Ta cũng chẳng gấp gáp lắm.
Thư uy hiếp Tháp Tề viết, cho dù gửi đến Thốc Vân thành gần nhất, cũng phải mất hai ngày.
Thốc Vân thành chính là nơi hắn bắt cóc ta, cũng là trung nguyên thành gần thảo nguyên nhất.
Mẫu thân có hay tin, liệu có lo lắng cho ta chăng?
Thôi, e rằng ta vẫn nên lo cho chính mình thì hơn – dù sao cũng là bị bắt cóc mà.
Một ngày trôi qua, Tháp Tề vẫn chưa quay lại.
Mãi đến lúc đêm xuống, từ xa mới vang lên tiếng vó ngựa, kế đó là âm thanh hỗn loạn ngoài trướng.
Tháp Tề bị người dìu trở về, toàn thân đẫm máu.
Nghe nói trên đường hồi bộ, bọn họ gặp phải lang đàn, Tháp Tề đoạn hậu nên trọng thương, lập tức cần cứu trị.
Vu y trong tộc được mời đến, chỉ không ngừng lắc đầu:
“Y thuật lão hủ hữu hạn, hơn nữa dược vật trong tộc khan hiếm, bệnh thương thủ lĩnh cần, e chỉ có Hoàng đại phu ở Thốc Vân thành mới có.
Người này, cũng chỉ Hoàng đại phu mới cứu nổi.”
Có kẻ phụ họa: “Nhưng Hoàng đại phu xưa nay chưa từng chịu đến thảo nguyên khám bệnh!”
“Hơn nữa đám trung nguyên nhân ấy ai nấy đều tự cao, sao chịu hạ cố đến chỗ chúng ta?”
Ta chen ra trước, nhìn đôi mắt từng đầy dã tính của Tháp Tề giờ đã nhắm nghiền, thân thể chi chít vết cắn rách.
Ta trầm giọng: “Ta viết thư cho Hoàng đại phu, các ngươi mang đi mời hắn, bảo hắn mang theo dược tốt nhất.”
Có người do dự: “Lỡ Hoàng đại phu không chịu đến thì sao?”
Ta lạnh lùng nói: “Nếu hắn dám không đến, ngày mai ta sẽ cho người tống hắn đi Nam Cương đào mỏ!”
Vu y gắng gượng treo giữ một hơi thở cho Tháp Tề, rốt cuộc cũng chờ được Hoàng đại phu tới nơi.
Vừa thấy ta, Hoàng đại phu đã vội vàng hành lễ: “Thiếu đông gia.”
Ta lạnh mặt đứng một bên: “Mau cứu người! Nếu không cứu sống được, ta liền tống ngươi xuống Nam cương nhà ta, suốt đời đào mỏ vàng!”
Hắn tức khắc tất tả bước đến, sau một phen cứu trị, rốt cuộc cũng giữ lại được mệnh Tháp Tề.
Lần này hắn còn mang theo ngàn lượng hoàng kim, chính là tiền chuộc ta.
“Thiếu đông gia, Kim lão bản nghe nói ngươi bị bắt, liền lệnh lão phu mang vàng đến đây.
Người hiện đang chờ ở Thốc Vân thành, dặn ngươi lập tức hồi phủ.”
“Ta còn việc chưa xong, chậm chút sẽ về.”
Hoàng đại phu lập tức mặt mày khổ sở: “Nhưng Kim lão bản lại dặn, nếu lão phu chẳng thể đưa ngươi trở về, bà cũng muốn tống ta đi đào mỏ a! Lão thân tuổi đã cao, thật chẳng chịu nổi, thiếu đông gia, xin ngươi theo ta về thôi.
”
Ta khẽ thở dài, vỗ vai ông: “Thế thì ngươi cứ theo ta lưu lại nơi này. Đợi đến khi ta muốn hồi gia, sẽ đưa ngươi cùng đi. Ta bảo đảm, mẫu thân ta tuyệt chẳng làm khó ngươi.”
Hoàng đại phu bất đắc dĩ gật đầu.
Chẳng bao lâu sau, Tháp Tề rốt cục tỉnh lại.
Người bên cạnh đã kể cho hắn biết, là ta mời Hoàng đại phu tới cứu hắn, lại thêm tiền chuộc cũng đã đưa tới.
Bởi vậy, khi ta bước vào trướng, lời đầu tiên hắn thốt ra chính là: “Ngươi muốn trở về rồi sao?”
Ta ngồi xuống mép giường: “Cũng sắp rồi. Nếu ngươi muốn giữ chân ta, ta cũng chẳng ngại ở thêm ít lâu.”
“Ngươi đi đi, tiền chuộc đã có, ngươi không còn thiếu nợ gì ta nữa.”
“Nhưng ngươi lúc này lại nợ ta một mạng, định tính thế nào?”
Hắn quay mặt đi: “Ngươi muốn gì?”
Ta cúi người xuống, đầu ngón tay lướt qua bụng hắn, khiến hắn khẽ run.
Hắn giận dữ quát khẽ: “Bỏ tay ra!”
Ta mỉm cười nhạt: “Được thôi.”
Đoạn ngay ngắn ngồi thẳng, chăm chú nhìn hắn.
Bị ta nhìn đến toàn thân chẳng yên, hắn nghiêng mặt đỏ bừng:
“Ngươi nhìn ta làm gì mãi thế?”
“Thích nhìn.”
Hắn thẹn thùng đến muốn trốn tránh, song thân thể thương tích, chẳng thể nhúc nhích, chỉ đành giận dữ bất lực: “Đừng nhìn nữa!”
6
Vì hắn cần tĩnh dưỡng, ta quyết định tạm thời không trêu chọc nữa.
Ít nhất, đợi đến khi hắn bình phục rồi ta mới rời đi.
Nào ngờ, chưa đợi được ngày đó.
Đêm ấy, tộc Vạt Đạt không biết từ đâu nghe được tin, rõ Tháp Tề bị thương, liền thừa cơ tập kích bộ tộc Khản Đạt nơi hắn trú đóng.
Chớp mắt, lửa bốc ngút trời.
Tháp Tề thương thế chưa lành, liền lệnh Hoàng đại phu kéo ta đi:
“Lập tức rời khỏi đây! Mau đi!”
Ta không chịu, song bị hắn đánh ngất.
Tỉnh lại, ta đã ở trong xe ngựa trở về Thốc Vân thành.
Hoàng đại phu thở dài, chậm rãi nói:
“Thảo nguyên vốn dĩ như vậy, kẻ mạnh nuốt kẻ yếu. Tây Sa vương đình cũng mặc cho các tộc chém giết, miễn hằng năm có cống phẩm nộp đủ, cho dù một tộc bị diệt cũng chẳng can hệ.”
“Thiếu đông gia, việc thảo nguyên, chúng ta vẫn nên ít can dự. Chúng ta vốn chỉ là thương nhân mà thôi.”
Ta nghiến răng hỏi:
“Tháp Tề đâu? Bộ tộc Khản Đạt thì sao?”
Hoàng đại phu đầy vẻ thương cảm:
“Sau khi chúng ta thoát ra, Khản Đạt đã bị Vạt Đạt diệt mất. Về phần thủ lĩnh Tháp Tề, hắn vốn là đầu lĩnh, ắt khó có kết cục tốt, e rằng đã bỏ mạng rồi.”
Chết ư?
Không thể nào!
Chaporia
Bình Luận (0)