Giống hệt những gì tôi nhìn thấy đêm giao thừa.
Tôi đi tới cửa nhưng không lại quá gần, mà nhìn sang khu hộp thư bên cạnh.
Hộp thư của khu chung cư kiểu cũ được gắn âm vào tường.
Mỗi nhà có một ô riêng, bên trên ghi số phòng và tên chủ hộ.
Tôi tìm thấy ô thư của phòng 1201.
Trên đó dán một tờ nhãn in rõ ràng ba cái tên.
Chủ hộ: Từ Kiến Quân.
Thành viên gia đình: Trương Thúy Lan, Từ Nặc.
Từ.
Người phụ nữ kia không họ Hứa.
Mà họ Từ.
Từ Kiến Quân.
Trương Thúy Lan.
Từ Nặc.
Đây mới là tên thật của gia đình ba người bọn họ.
Còn Chu Văn Bân…
Trong căn nhà này, căn bản chỉ là người ngoài.
Một “bạn trai” bị giấu kín, chuyên cung cấp tiền bạc.
Không.
Không đúng.
Trong tài khoản mạng xã hội của Từ Nặc, cô ta gọi anh ta là “chồng”.
Trước mặt nhà họ Từ, vai diễn của Chu Văn Bân cũng là “con trai” và “con rể”.
Vậy nên…
Vở kịch lừa đảo này còn phức tạp hơn tôi tưởng tượng.
Đây không đơn giản chỉ là bao nuôi nhân tình.
Mà là một người đàn ông đã kết hôn, lại ở bên ngoài dựng lên thêm một cuộc “hôn nhân” thực tế với người phụ nữ khác.
Mà cuộc “hôn nhân” ấy còn được bố mẹ nhà gái ngầm thừa nhận và tham dự vào.
Bọn họ cùng nhau hưởng thụ lợi ích Chu Văn Bân mang tới.
Trong đó có một phần…
Là lấy từ người vợ hợp pháp như tôi, kẻ bị che mắt hoàn toàn.
Tôi lấy điện thoại ra, chụp lại tấm bảng tên trên hộp thư.
Có đầy đủ họ tên rồi, những thứ tôi có thể tra được sẽ càng nhiều hơn.
Tôi không nán lại hành lang quá lâu, nhanh chóng xoay người xuống lầu.
Trở về xe, tôi dựa người lên ghế, cảm giác toàn bộ sức lực như bị rút cạn sạch.
GPS hiển thị, “gia đình” Chu Văn Bân vẫn còn đang ở nhà hàng kia.
Tôi lấy laptop ra, kết nối hotspot điện thoại rồi bắt đầu tìm kiếm hai cái tên “Từ Kiến Quân” và “Trương Thúy Lan”.
Người trùng tên rất nhiều.
Nhưng tôi thêm tên thành phố và từ khóa “khu Kim Bích” vào.
Rất nhanh, một thông tin hiện ra.
Là danh sách công khai của một đơn vị sự nghiệp trong thành phố.
“Từ Kiến Quân, nam, dân tộc Hán, sinh năm 1968, hiện giữ chức phó trưởng phòng thuộc Cục Lưu trữ thành phố…”
Bên dưới còn có ảnh thẻ.
Người đàn ông trong ảnh mang gương mặt nghiêm nghị.
Chính là người đàn ông trung niên tôi nhìn thấy ở cửa trung tâm thương mại lúc nãy.
Một cán bộ nhà nước.
Một phó trưởng phòng.
Vậy mà lại cùng vợ và con gái mình ngầm đồng ý để con gái đi làm “vợ thực tế” của một người đàn ông đã kết hôn.
Còn yên tâm thoải mái tiêu tiền của chính thất.
Đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ.
Tôi lần theo manh mối, tiếp tục tra được thêm không ít thông tin về Từ Kiến Quân.
Trong một vài bản tin công khai của cơ quan nhà nước, đều có bóng dáng ông ta.
Sau đó tôi tiếp tục tìm Trương Thúy Lan.
Thông tin về bà ta rất ít, dường như chỉ là một bà nội trợ bình thường.
Nhưng trong danh sách đạt giải của một cuộc thi nhảy quảng trường địa phương, tôi lại tìm được tên bà ta.
Đội mà bà ta đại diện là: “Đội khiêu vũ khu Kim Bích”.
Mọi thứ hoàn toàn khớp rồi.
Bọn họ đúng là sống ở nơi này.
Một gia đình bình thường đến không thể bình thường hơn.
Ngoại trừ…
Trong nhà xuất hiện thêm một người không nên xuất hiện.
Chồng tôi.
Chu Văn Bân.
Tôi còn phát hiện ra một chuyện thú vị hơn nữa.
Trong một bài đăng cũ trên tài khoản mạng xã hội của Từ Nặc, cô ta từng nhắc tới việc mình và Chu Văn Bân là bạn học cấp ba.
Bọn họ từng yêu nhau một thời gian ngắn lúc học đại học, sau đó chia tay.
Cho tới bốn năm trước…
“Gương vỡ lại lành.”
Bốn năm trước.
Cũng chính là năm tôi kết hôn với Chu Văn Bân.
Cho nên đây không phải nhân tình mới.
Mà là tình cũ.
Chu Văn Bân không phải vô tình ngoại tình sau khi kết hôn.
Mà là ngay trong lúc cưới tôi, anh ta đã nối lại liên lạc với bạn gái cũ, còn cực nhanh phát triển thêm một mối quan hệ khác song song với hôn nhân.
Anh ta lựa chọn cưới tôi…
Có lẽ vì điều kiện gia đình tôi đơn giản hơn.
Tính cách tôi đủ “hiền thục”.
Thích hợp làm một người vợ ổn định phía sau hơn.
Đồng thời…
Anh ta lại không nỡ buông bỏ “bạch nguyệt quang” Từ Nặc của mình.
Vì vậy, anh ta chọn một cách vừa vô sỉ nhất…
Cũng táo bạo nhất.
Anh ta muốn cả hai.
Anh ta dùng sự “hiền lành” và lòng tin của tôi để xây dựng một cuộc hôn nhân ổn định.
Sau đó lại dùng một phần tiền bạc tôi cung cấp cùng thân phận “đàn ông đã lập gia đình” đàng hoàng để nuôi dưỡng tình yêu của anh ta.
Anh ta để hai người phụ nữ…
Một người ngoài sáng.
Một người trong tối.
Cùng phục vụ cho dục vọng ích kỷ đến cực điểm của mình.
Tôi gập laptop lại, chỉ cảm thấy dạ dày cuộn lên từng cơn buồn nôn.
Tôi từng nghĩ mình lấy một người đàn ông thành thật, an phận.
Bây giờ mới phát hiện…
Thứ tôi cưới phải là một vực sâu không thấy đáy.
Một con quái vật được tạo thành từ dối trá, ích kỷ và lòng tham.
Điện thoại rung lên một cái.
Là tin nhắn WeChat của Chu Văn Bân.
“Vợ à, bọn anh đang trên đường về nhà rồi, khoảng bốn mươi phút nữa sẽ tới.”
“Tối nay em muốn ăn gì? Anh mua mang về cho em nhé.”
Giọng điệu của anh ta vẫn dịu dàng săn sóc như thường lệ.
Tôi nhìn dòng chữ ấy, chậm rãi gõ trả lời.
“Không cần đâu.”
“Anh về sớm là được.”
Đặt điện thoại xuống, tôi khởi động xe.
Chứng cứ trong tay tôi…
Chaporia
Bình Luận (0)