!”

Ba chữ này gần như bị ép ra từ kẽ răng.

Tiểu Trình hùng hổ:

““Làm mất người yêu của chính mình rồi lại tới cướp người yêu của tôi, anh lấy tư cách gì chứ?”

“Cút về thế giới của anh đi!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...