“Anh bồi thường cho tôi hai trăm nghìn tổn thất tinh thần và kinh tế.”

“Chúng ta kết thúc trong hòa bình.”

“Tôi cầm được tiền thì coi như bốn năm qua đem đi nuôi chó.”

“Thứ hai…”

“Nếu anh không ký.”

Giọng tôi lạnh xuống từng chút một.

“Vậy ngày mai, đoạn ghi âm này cùng toàn bộ thông tin của phó trưởng phòng Từ Kiến Quân sẽ xuất hiện trong hòm thư tố cáo của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố.”

“Tôi còn sẽ đăng toàn bộ ‘sự tích vẻ vang’ của cả nhà các người lên mạng, kèm đầy đủ hình ảnh.”

“Anh đoán xem…”

“Một cán bộ nhà nước bao che cho con gái làm tiểu tam, còn hưởng lợi từ tiền lừa đảo…”

“Tiền đồ của ông ta sẽ thế nào?”

“Anh đoán xem…”

“Đến lúc đó, nhà họ Từ bị hủy sạch tương lai…”

“Sẽ giúp anh…”

“Hay sẽ trực tiếp xé xác anh ra?”

Cả người Chu Văn Bân bắt đầu run dữ dội.

Anh ta hiểu rõ hơn tôi bất kỳ ai…

Loại người như Từ Kiến Quân coi danh tiếng và địa vị còn quan trọng hơn mạng sống.

Một khi chuyện này bị phơi bày…

Nhà họ Từ chắc chắn sẽ coi anh ta như rác rưởi, là kẻ đầu tiên bị đẩy ra chịu tội.

Loại uy hiếp này…

Còn đáng sợ hơn chuyện tay trắng ra đi gấp nhiều lần.

“Tôi cho anh một đêm để suy nghĩ.”

Tôi buông tay ra, đứng dậy, trên mặt không hề che giấu sự khinh bỉ và chán ghét.

“Sáng mai…”

“Tôi hy vọng sẽ nhìn thấy chữ ký của anh.”

Nói xong, tôi không thèm nhìn anh ta thêm lần nào nữa, trực tiếp xoay người đi vào phòng ngủ, khóa trái cửa.

Ngoài phòng khách vọng lại tiếng nức nở tuyệt vọng bị đè nén của Chu Văn Bân.

Trong lòng tôi…

Không có chút khoái cảm nào.

Cũng không có chút đau buồn nào.

Chỉ còn lại sự bình lặng chết lặng.

Trận chiến này…

Tôi thắng rồi.

Thắng sạch sẽ.

Thắng triệt để.

Tôi khóa trái cửa phòng, hoàn toàn ngăn cách bản thân với người đàn ông đang sụp đổ bên ngoài kia.

Ngoài phòng khách, đầu tiên là sự im lặng chết chóc.

Ngay sau đó là tiếng nức nở không kìm nén nổi của Chu Văn Bân, giống như tiếng gào bi thương của dã thú.

Rồi đến tiếng anh ta bực bội đi qua đi lại trong phòng khách, đá trúng thứ gì đó, phát ra một tiếng động trầm đục.

Tôi không để ý tới.

Tôi đi tới bên cửa sổ, nhìn cảnh đêm ngoài thành phố.

Đèn đuốc sáng rực.

Dòng xe như mắc cửi.

Thành phố tôi đã sống suốt bốn năm này…

Lần đầu tiên tôi cảm thấy nó hiện ra rõ ràng như vậy trước mắt mình.

Trước đây, tôi vẫn luôn sống trong lớp filter màu ấm do Chu Văn Bân tỉ mỉ dệt nên bằng những lời nói dối.

Bây giờ…

Lớp filter ấy vỡ rồi.

Thế giới lộ ra dáng vẻ lạnh lẽo và hiện thực vốn có của nó.

Nhưng cũng chính vì vậy…

Tôi mới nhìn mọi thứ rõ ràng hơn.

Tôi không nghe động tĩnh ngoài cửa nữa, mà đeo tai nghe lên, mở một bản nhạc nhẹ.

Tôi cần sự bình tĩnh tuyệt đối.

Cuộc chiến này vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.

Ký được thỏa thuận chỉ mới là thắng lợi giai đoạn đầu.

Tôi nhắm mắt lại, trong đầu nhanh chóng rà soát từng bước tiếp theo.

Làm thế nào để Chu Văn Bân mau chóng trả khoản bồi thường.

Làm thế nào để đối phó với đợt phản công có thể tới từ nhà họ Từ.

Làm thế nào để giảm thiểu tổn thương của chuyện này với bố mẹ tôi xuống mức thấp nhất.

Không biết qua bao lâu, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng Chu Văn Bân gọi điện ngoài phòng khách.

Giọng anh ta hạ rất thấp, tràn ngập cầu xin và hoảng loạn.

Tôi tháo tai nghe xuống, đi tới bên cửa, lặng lẽ nghe.

“Tiểu Nặc! Em nghe anh giải thích đi!”

“Chuyện không phải như em nghĩ đâu!”

“Là Tô Tình! Là cô ấy gài bẫy anh!”

“Anh không biết cô ấy biết chuyện của chúng ta từ lúc nào nữa!”

“Em tin anh đi, người anh yêu chỉ có em thôi!”

“Việc anh kết hôn với cô ấy vốn là một sai lầm!”

Đầu dây bên kia dường như truyền tới tiếng khóc thét chói tai cùng những lời chửi rủa của Từ Nặc.

Giọng Chu Văn Bân càng lúc càng hèn mọn.

“Chuyện tiền bạc anh sẽ nghĩ cách!”

“Anh nhất định sẽ giải quyết cho em!”

“Em đừng nói với bố mẹ em, anh xin em đó!”

“Tiểu Nặc? Tiểu Nặc!”

Hình như điện thoại đã bị cúp ngang.

Phòng khách lại rơi vào im lặng chết chóc.

Vài phút sau, anh ta lại gọi một cuộc khác.

Lần này…

Có vẻ là đang nói chuyện với Trương Thúy Lan.

“Dì à… là cháu… Văn Bân đây.”

“Tao biết hết mọi chuyện rồi! Đồ súc sinh không có lương tâm! Mày coi con gái tao là cái gì hả? Mày có còn là con người không?”

Tiếng gào thét tức giận của Trương Thúy Lan vang lên lớn tới mức tôi đứng cách một cánh cửa vẫn nghe rõ mồn một.

“Dì à, dì nghe cháu giải thích, đây là hiểu lầm…”

“Hiểu lầm?”

“Vợ mày còn tìm tới tận cửa rồi, chứng cứ quăng đầy mặt rồi mà mày còn dám nói hiểu lầm?”

“Chu Văn Bân, tao nói cho mày biết, nếu con gái tao xảy ra chuyện gì, tao không để yên cho mày đâu!”

“Tiền mua xe mày hứa cho Tiểu Nặc đâu?”

“Năm trăm nghìn!”

“Bao giờ mày đưa?”

Giọng Chu Văn Bân tràn ngập tuyệt vọng.

“Dì à… bây giờ cháu không có tiền…”

“Tô Tình muốn cháu tay trắng ra đi, còn bắt cháu bồi thường hai trăm nghìn…”

“Tao mặc kệ!”

“Đó là chuyện của mày!”

“Mày hủy hoại cả đời con gái tao thì phải chịu trách nhiệm tới cùng!”

“Không lấy được tiền ra thì mày đừng hòng sống yên ổn!”

Điện thoại lần nữa bị cúp đầy hung hăng.

Tôi có thể tưởng tượng ra biểu cảm của Chu Văn Bân lúc này.

Chắc hẳn giống hệt một kẻ chết đuối không thể chộp được bất kỳ cọng rơm cứu mạng nào.

Anh ta đem toàn bộ hy vọng ký thác lên cái “gia đình” được duy trì bằng tiền bạc và lời nói dối kia.

Mà giờ phút anh ta gặp đại họa…

Cái “gia đình” ấy lại không chút do dự lộ ra bộ mặt thực tế và dữ tợn nhất với anh ta.

Phòng khách lại im lặng thật lâu.

Cuối cùng, tôi nghe thấy anh ta gọi cuộc điện thoại thứ ba.

Lần này, giọng anh ta đầy kính sợ và hy vọng cuối cùng.

“Chú à… là cháu, Văn Bân.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó vang lên giọng nam lạnh lùng đầy uy nghiêm.

Là Từ Kiến Quân.

“Mày còn mặt mũi gọi điện cho tao?”

“Chú à, cháu xin chú, chú giúp cháu với…”

“Giúp mày?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...