18
Ánh mắt Đại Trình lập tức trầm xuống.
“Đúng, tôi đã đánh mất cô ấy.”
“Cho nên tôi mới biết, hai người không hợp đến mức nào.”
Tiểu Trình không phục: “Bọn tôi trời sinh một đôi.”
Đại Trình cười khẩy: “Bản thân cậu thế nào, tự cậu không rõ sao?”
Anh liếc nhìn Tiểu Trình, giọng điệu khinh miệt đến cực điểm.
“Trẻ con, bốc đồng, lý tưởng hóa.”
“Cậu ở bên cô ấy, ngoài việc gây phiền phức cho cô ấy ra, còn biết làm gì?”
“Cô ấy ở ngoài phải đối mặt với sói lang hổ báo, về nhà còn phải dỗ dành cảm xúc trẻ con của cậu.”
“Cô ấy cũng là con người, cũng sẽ mệt.”
“Còn cậu, lúc nào cũng mang dáng vẻ coi mọi thứ là điều hiển nhiên.”
“Tự hỏi lòng mình xem, cậu xứng với cô ấy sao?”
Tiểu Trình nổi giận đùng đùng: “Tôi không xứng, chẳng lẽ anh lại xứng à?”
Đại Trình hơi nâng cằm lên.
“Tôi đương nhiên xứng!”
“Tâm trí trưởng thành hơn cậu, trải nghiệm cũng phong phú hơn cậu.”
“Chúng tôi nói chuyện tài chính, nói chuyện thị trường, có rất nhiều tiếng nói chung.”
“Tôi còn có thể dùng kinh nghiệm của mình giúp cô ấy thực hiện tham vọng.”
“Tôi không phải loại phế vật chỉ biết kéo chân sau như cậu.”
Tiểu Trình chậm rãi nói: “Nhưng tôi trẻ hơn anh mà.”
Sắc mặt Đại Trình cứng lại trong thoáng chốc.
“Năm nay anh ba mươi rồi nhỉ?”
Tiểu Trình âm dương quái khí tặc lưỡi:
“Đàn ông qua hai mươi lăm là sáu mươi lăm rồi, cái tuổi của anh…”
Đại Trình tức đến bật cười.
“Tuổi của tôi thế nào, cậu có thể đi hỏi Chiêu Chiêu.”
“Còn cậu, ngoài trẻ tuổi hơn một chút, còn ưu thế nào khác không?”
Miệng hai người giống như gắn vũ khí lạnh bị cấm.
Đao quang kiếm ảnh, không ai nhường ai.
Tôi dựa vào tường, có chút khó xử.
Một bên là chú chó nhỏ dính người non nớt nhiệt tình.
Một bên là bến cảng dịu dàng trầm ổn đáng tin cậy.
Bất kể chọn ai, với tôi mà nói đều là tổn thất.
Nhưng mà.
Tại sao tôi nhất định phải chọn một người giữa bọn họ chứ?
19
Tôi đột nhiên nghĩ thông rồi.
Tại sao tôi không thể đồng thời có được Trình Dục hai mươi tuổi và Trình Dục ba mươi tuổi chứ?
Xuất thân ưu việt, năng lực xuất chúng.
Từ lúc sinh ra, tôi muốn gì có đó.
Đã không nỡ bỏ cả hai, vậy thì giữ cả hai là được rồi.
Con người sống một đời, chẳng phải là để bản thân thoải mái sao?
Cuộc tranh cãi giữa Đại Trình và Tiểu Trình vẫn chưa kết thúc.
“Trẻ tuổi chính là ưu thế lớn nhất!”
Tiểu Trình lý lẽ rõ ràng.
“Những điều anh nói, vài năm nữa tôi cũng làm được.”
“Nhưng quay lại tuổi hai mươi, anh làm được không?”
Đại Trình nheo mắt lại.
“Hiện tại cô ấy đúng là vẫn còn thích cậu, nhưng vậy thì sao?”
“Một khi cảm giác mới mẻ qua đi, cô ấy sẽ hiểu, người cô ấy cần là một bạn đời có thể sánh vai cùng mình.”
Mắt thấy Tiểu Trình sắp không nhịn được muốn động tay lần nữa, tôi lên tiếng ngăn cản cậu ấy.
“Dừng tay!”
Hai gương mặt giống hệt nhau đồng thời nhìn về phía tôi.
Vẻ tủi thân trên mặt Tiểu Trình đặc biệt rõ ràng.
“Chiêu Chiêu, em biết hiện tại em không giúp được chị chuyện gì.”
“Nhưng sau này em cũng sẽ rất giỏi, chị đừng không cần em được không?”
Chú chó nhỏ sắp bị chủ nhân vứt bỏ, đuôi cũng cụp xuống rồi.
Tôi xoa đầu cậu ấy.
“Sao chị nỡ không cần em chứ?”
Ánh sáng trong mắt Đại Trình lập tức tắt ngấm.
Anh trông vẫn khá bình tĩnh.
Nhưng nắm đấm siết chặt đã để lộ nội tâm không yên của anh.
Tôi chậm rãi bước tới trước mặt anh.
“Đương nhiên, tôi cũng khá thích anh.”
Đại Trình đột ngột ngẩng đầu.
Sắc mặt Tiểu Trình thay đổi.
“Chiêu Chiêu, chị có ý gì?”
Tôi nghiêm túc nói: “Ý là, hai người các anh, tôi đều muốn.”
20
Sau khi phản ứng lại, Tiểu Trình đầy mặt không dám tin.
Ánh mắt Đại Trình chớp động, không biết đang nghĩ gì.
“Tôi cho hai người thời gian suy nghĩ, nếu không chấp nhận được, vậy thì chúng ta dừng ở đây thôi.”
Thật ra tôi không hề lo lắng về kết quả.
Quyền chủ động nằm trong tay tôi.
Muốn tiếp tục mối quan hệ này, bọn họ buộc phải chấp nhận sự tồn tại của đối phương.
Không chấp nhận được cũng không sao.
Người trẻ hơn, nhiệt tình hơn Tiểu Trình cũng không phải không có.
Người trưởng thành nội liễm hơn Đại Trình cũng chẳng phải tìm không ra.
Cùng lắm thì đổi người khác thôi.
Chỉ là hơi đáng tiếc.
Bất kể là gương mặt hay phần cứng của Trình Dục, tôi đều rất hài lòng.
Sự nhiệt liệt thuần túy của tuổi hai mươi và sự thâm trầm kiềm chế của tuổi ba mươi, đều là kiểu tôi thích.
Nếu thật sự không ăn được nữa, chắc tôi sẽ nhớ rất lâu.
Tiểu Trình đỏ mắt chất vấn: “Tống Chiêu, là chị chủ động trêu chọc em trước, chị đối xử với em như vậy công bằng sao?”
Tôi lạnh nhạt nói: “Em có thể từ chối.”
Tôi không quan tâm người khác có công bằng hay không.
Chỉ cần bản thân tôi vui là được.
21
Lần gặp tiếp theo là ba ngày sau.
Tôi ngủ dậy xuống lầu, hai Trình Dục mỗi người ngồi một bên sofa đơn.
Ranh giới rõ ràng, nước sông không phạm nước giếng.
Không ngờ bọn họ lại nghĩ thông nhanh như vậy.
Tôi nhướng mày: “Quyết định rồi?”
Sự dịu dàng trong mắt Đại Trình gần như tràn ra ngoài.
“Được một lần nữa có lại em đã là may mắn lắm rồi, tôi không dám có thêm xa cầu gì nữa.”
Tiểu Trình không chịu yếu thế.
“Em vẫn không muốn chia sẻ chị với người khác, nhưng…”
Giọng cậu ấy hơi buồn: “Nếu cái giá là mất chị, vậy em nguyện ý thỏa hiệp.”
Kết quả này không ngoài dự đoán.
Nhìn dáng vẻ buồn bực đến cực điểm của Tiểu Trình, tôi véo tai cậu ấy.
“Ngoan lắm.”
Hai người sống chung vốn đã khó tránh khỏi va chạm rồi.
Ba người sống chung, chính là gà bay chó sủa.
Lúc tôi cùng Đại Trình bàn công việc, Tiểu Trình nhất quyết chen vào phòng làm việc.
Nghe đến mí mắt cũng sắp cụp xuống rồi, vẫn cố chống đỡ, mở to đôi mắt cún nhìn chằm chằm Đại Trình phòng thủ nghiêm ngặt.
Còn Đại Trình thì sao, mỗi lần Tiểu Trình vắt óc tạo cơ hội ở riêng với tôi, anh luôn có thể bình thản gia nhập.
Tiểu Trình tức đến mức muốn phát điên, nhưng lại chẳng thể làm gì được anh.
Hai người xem thường lẫn nhau, hễ có cơ hội là đâm dao vào tim đối phương.
Nhưng dù sao Đại Trình cũng ăn nhiều hơn mười năm cơm, ứng phó cực kỳ thành thạo.
Người bị chọc tức đến mất kiểm soát thường là Tiểu Trình.
Chú sói con đáng thương bị hồ ly già đùa bỡn trong lòng bàn tay.
Tôi nhìn không nổi nữa, khuyên một câu:
“Em ấy còn nhỏ, anh đừng bắt nạt em ấy mãi.”
Đại Trình cười cười, còn khá nghe lời.
“Được, nghe em.”
(Hết truyện)
Chaporia
Bình Luận (0)