20px

10

Đi theo Hà Tiểu Tiểu tới câu lạc bộ đua xe, tôi ngồi trên khán đài, hết ly này tới ly khác.

Tay phải bị Hà Tiểu Tiểu nhẹ nhàng giữ lại.

“Này này, đừng lát nữa uống nước táo quá nhiều đó.”

Tay tôi lập tức rụt mạnh lại, không để lộ dấu vết mà đổi sang tay khác.

“Này, bây giờ tôi không uống rượu nữa cậu cũng quản sao.”

Ngữ khí Hà Tiểu Tiểu lại trở nên nghiêm túc.

“Tô Yểu, tay cậu rốt cuộc bị làm sao vậy.”

“Lần trước hỏi cậu cũng không chịu nói!”

Nhớ tới lời bác sĩ, ánh mắt tôi tối đi vài phần.

“Thật ra cũng không có gì…”

“Mệt quá thôi, tổn thương dây thần kinh trụ mức trung bình.”

Hà Tiểu Tiểu kinh hãi: “Cái gì?”

“Nghỉ ngơi dưỡng một thời gian, có lẽ… qua một thời gian sẽ khỏi thôi.”

“Hy vọng sẽ khỏi.”

Hà Tiểu Tiểu thở dài thật sâu, ánh mắt phức tạp.

“Haiz, hai người các cậu đúng là…”

Tôi hơi khựng lại, mơ hồ có cảm giác bất an dâng lên trong lòng.

“Hai người bọn tôi làm sao?”

Hà Tiểu Tiểu nhận ra không ổn, lập tức im bặt.

Còn chưa kịp truy hỏi, quản lý Triệu của câu lạc bộ đã nhiệt tình tiến tới.

“Trời đất, đây chẳng phải Yểu Yểu của chúng ta sao!”

“Em về nước từ khi nào vậy?”

Tôi đè nén nghi hoặc trong lòng, lịch sự đứng dậy chào hỏi.

“Anh Triệu, hai ngày trước em mới về.”

“Bây giờ làm công việc gì thế? Cửa lớn câu lạc bộ bọn anh vẫn luôn mở rộng vì em đấy.”

Quản lý Triệu kéo tôi nhiệt tình mời mọc.

“Hôm nay chạy hai vòng không?”

Tôi cười bất lực, lắc đầu.

“Tay em không ổn lắm.”

Quản lý Triệu vô cùng kinh ngạc.

“Tay em cũng bị thương à? Không phải giống tổng giám đốc Cố sau này đều không thể đua nữa chứ.”

Câu nói ấy như một tiếng sét đánh ngang tai.

“Ý anh là sao?”

Đầu óc tôi lập tức trống rỗng.

“Anh nói Cố Thừa An bị làm sao?”

Quản lý Triệu nhận ra mình lỡ lời, lập tức cầu cứu nhìn sang Hà Tiểu Tiểu.

Hà Tiểu Tiểu kéo lấy tôi, thở dài một tiếng.

“Yểu Yểu, cậu bình tĩnh trước đã.”

“Tôi từ từ nói với cậu.”

*

Bước vào cổng biệt thự, nhìn bóng người trong phòng khách đang cầm ly rượu, giả vờ thản nhiên chờ đợi, giả vờ xem TV.

Trong đầu tôi vẫn vang vọng lời Hà Tiểu Tiểu nói.

“Yểu Yểu, 300 vạn năm đó thật ra là Cố Thừa An đưa cho tôi, anh ấy còn đặc biệt dặn tôi đừng nói.”

“Anh ấy lén đi nước M rất nhiều lần, biết cậu gặp khó khăn, vừa về liền nói nhất định phải giúp cậu.”

“Nhưng lúc đó anh ấy vừa mới vào Cố thị, mà Cố Minh lại cực kỳ hà khắc với anh ấy.”

“300 vạn đó là anh ấy đua xe ngầm kiếm được.”

Năm đó dự án bằng sáng chế gặp nút thắt, khoản đầu tư đã hứa trước đó lại đột nhiên rút vốn.

Đúng lúc tôi và giáo sư đều cho rằng mọi thứ sắp đổ sông đổ biển, Hà Tiểu Tiểu gọi tới 300 vạn.

— Chị em à, ở nước ngoài ăn ngon uống tốt nhé, đợi cậu trở về.

Đêm đó, tôi ngồi xổm trước cửa phòng thí nghiệm khóc không thành tiếng.

Cho tới khi nhận lấy khăn giấy từ cô em gái tốt bụng nào đó, tôi mới cuối cùng bật cười trong nước mắt.

Đêm đó, tôi cuối cùng cũng ngủ được một giấc ngon lành.

300 vạn cứu mạng ấy đã cứu lại toàn bộ tâm huyết của tôi và giáo sư.

Cũng đổi lại lợi nhuận gấp hai mươi lần.

Cũng giúp thầy trò chúng tôi đứng vững nơi đất khách quê người.

Nhìn bóng người trong phòng khách đang cố tỏ ra bình tĩnh, hốc mắt tôi nóng rực.

Tôi tiến lên nắm lấy tay người đàn ông đang cầm ly rượu.

Động tác lại vô cùng nhẹ nhàng, vô thức nín thở cẩn thận.

Cho dù anh theo bản năng muốn né tránh, vết sẹo trong lòng bàn tay vẫn mơ hồ có thể nhìn thấy.

Trong đầu tôi lần nữa vang lên lời Hà Tiểu Tiểu.

“300 vạn đó là anh ấy điên cuồng chạy 20 trận trong một tuần.”

“Là đua xe ngầm kiếm được.”

“Nhưng trận cuối cùng lại xảy ra ngoài ý muốn.

“Anh ấy… đời này rất khó có thể cầm vô lăng nữa rồi.”

Cho dù giọng Hà Tiểu Tiểu rất nhẹ, rất uyển chuyển.

Nhưng từng chữ vẫn như đinh đóng vào đầu tim tôi.

Chiếc chìa khóa xe anh ném cho tôi lúc đi đăng ký.

Mỗi lần đi đâu anh đều đặc biệt gọi tài xế trước.

Động tác đổi tay quen dùng khi cầm đồ.

Lúc ở văn phòng tôi vô thức nhíu mày khi nắm cổ tay anh.

Tất cả điểm bất thường của Cố Thừa An đều nối thành một đường.

Rõ ràng tôi vẫn luôn tự nhận mình là người hiểu Cố Thừa An nhất.

Chỉ cần nghe anh nói chuyện là có thể cảm nhận được tất cả cảm xúc cùng nguyên nhân chưa từng biểu lộ của anh.

Thế nhưng mấy ngày nay tôi lại chẳng nhận ra điều gì.

Vậy mà không hề nhận ra chút nào.

“Yểu Yểu, đừng khóc nữa.”

Nghe thấy giọng anh, tôi mới phát hiện không biết từ lúc nào mình đã khóc đầy mặt.

Bóng dáng anh trước mắt hòa trong làn nước mờ mịt.

Cố Thừa An luống cuống, anh cẩn thận lại vụng về lau nước mắt cho tôi.

Động tác của anh dịu dàng đến cực điểm.

Như đang chạm vào báu vật dễ vỡ nhất trên đời.

“Yểu Yểu không vui thì nói với tôi được không?”

Hốc mắt tôi đỏ bừng, giọng nói nghẹn ngào run rẩy.

“Tay anh…”

“Cố Thừa An, sao anh dám.”

Sao anh dám một mình chịu đựng nhiều như vậy.

Nhìn đôi tay từng cùng tôi rong ruổi trên đường đua như cơn gió năm nào, giờ đây lại không thể cầm vô lăng nữa.

Ngay cả sinh hoạt thường ngày cũng bị ảnh hưởng.

Tim tôi đau như bị lăng trì, đau tới không thở nổi.

Đáng lẽ sau khi tôi rời đi, chó nhỏ phải có thể trưởng thành thật tốt trong môi trường an ổn này mới đúng.

Nhưng tất cả lại đi ngược hoàn toàn.

Anh không chỉ cô độc không ai giúp đỡ.

Mà còn âm thầm nuốt hết mọi khó khăn vào trong lòng.

Thậm chí còn nuốt luôn cả khó khăn của tôi.

Rõ ràng từ nhỏ tôi đã luôn bảo anh có khó khăn gì cũng phải nói ra, tôi sẽ cùng anh đồng cam cộng khổ.

Nhưng lúc anh cần tôi nhất, tôi lại rời đi trước.

Tôi khóc không khống chế nổi.

“Cố Thừa An, xin l…”

Hai chữ “xin lỗi” còn chưa kịp nói ra đã bị anh chặn lại nơi môi.

Cố Thừa An trực tiếp hôn xuống.

Nụ hôn của anh dịu dàng và triền miên hơn trước kia, dường như có thể xoa dịu tất cả trong dòng sông thời gian.

Tôi mở to mắt, đầu óc trống rỗng.

Cố Thừa An dần dần hôn sâu hơn.

Anh hôn ngày càng điên cuồng.

Giống như muốn phát tiết hết mọi tủi thân những năm qua.

Hơi thở nóng bỏng đan xen, vừa mới có chút khoảng trống để thở, vành tai đã bị anh cắn nhẹ một cái.

Toàn thân tôi vô thức run lên.

Sau đó nghe thấy giọng trầm thấp của Cố Thừa An vang bên tai.

“Em lại uống rượu rồi.”

Tôi nhất thời có chút chột dạ.

Lúc biết tay anh bị thương, vốn dĩ tôi không định uống, nhưng tâm trạng quá bực bội nên theo thói quen cầm một ly uống cạn.

Tôi chột dạ chuyển chủ đề.

“Anh chẳng phải cũng vậy sao, tay anh rõ ràng không thể uống…”

Cố Thừa An khẽ cười một tiếng.

Anh liếc nhìn ly rượu chưa động tới, cúi người tiến lại gần hơn.

“Yểu Yểu, tôi có uống hay không em không nếm ra được sao?”

“Vậy, nếm lại thử xem.”

“Cố Thừa An anh…!”

Cho tới khi bị anh hôn đến mơ màng rồi bế lên chuẩn bị mang về phòng, chút lý trí cuối cùng khiến tôi giãy giụa hai cái.

“Cẩn thận tay anh, thả tôi xuống.”

Dường như Cố Thừa An bị chọc tức đến bật cười.

“Yểu Yểu, tay tôi chưa phế tới mức đó.”

“Tôi vẫn còn rất nhiều sức.”

Tiếp theo đó, Cố Thừa An dùng cả một đêm để chứng minh với tôi.

Anh quả thật còn rất nhiều sức.

Nhưng… tôi thì thật sự không còn chút sức nào nữa rồi.

Hơn nữa còn suýt chút nữa không thở nổi!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...