11
Sau ngày đó, cuộc sống liên hôn với Cố Thừa An dường như tiếp nối đoạn tình yêu thời đại học trước kia.
Mỗi ngày rảnh rỗi tôi đều tới công ty đón anh tan làm.
Giống như mỗi lần tới lớp học tìm anh vậy.
Tuy anh không nói, nhưng tôi có thể cảm nhận được anh rất hưởng thụ điều đó.
Cho tới lần thứ ba bị người qua đường bắt chuyện, tôi đã bị Cố Thừa An lạnh mặt kéo đi.
Buổi tối anh nghiêm túc nhấn mạnh hết lần này tới lần khác.
Ra lệnh cấm tôi tới công ty đón anh nữa.
Muốn đón cũng chỉ được dừng ở tầng hầm đỗ xe, không được xuống xe.
Chậc, vẫn là chó nhỏ cực kỳ thích ghen đó thôi.
Nhưng gần đây thời gian tan làm của anh càng lúc càng muộn.
Tôi vẫn luôn chờ anh chủ động mở miệng.
Nhưng anh chẳng nói gì cả.
Ba ngày, tròn ba ngày.
Tôi đẩy mạnh người nào đó vừa bước vào cửa đã đòi ôm, nhìn đôi mắt đầy mệt mỏi của anh, giọng nghiêm túc.
“Cố Thừa An, trước đây tôi đã nói với anh thế nào.”
“Có vấn đề gì anh phải nói với tôi.”
Cố Thừa An giống như chó nhỏ làm sai chuyện.
Ánh mắt anh khẽ cụp xuống, tay nhẹ nhàng xoa bả vai vừa bị tôi đẩy, dáng vẻ như chịu ấm ức tày trời.
“Yểu Yểu, chuyện rách nát của công ty tôi có thể xử lý được.”
“Tôi không muốn em lo lắng.”
Tôi bị chọc tức tới bật cười.
Lần này giọng tôi lại bình tĩnh lạ thường, không truy hỏi nữa.
“Được, vậy tôi không lo nữa.”
Cố Thừa An nhận ra tôi không đúng, anh thử tiến tới ôm nhẹ lấy tôi, cọ cọ vào cổ tôi.
Thấy tôi không đẩy ra nữa, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Lo lắng trong lòng Cố Thừa An tan biến, cuối cùng hoàn toàn yên tâm.
Tôi nhìn quầng thâm dưới mắt người nằm bên cạnh, vừa lên giường đã mơ mơ màng màng ngủ say ngay lập tức.
Lòng tôi trầm xuống, khẽ thở dài gần như không nghe thấy.
Nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo trên bàn tay lớn bên eo mình.
Vất vả cho anh rồi, chó nhỏ của tôi.
Nghỉ ngơi cho thật tốt trước đi.
Sáng sớm hôm sau, còn chưa kịp nói với Cố Thừa An một tiếng, tôi đã trực tiếp lao tới công ty Phó Hành.
Không khách sáo mà đẩy anh sang một bên.
Tôi trực tiếp ngồi xuống ghế giám đốc của anh, lời ít ý nhiều.
“Phó Hành, anh không muốn sống nữa à?”
Phó Hành vừa thức trắng đêm lập tức giật mình, đầu óc nhất thời chưa kịp vận hành.
Nhưng nhìn thấy tôi tới hỏi tội, anh lập tức ngộ ra.
“Oan quá tổ tông, đâu phải tôi không hợp tác!”
“Khoảng thời gian trước Cố Thừa An tới tìm tôi hỏi về tay em, còn cảnh cáo tôi đừng tiếp xúc với hai người nữa.”
Tôi cười lạnh một tiếng.
“Anh muốn độc chiếm bằng sáng chế lâu thêm một chút, thật sự nghĩ tôi không biết chút tâm tư đó sao?”
“Anh còn nói cho anh ấy chuyện tay tôi?”
Phó Hành bị vạch trần suy nghĩ nhỏ, lập tức cười hì hì nịnh nọt tiến lại gần.
“Tôi đương nhiên nói thật, em là cuồng công việc đem mô hình thuật toán vốn một năm mới xong ép thành ba tháng.”
“Làm tay mệt tới tổn thương dây thần kinh trụ, suýt chút nữa không hồi phục được.”
“Chỉ để trở về gặp anh ấy.”
“…”
Hóa ra Cố Thừa An đã biết rồi.
Bảo sao gần đây anh dính người như vậy.
Sắc mặt tôi cuối cùng cũng dịu đi vài phần.
Còn chưa kịp nói gì thêm, cửa văn phòng đã bị người ta mạnh tay đẩy ra.
Tôi mở to mắt.
Cố Thừa An trực tiếp xông vào.
Ánh mắt anh lạnh như băng, cơn giận bị đè nén cuộn trong lệ khí khắp người, ngang ngược kéo tôi vào trước người anh.
“Tô Yểu, em lại muốn một tiếng không nói mà bỏ đi sao!”
“Đúng không?”
Tôi hé miệng, còn chưa kịp nói.
Đã đối diện với đôi mắt đỏ hoe hung dữ của Cố Thừa An.
“Rốt cuộc còn muốn bao nhiêu lần nữa.”
“Tô Yểu, em còn muốn bỏ đi bao nhiêu lần nữa.”
Tim tôi đau nhói.
Giọng anh khàn khàn gấp gáp, mang theo vài phần cầu xin.
“Tôi có năng lực rồi, lần này tôi thật sự có thể xử lý tốt.”
“Đừng đi, Yểu Yểu.”
“Nhất định đừng đi nữa, được không.”
Cố Thừa An luôn là người cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, lúc nào cũng lo được lo mất.
Ngay từ lần đầu gặp anh tôi đã biết rồi.
Từ nhỏ tới lớn, chuyện gì tôi cũng thường bỏ dở giữa chừng.
Nhưng riêng chuyện nuôi chó nhỏ lại cực kỳ kiên nhẫn.
Thời đại học là lúc Cố Thừa An được tôi nuôi tốt nhất.
Số lần thiếu cảm giác an toàn tới mức ghen bóng ghen gió gần như không có.
Thỉnh thoảng ghen cũng chỉ là chút dấm chua tăng tình cảm.
Nhưng chưa từng lại lo được lo mất thêm lần nào nữa.
Thế nhưng bây giờ…
Tôi kiễng chân, trực tiếp vòng tay ôm lấy cổ anh, kéo anh vào lòng mình.
Giọng nói vô thức dịu xuống.
“Không có tôi bên cạnh, chó nhỏ sao lại thích khóc như vậy rồi.”
Cơ thể người đàn ông khẽ run lên, cảm giác ướt át không tiếng động nơi cổ khiến giọng tôi càng thêm dịu dàng kiên định.
“Yên tâm, lần này có tôi ở đây.”
“Tôi sẽ không đi nữa.”
Tôi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay phải hơi run của anh.
Tiếng tim đập dữ dội đan xen, vang vọng chói tai.
“Sẽ không bao giờ rời đi nữa.”
Vậy thì… lại nuôi chó nhỏ thật tốt thêm một lần nữa đi.
Chaporia
Bình Luận (0)