12
Cùng với việc bằng sáng chế mô hình thuật toán mà dự án của Cố thị đang thiếu hụt nhanh chóng được hoàn thiện, cộng thêm dưới sự uy hiếp của tôi mà Phó thị cũng gia nhập.
Đám hội đồng quản trị bị Cố Minh kích động đều ngoan ngoãn ngậm miệng.
Cố Thừa An cũng không nhàn rỗi, anh giám sát mọi động thái Cố Minh tiếp tục muốn phá hoại dự án.
Trong bóng tối, anh từng bước nhổ sạch những thế lực ngầm mà Cố Minh đã cắm rễ sâu trong công ty.
Những chuyện bẩn thỉu không thể phơi bày của Cố Minh dần nổi lên mặt nước.
Nhân chứng vật chứng đầy đủ.
Nhìn Cố Minh bị cảnh sát đưa đi, miệng vẫn còn chửi bới om sòm.
Lòng tôi siết chặt, kiễng chân lên.
Giơ tay trực tiếp bịt tai Cố Thừa An lại.
Khoảng cách kéo gần, cơn giận vốn chuẩn bị bật ra mắng trả lập tức bị hơi thở thanh mát dịu dàng trên người đàn ông xoa dịu.
Toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào bàn tay đang chạm lên tai anh.
Tôi không tự nhiên mà nghiêng mắt nhìn đi chỗ khác.
Lại phát hiện tai anh đã đỏ tới mức nhỏ máu.
Cố Thừa An cứng đờ trong chớp mắt, như bị điện giật mà đứng ngây tại chỗ.
Những lời nguyền rủa độc địa của Cố Minh, với Cố Thừa An nhiều năm qua đã sớm thành chuyện cơm bữa.
Nhưng bây giờ, có người bịt tai anh lại.
Những cảm giác bị phủ bụi, đã sớm tê liệt kia dường như dần sống lại.
Vô số cảm xúc bị đè nén từ lâu mãnh liệt trào dâng.
Nhưng bây giờ, những cảm xúc đó không còn là gánh nặng nữa.
Có người sẽ vững vàng đón lấy tất cả của anh.
Quan tâm tất cả của anh.
Một lúc lâu sau Cố Thừa An mới hoàn hồn.
Nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
“Tay em, là vì làm mô hình thuật toán này mà bị thương.”
“Là vì tôi.”
Anh nhìn chằm chằm tôi, giọng điệu khẳng định chắc nịch.
Tôi hé miệng muốn biện minh, cuối cùng vẫn gật đầu.
Nghiên cứu mô hình thuật toán này được quyết định trước khi về nước, sau khi nghe Phó Hành phân tích thiếu hụt dự án của Cố thị mấy năm gần đây.
Nói là thiết kế riêng cho Cố thị cũng không quá đáng.
Vốn dĩ tôi định sang năm về nước sẽ cho Cố Thừa An một bất ngờ, nhưng mỗi lần nhìn tin tức đều là những lời suy thoái về Cố thị.
Nghĩ tới dáng vẻ mệt mỏi lần trước tôi lén nhìn thấy từ xa của Cố Thừa An.
Tôi không nhịn được mà tăng nhanh tiến độ.
Nhanh thêm chút nữa.
Nhanh hơn nữa.
Chó nhỏ, thật muốn nhanh chóng gặp lại anh.
“Vì muốn gặp anh.”
“Em cũng muốn nhanh chóng được gặp lại anh.”
“Em sẽ không đi nữa.”
Những lời như vậy gần đây tôi đã nói vô số lần.
Nhưng lúc này, tôi vẫn kiên định nắm ngược tay anh lại.
“Bây giờ em đã có năng lực, dựa vào bản thân cũng có thể giúp được anh, không cần cầu xin bất kỳ ai nữa.”
Rõ ràng là lời hứa kiên định, phản ứng đầu tiên của Cố Thừa An lại là nhíu chặt mày.
Giọng nói trầm thấp lại đè nén.
“Vậy nếu lúc không có năng lực, em vẫn sẽ rời đi sao?”
Chó nhỏ sao lại bắt đầu lo được lo mất nữa rồi?
Trong mắt tôi lóe lên ý cười.
Giây tiếp theo, tôi kiễng chân hôn lên má anh, ghé bên tai nhẹ giọng dỗ dành.
“Dù thế nào cũng sẽ không rời đi nữa đâu Thừa An.”
“Không đúng, bây giờ phải gọi là…”
“Chồng.”
Cả người Cố Thừa An đứng sững tại chỗ, đồng tử co rút, đầu óc luôn tinh anh dường như trong nháy mắt chết máy.
Sự kinh ngạc cuồn cuộn nơi đáy mắt anh chỉ dừng lại trong chớp mắt.
Giây tiếp theo bị sự vui sướng và chấn động như sóng thần thay thế.
“Cái gì, Yểu Yểu em gọi anh là gì!”
Tôi cười giảo hoạt, giả vờ bình tĩnh.
“Không nghe thấy à, vậy thôi.”
Đột nhiên, dục vọng cuộn trào trong mắt người đàn ông quá mức mãnh liệt và quen thuộc.
Thấy anh cúi người tiến lại gần, trong lòng tôi lập tức báo động dữ dội.
Xong rồi, trêu chó nhỏ quá đà rồi!
“Cố Thừa An, đây là công ty, còn có người!”
Ánh mắt anh tối xuống, giọng nói mang theo vài phần gấp gáp.
“Vậy chúng ta về nhà.”
“Ngay bây giờ!”
Shh, xong đời.
Dục vọng cầu sinh khiến tôi xoay người bỏ chạy.
Như đã đoán trước từ lâu, Cố Thừa An một tay ôm ngang eo tôi rồi trực tiếp nhấc bổng lên.
Mặt tôi nóng bừng, khóe môi người đàn ông không kiềm được mà cong lên.
“Chúng ta về nhà.”
“Vợ à.”
Trước khi đi tôi còn không quên dùng ánh mắt uy hiếp Phó Hành đang đứng trong góc, bảo anh xử lý sạch sẽ đống chuyện còn lại.
Phó Hành ở góc bên cạnh mệt đến mức nằm bệt xuống đất.
Anh muốn khóc mà không có nước mắt.
Chỉ độc chiếm bằng sáng chế của vị tổ tông này thêm ba ngày thôi, không chỉ phải ném vào dự án ba nghìn vạn, còn bị nhét đầy miệng cơm chó.
Sao bây giờ còn phải làm lao động khổ sai nữa chứ!
13
Một tháng sau, Cố thị chính thức lên sàn.
Phó Hành vừa mới chuẩn bị nghỉ ngơi sau một tháng bận chết đi sống lại, đã nhận được nhiệm vụ mới.
Hai vị tổ tông kia muốn tổ chức hôn lễ rồi.
Anh tối sầm mắt lại.
Được thôi, cái việc khổ sai này đúng là không bao giờ kết thúc nổi.
Tối trước ngày kết hôn.
Tiễn Hà Tiểu Tiểu cùng đám người nhất quyết mở tiệc độc thân cho tôi đi xong, tôi mới có thời gian cầm điện thoại lên.
Chỉ thấy cửa sổ tin nhắn của Cố Thừa An hiện lên liên tục.
— Yểu Yểu, bên em xong việc chưa?
— Vẫn còn bận à?
— Anh nhớ em quá.
— Hà Tiểu Tiểu tới chỗ em rồi, cô ấy còn muốn tổ chức tiệc độc thân cho em?
— Không được! Chúng ta đăng ký kết hôn rồi!
— Em là vợ anh! Không phải độc thân! Không được mở tiệc độc thân!
— Tên đàn ông kia sao lại đứng gần em như vậy?
— Tô Yểu, em dám bước thêm một bước thử xem!
— Em cười thêm một giây nữa xem! Anh si cho em xem!
Nhìn chuỗi tin nhắn dài, khóe môi tôi hơi cong lên, cảm giác mệt mỏi vì bận rộn lập tức tan biến sạch sẽ.
Thiếu niên từng tự phong kín bản thân kia lại lần nữa mở lòng, không chút giữ lại mà bày ra trước mặt tôi dáng vẻ chân thật nhất.
Kế hoạch nuôi lại chó nhỏ khoảng thời gian này đã hoàn mỹ kết thúc.
Khóe môi tôi vô thức cong lên.
Theo phong tục kết hôn, trước ngày cưới chú rể không được bước vào nhà cô dâu.
Nếu không… bây giờ thật sự rất muốn ôm anh ấy một cái.
Đang lúc gõ chữ định trả lời anh thì tôi đột nhiên phản ứng lại.
Không đúng.
Sao anh biết có người đứng gần tôi?
Trong lòng mơ hồ xuất hiện một suy đoán táo bạo, tôi gọi điện sang bên kia.
Giây tiếp theo, tiếng chuông điện thoại vang lên ngoài ban công.
Tôi mở to mắt, nhìn thấy Cố Thừa An đang đen mặt đứng ở đó, không biết đã đứng bao lâu rồi.
Tôi chạy chân trần tới lao vào lòng anh.
“Anh tới đây làm gì?”
Cố Thừa An tự nhiên đỡ lấy tôi.
“Anh không phá quy tắc, không đi cửa chính, anh trèo lên đây đó. Thấy em chơi vui quá nên không dám quấy rầy.”
Tôi vùi mặt vào cổ anh cười ngọt ngào.
“Em nhớ anh.”
Oán khí ban đầu của Cố Thừa An lập tức bị câu nói này thổi tan không còn chút gì.
Anh ôm tôi ngồi lên xích đu ngoài ban công, miệng vẫn cứng.
“Hôm nay làm nũng cũng vô dụng.”
Tôi cười hì hì, vòng tay qua cổ anh.
“Không làm nũng, chỉ là nhớ anh thôi.”
Giây tiếp theo, người đàn ông cúi người tiến tới, tôi vô thức nhắm mắt lại.
Nơi môi không chờ được xúc cảm ấm áp như tưởng tượng, xương quai xanh lại đột nhiên đau nhói.
“Mẹ nó, Cố Thừa An anh cắn người!”
“Anh là chó à!”
Cố Thừa An cực kỳ mặt dày.
“Đúng vậy, anh là chó nhỏ của em mà.”
Tôi giả vờ tức giận quay đầu đi, lại nghe giọng anh hiếm hoi nghiêm túc.
“Yểu Yểu, có chuyện này anh nghĩ rất lâu rồi.”
“Vẫn muốn hỏi em.”
Tôi hơi nhướng mày.
“Anh không phải còn mắc hội chứng lo lắng trước hôn nhân đó chứ.”
Cố Thừa An lắc đầu.
“Câu hỏi này, anh muốn hỏi từ lâu rồi.”
“Nếu… nếu là người khác có thể giúp nhà họ Tô, em vẫn sẽ đồng ý liên hôn sao?”
Ánh mắt tôi khẽ chuyển động.
Đang định mở miệng thì anh đưa tay bịt miệng tôi lại.
“Thôi, anh không muốn nghe nữa.”
“Đây chỉ là một giả thiết vô nghĩa, anh không nên… xin lỗi…”
Tôi đan mười ngón tay vào tay anh đang bịt miệng mình, ánh mắt thẳng tắp nhìn người đàn ông có chút hoảng loạn kia.
“Sẽ không.”
Tôi trả lời không chút do dự.
“Em biết là anh.”
Cơ thể Cố Thừa An run lên.
“Cái gì?”
“Em biết là liên hôn với anh nên mới quay về.”
“Mãi mãi, chỉ chọn mình anh.”
Bởi vì biết là anh, nên em cam tâm tình nguyện.
Cũng chỉ có thể là anh.
Giây tiếp theo, môi tôi hơi nóng lên.
Một nụ hôn vô cùng nhẹ nhàng lại trịnh trọng rơi xuống.
Hai giọt nước mắt ấm nóng lăn qua, hòa vào nhau.
Lần này, là nước mắt của hạnh phúc mãi mãi.
(Kết thúc)
Chaporia
Bình Luận (0)