“Tao giúp thế nào?”
Giọng Từ Kiến Quân không mang theo chút tình cảm nào.
“Chu Văn Bân, ban đầu tao thấy mày còn khá lanh lợi nên mới ngầm đồng ý chuyện của mày và Tiểu Nặc.”
“Nhưng tiền đề là mày không được gây phiền phức.”
“Còn bây giờ thì sao?”
“Mày làm mọi chuyện thành một đống hỗn loạn!”
“Mày có biết nếu chuyện này truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng tới tao thế nào không?”
“Cháu… cháu biết sai rồi, chú à…”
“Bây giờ nói gì cũng muộn rồi.”
Từ Kiến Quân lạnh lùng cắt ngang anh ta.
“Từ hôm nay trở đi, mày không được liên lạc với Tiểu Nặc nữa.”
“Cũng không được bước vào nhà tao thêm nửa bước.”
“Chuyện giữa mày và Tô Tình, tự mày xử lý sạch sẽ.”
“Nếu mày dám kéo nhà tao xuống nước…”
“Đừng trách tao không khách khí.”
“Chú à!”
“Tút… tút… tút…”
Điện thoại bị cúp vô tình.
Đây chính là cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà.
Ảo tưởng cuối cùng của Chu Văn Bân đã bị chính người “nhạc phụ” mà anh ta kính sợ nhất tự tay đập nát.
Ngoài phòng khách truyền tới một tiếng gào dài tuyệt vọng.
Sau đó…
Tất cả chìm vào tĩnh lặng.
Khóe môi tôi nhếch lên một tia cười lạnh, xoay người trở lại bên giường.
Đêm đó…
Tôi ngủ ngon vô cùng.
Sáng hôm sau, tôi kéo cửa phòng ngủ ra.
Chỉ sau một đêm, phòng khách dường như đã biến thành một thế giới khác.
Gạt tàn thuốc nhét đầy đầu lọc thuốc lá.
Trong không khí tràn ngập mùi khói thuốc cay nồng cùng hơi thở tuyệt vọng.
Chu Văn Bân co quắp trên sofa, hai mắt đỏ ngầu, râu ria lởm chởm.
Cả người giống hệt một cái xác rỗng bị rút sạch linh hồn.
Trên bàn trà, bản thỏa thuận ly hôn đã bị anh ta vò tới nhăn nhúm.
Nhìn thấy tôi đi ra, ánh mắt trống rỗng của anh ta khẽ động đậy, cố gắng đứng lên.
“Tô Tình…”
Giọng anh ta khàn tới mức như giấy ráp cọ vào nhau.
“Nghĩ xong chưa?”
Tôi không nói lời thừa, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng.
Anh ta nhìn tôi, đáy mắt lóe lên tia giãy giụa cuối cùng, cố gắng khơi gợi sự mềm lòng của tôi.
“Tô Tình… dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng.”
“Còn có bốn năm tình cảm đại học nữa…”
“Em thật sự muốn tuyệt tình như vậy sao?”
“Vợ chồng?”
Tôi bật cười, bước tới trước mặt anh ta, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Lúc anh và Từ Nặc ân ái trong ‘ngôi nhà mới’ của các người…”
“Anh có từng nhớ chúng ta là vợ chồng không?”
“Lúc anh dùng tiền tôi đưa để lấy lòng bố mẹ cô ta…”
“Anh có từng nhớ tới bốn năm tình cảm đại học của chúng ta không?”
Mỗi câu hỏi của tôi đều giống như một con dao, đâm chuẩn xác vào chỗ đau nhất của anh ta.
Anh ta bất lực cúi đầu, tất cả lời nói đều mắc cứng nơi cổ họng.
“Chu Văn Bân.
”
“Là chính anh…”
“Tự tay hủy sạch mọi thứ giữa chúng ta.”
Tôi lạnh lùng nói.
“Bây giờ anh không có tư cách nói chuyện tình cảm với tôi nữa.”
“Anh chỉ có thể nói chuyện điều kiện.”
“Mà điều kiện tôi đưa cho anh…”
“Chính là cái này.”
Tôi chỉ vào bản thỏa thuận.
Anh ta đau đớn nhắm mắt lại, cả người run nhè nhẹ.
Vài giây sau, giống như đã nhận mệnh, anh ta mở mắt ra, giọng khàn đặc nói:
“Anh ký.”
“Bút ở trên bàn.”
Anh ta cầm bút lên.
Tay run dữ dội tới mức gần như cầm không vững.
Cuối cùng, anh ta từng nét từng nét ký tên mình ở cuối bản thỏa thuận.
Ba chữ ấy…
Từng là kỳ vọng đẹp nhất trong thanh xuân của tôi.
Mà bây giờ…
Nó chỉ còn là một ký hiệu đại diện cho kết thúc và thanh toán.
Ký xong, cả người anh ta như bị rút cạn sức lực, mềm nhũn ngã xuống sofa.
Tôi bước tới, cầm bản thỏa thuận lên kiểm tra cẩn thận một lượt.
Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, tôi lấy điện thoại ra, chụp rõ từng trang, ngay trước mặt anh ta gửi thẳng cho luật sư Lâm.
Chị Lâm, anh ta ký rồi.
Phần thủ tục tiếp theo làm phiền chị nhé.
Làm xong mọi thứ, tôi mới nhìn về phía Chu Văn Bân.
“Tôi cho anh một tiếng.”
“Thu dọn đồ đạc của anh.”
Tôi nói, giọng điệu không cho phép phản bác.
“Chỉ mang đi những thứ thuộc về riêng anh.”
“Đồ gì anh mang tới trước hôn nhân, anh đều có thể cầm đi.”
Ý trong lời nói rất rõ ràng.
Những thứ mua thêm trong bốn năm qua…
Đều không còn liên quan tới anh ta nữa.
Anh ta đột ngột ngẩng đầu lên, trong mắt đầy nhục nhã và không cam lòng.
Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Anh ta biết…
Mình đã không còn bất kỳ tư cách mặc cả nào nữa rồi.
Anh ta đứng dậy, giống như một u hồn, đi vào phòng ngủ lấy ra chiếc vali cũ từ thời đại học.
Sau đó bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Quần áo.
Vài bộ do chính anh ta mua, còn phần lớn là tôi mua cho, anh ta một bộ cũng không dám động vào.
Đồ dùng vệ sinh cá nhân, anh ta chỉ lấy bàn chải đánh răng và dao cạo râu của mình.
Giá sách, anh ta rút đi mấy quyển sách chuyên ngành.
Suốt cả quá trình, tôi chỉ đứng trong phòng khách, lạnh lùng nhìn anh ta.
Giống hệt một người giám sát…
Đang canh chừng phạm nhân sắp bị trục xuất.
Động tác của anh ta rất chậm.
Mỗi lần cầm lên một món đồ…
Đều giống như đang nói lời tạm biệt với một đoạn đời.
Một tiếng sau, anh ta kéo chiếc vali chỉ mới đầy một nửa đi tới cửa.
Anh ta thậm chí không thay giày, vẫn mang dép trong nhà.
Bởi vì toàn bộ giày trong tủ giày ngoài cửa…
Đều là do tôi mua.
Anh ta đứng trước cửa, xoay người lại, nhìn tôi lần cuối.
Trong ánh mắt ấy có hối hận.
Có không cam lòng.
Chaporia
Bình Luận (0)