Chính là ở khu Kim Bích.
Mọi manh mối đều khớp rồi.
“Được rồi, cảm ơn cô nhiều lắm! Thật sự cảm ơn cô!”
Tôi liên tục nói lời cảm ơn, cầm điện thoại rồi xoay người rời đi.
Vừa bước ra khỏi cửa ngân hàng, tôi mới chậm rãi thở ra một hơi dài.
Trương Thúy Lan.
Khu Kim Bích.
Tất cả thông tin đều đang chỉ về cái “gia đình” mà tôi chưa từng bước chân tới kia.
Tôi không lập tức đi tới khu Kim Bích.
Bây giờ đi quá dễ khiến bọn họ sinh nghi.
Tôi lái xe tới một khu chợ điện tử.
Nửa tiếng sau, tôi bước ra khỏi đó, trong lòng bàn tay nắm chặt một khối vuông màu đen nhỏ bằng hộp diêm.
Một thiết bị định vị GPS.
Chu Văn Bân…
Không phải anh thích chạy lung tung lắm sao?
Vậy thì từ bây giờ…
Mọi hành trình của anh, tôi đều phải biết rõ.
Mùng Hai đầu năm, theo lệ thường là ngày đi thăm họ hàng bạn bè.
Chu Văn Bân nhận mấy cuộc điện thoại, đều là bạn bè anh ta gọi tới, hẹn buổi chiều đi đánh bài.
Điều này vừa khéo hợp ý tôi.
“Vợ à, chiều nay anh ra ngoài tụ tập với anh Lý bọn họ một lát nhé?”
“Trước bữa tối anh sẽ về, được không?”
Anh ta cẩn thận dò hỏi ý kiến tôi.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ dặn anh ta uống ít rượu thôi, nhớ về sớm.
Nhưng hôm nay, tôi lại cười đặc biệt dịu dàng:
“Đi đi.”
“Năm mới mà, cũng nên tụ tập náo nhiệt với bạn bè chút.”
“Chơi vui vẻ nhé.”
Sự “thấu tình đạt lý” của tôi khiến Chu Văn Bân hơi bất ngờ.
Anh ta ngẩn người một thoáng, sau đó nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn.
“Vợ à, em tốt quá.”
Trước khi anh ta ra ngoài, tôi xuống gara, lấy cớ nói trong xe hơi bừa bộn, muốn giúp anh ta dọn dẹp một chút.
Chu Văn Bân không hề nghi ngờ, trực tiếp đưa chìa khóa xe cho tôi.
Tôi mở cửa xe, nhanh chóng quan sát bên trong.
Phía dưới ghế lái có một vị trí cực kỳ thích hợp để giấu đồ.
Tôi giả vờ chỉnh lại tấm lót chân, động tác cực nhanh dán chiếc định vị GPS nhỏ kia vào khung kim loại dưới ghế bằng keo hai mặt siêu dính.
Vị trí rất kín.
Nếu không cúi đầu chui hẳn vào nhìn thì căn bản không thể phát hiện ra.
Làm xong tất cả, tim tôi đập như nổi trống.
Tôi đứng thẳng người dậy, giả bộ như không có chuyện gì phủi phủi tay, trả chìa khóa lại cho anh ta.
“Xong rồi.”
“Lái xe cẩn thận nhé.”
“Biết rồi, vợ à.”
Chu Văn Bân lái xe rời đi.
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn chiếc xe của anh ta biến mất sau góc cua trong khu dân cư.
Sau đó lấy điện thoại ra, mở app định vị.
Trên màn hình, một chấm đỏ đang di chuyển dọc theo tuyến đường chính, hướng thẳng về trung tâm thành phố.
Đó là quỹ đạo của anh ta.
Lần đầu tiên…
Tôi dùng góc nhìn của Thượng đế để dòm ngó bí mật của anh ta.
Tôi quay về phòng, mở laptop, chiếu màn hình điện thoại lên máy tính.
Chấm đỏ trên bản đồ di chuyển rõ ràng, chính xác.
Anh ta không hề tới gần nhà người bạn tên anh Lý kia.
Cũng không đi tới bất kỳ phòng chơi bài nào.
Anh ta đi thẳng về phía tây.
Đích đến…
Là khu Kim Bích phía tây thành phố.
Tim tôi lập tức chìm mạnh xuống.
Quả nhiên.
Cái gọi là tụ tập bạn bè…
Chẳng qua chỉ là một lời nói dối khác.
Anh ta đi gặp “gia đình” còn lại của mình.
App hiển thị chấm đỏ sau khi tiến vào khu Kim Bích thì dừng lại khoảng mười phút, sau đó lại tiếp tục di chuyển.
Lần này là hướng tới một trung tâm thương mại lớn bên ngoài khu dân cư.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, một ý nghĩ dần thành hình trong đầu.
Tôi thay quần áo, cầm chìa khóa xe rồi cũng ra ngoài.
Tôi không lái thẳng tới khu Kim Bích.
Mà trước tiên ghé một trung tâm thương mại khác, mua một chiếc mũ, một cặp kính gọng đen không độ và một chiếc khẩu trang đen bình thường nhất.
Ngụy trang xong, tôi mới lái xe, từ xa bám theo.
Tôi đỗ xe bên đường đối diện trung tâm thương mại, cách dòng xe cộ qua lại, lặng lẽ nhìn về phía cổng vào.
Khoảng hai mươi phút sau…
Tôi nhìn thấy bọn họ.
Chu Văn Bân.
Hứa Nặc.
Trương Thúy Lan.
Cùng người đàn ông trung niên kia.
Một nhà bốn người.
Chu Văn Bân và Hứa Nặc đi phía trước.
Trong tay hai người đều xách túi mua sắm.
Hứa Nặc khoác tay anh ta, cười rạng rỡ như hoa, đang ríu rít nói gì đó.
Chu Văn Bân mang vẻ mặt cưng chiều lắng nghe, thỉnh thoảng còn cúi đầu ghé sát tai cô ta đáp lại vài câu.
Bộ dạng thân mật ấy…
Còn khiến tôi thấy buồn nôn hơn cả mấy tấm ảnh hôm qua trên tài khoản mạng xã hội của cô ta.
Trương Thúy Lan và người đàn ông trung niên kia đi phía sau.
Trong tay người đàn ông cũng xách đồ.
Còn Trương Thúy Lan thì hai tay trống không, dáng vẻ nhàn nhã, giống hệt một quý bà được nuôi dưỡng sung túc.
Bà ta mặc một chiếc áo khoác cashmere màu tím nhìn thôi đã biết không rẻ, trên cổ còn quấn khăn lụa.
Tôi nhìn chằm chằm vào bà ta.
Đây chính là “mẹ chồng” mà tôi đã “hiếu kính” suốt bốn năm.
Bà ta tiêu tiền của tôi, sống thoải mái sung sướng như vậy, còn yên tâm thoải mái nhìn con gái mình khoác tay chồng tôi.
Bọn họ trông giống hệt một gia đình bình thường, hạnh phúc nhất thế gian.
Đứng trước cửa trung tâm thương mại, hình như bọn họ đang bàn xem nên ăn ở đâu.
Chu Văn Bân chỉ tay về phía một nhà hàng bên cạnh, mấy người liền cười nói đi qua đó.
Tôi ngồi trong xe, cả người lạnh ngắt.
Phẫn nộ.
Nhục nhã.
Buồn nôn…
Mọi cảm xúc đan xen vào nhau như một tấm lưới kín không kẽ hở, siết chặt lấy tôi.
Tôi cầm điện thoại lên, hướng về bóng lưng bọn họ rồi nhấn nút chụp.
Ảnh có hơi mờ.
Nhưng đủ để nhìn ra mối quan hệ thân mật khăng khít giữa bốn người bọn họ.
Đây là phần chứng cứ đầu tiên…
Chính tay tôi chụp được.
Tôi không tiếp tục đi theo nữa.
Nhìn bọn họ ăn cơm chỉ khiến tôi càng thêm dằn vặt.
Tôi quay đầu xe, không về nhà mà lái thẳng tới khu Kim Bích.
Hiện tại cả “gia đình” Chu Văn Bân đều đang ở ngoài.
Đây chính là thời cơ thích hợp nhất để lẻn vào.
Khu Kim Bích là một khu dân cư trung cao cấp đã có tuổi đời khá lâu, quản lý còn tính là nghiêm ngặt.
Tôi không thể lái xe vào trong, chỉ đành đỗ xe bên ngoài rồi đi bộ vào.
Tôi kéo thấp vành mũ, đeo kín khẩu trang và kính mắt, đi theo sau một cư dân đang xách đồ ăn, thuận lợi quẹt mở cửa an ninh.
Địa chỉ trong phần định vị của Chu Văn Bân là:
Tòa 8, đơn nguyên 2, phòng 1201.
Tôi bước vào thang máy, nhấn nút tầng 12.
Trong thang máy chỉ có một mình tôi.
Trên vách kim loại sáng bóng phản chiếu bóng dáng mờ nhạt của tôi.
Lúc này tôi trông giống hệt một đặc vụ đang đi báo thù.
Cửa thang máy mở ra.
Tầng 12 có hai hộ gia đình.
Trên cửa phòng 1201 dán câu đối và chữ “Phúc” còn rất mới.
Chaporia
Bình Luận (0)