Tháp Tề sao có thể chết!
Ta cố chấp muốn quay lại tìm hắn, vừa nhảy xuống xe ngựa, liền trông thấy mẫu thân mỉm cười đứng chờ ở gần đó:
“A Tử, đã đến lúc hồi gia rồi.”
Ta rốt cuộc cũng trở về Thốc Vân thành.
Mẫu thân bảo ta rằng, bộ tộc Khản Đạt đã hoàn toàn diệt vong, dặn ta chớ phí hoài tâm trí.
“Nữ nhi, ngẩng đầu mà nhìn về phía trước đi. Bất quá cũng chỉ là một nam nhân mà thôi.
Con là con gái ta, đương nhiên có thể sở hữu càng nhiều nam nhân hơn thế.”
Nói đoạn, bà liền sắp đặt tám vị mỹ nam, phong tư muôn vẻ, dọn vào viện của ta.
Họ ngày ngày hầu hạ ta ăn uống, dạo chơi, lúc rảnh liền cùng ta tìm thú vui khắp chốn.
Trước khi ngủ lại còn có người xoa bóp nhẹ nhàng, tấu khúc thanh tâm dìu ta vào mộng.
Ta hiểu, đó là ý mẫu thân, muốn khiến ta phân tâm quên đi chuyện cũ.
Song lòng ta vẫn chẳng vui.
Cho đến một hôm, mẫu thân lại đẩy vào phòng ta một nô lệ.
Trước khi ta bước vào, bà thản nhiên dặn dò:
“Nghe nói hắn vốn từ thảo nguyên đến, tính tình cương liệt. Chủ nô thấy khó bán, liền hạ giá cho ta. Con cẩn thận kẻo bị hắn làm tổn thương.”
Mẫu thân xưa nay vẫn nhấn mạnh nhân nhân bình đẳng, sao nay lại mua nô lệ?
Mang theo nghi hoặc, ta đẩy cửa bước vào.
Là Tháp Tề.
Ta ngỡ rằng hoa mắt, liền đóng cửa mở lại. Vẫn là Tháp Tề.
Hắn mình trần, song thủ bị trói sau lưng, mắt bịt vải đen, hai gối tách ra quỳ trên đất, vẻ cứng cỏi bất khuất.
“Bất luận ngươi là ai, dù ngươi có mua ta, ta cũng tuyệt đối không khuất phục!”
Thì ra thủ lĩnh tộc Vạt Đạt lại đem hắn làm nô lệ, muốn bẻ gãy kiêu cốt của hắn.
Mẫu thân đứng nơi cửa, khóe môi mang ý cười mơ hồ: “Ta còn việc bận, chỗ này giao cho con. Tùy con xử trí.”
Nói xong, bà liền bỏ đi.
Ta khép cửa, tiến đến trước mặt hắn, nửa quỳ xuống.
Không ngờ có ngày hắn lại rơi vào tay ta.
Hôm ấy hắn còn dám đánh ngất ta, ép ta rời đi?
Thật khiến người tức giận.
Ta bóp lấy mặt hắn, mạnh mẽ hôn xuống, hôn đến khi hắn không sao thở nổi, hơi thở rối loạn mới buông.
Hắn tựa như cung giương bật mạnh, hoảng hốt ngã ngửa trên đất: “Ngươi… ngươi làm gì vậy?!”
Ta chẳng đáp lời, chỉ tiếp tục công thế, giữ chặt sau đầu hắn, buộc hắn kề sát ta.
Tóc hắn rơi qua kẽ tay, thân thể rắn chắc phủ lên một tầng ửng đỏ, ta quỳ giữa hai gối hắn, ngón tay mềm mại khẽ vẽ dọc da thịt.
Phản ứng của hắn còn thú vị hơn ta tưởng, nghiến răng lẩm bẩm: “Không được.”
Nhưng hắn tự biết thân phận, nô lệ thì có quyền gì để cầu xin chủ nhân?
Đến cuối cùng, hắn run giọng cầu khẩn: “Cầu ngươi… đừng vậy…”
Hừ, giờ mới biết cầu xin, đã muộn rồi!
Ta đang lúc hứng khởi.
Không ngờ hắn chẳng biết lúc nào đã cởi được trói buộc, chỉ một chiêu liền ép ta xuống đất, tay kia giật phăng vải che mắt, giận dữ quát:
“Ngươi dám chạm vào lão tử thêm lần nữa thử xem– ủa? Là ngươi?!”
Chốc lát sau, hắn mang theo cơn giận, ngồi đối diện ta, lưng dựa đất.
“Vui chứ?”
“Không vui, không vui…”
“Ta coi ngươi chơi đến hứng chí, còn chưa muốn dừng tay ư?”
“Ấy chẳng qua ta lo cho ngươi, muốn kiểm tra thân thể thôi mà.”
7
Hắn lộ vẻ “ngươi nghĩ ta tin sao?”.
Thôi được, quả là có hơi khiên cưỡng.
Ta bèn cúi đầu lẩn tránh.
Nào ngờ hắn nâng cằm ta, đôi mắt hoang dã nhìn xoáy vào: “Ngươi vừa mới hôn ta.”
Á?
Hình như đúng thế thật.
“Vậy hay là, để ngươi hôn lại ta một lần?”
Hắn mặt mày thoáng đỏ: “Ta nào dám vô sỉ như ngươi. Ngươi chẳng biết sao, người ta không thể tùy tiện hôn bừa?”
“Nhưng ta thích ngươi.”
Hắn thoáng chốc đỏ bừng mặt mày: “Ngươi… ngươi nói gì?”
Nói thì có gì khó. “Ta nói, ta thích ngươi.”
Khí trời lập tức ngưng lại, bầu không khí nóng rực. Nếu không phải tám gã mỹ nam kia cùng lúc xông vào, hẳn là hoàn mỹ.
“Thiếu đông gia, đến giờ nghỉ ngơi rồi, chúng ta tới bầu bạn.”
Đừng bầu bạn nữa… ta chỉ thấy mình sắp mất mạng thôi.
Tháp Tề giận dữ vô cùng.
Giận đến mức đem cả tám kẻ kia một hơi đuổi hết ra ngoài, rồi chất vấn ta:
“Ngươi ngủ, thế mà thật sự cần nhiều nam nhân bầu bạn như vậy sao? Trong mắt ngươi, ta cũng chỉ là một trong số đó thôi ư?”
Ta cảm thấy hắn như sắp vỡ tan.
“Không phải! Ngươi cùng bọn họ vốn chẳng giống nhau!”
“Khác ở chỗ nào?”
“Bọn họ đều là ta bỏ tiền thuê tới!”
“Ý ngươi là, ta không cần bỏ tiền thì càng tiện lợi phải chăng?”
Hắn tức đến nỗi khó thở, ánh mắt đỏ ngầu, trong hốc mắt dường như ngấn lệ, thanh âm khàn khàn:
“Hãy đuổi hết bọn chúng đi, lần này ta có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.”
A?
Thế là tha thứ cho ta rồi sao?
Không đúng, ta vốn cũng đâu cần hắn tha thứ!
Ta nào đã làm chi sai!
“Không, ngươi nghe ta nói, ta cùng bọn họ không phải quan hệ như ngươi nghĩ. Chỉ là một vụ mua bán bẩn thỉu mà thôi.”
“Ngươi còn bỏ tiền ra chơi bời nam nhân?”
“Ta không có chơi! Họ chỉ là được thuê đến hầu hạ trước khi ngủ… ờ, ý ta là trước khi ngủ thì xoa bóp một chút, rồi tấu nhạc đưa ta vào giấc, hoàn toàn trong sạch!”
Sắc mặt hắn u sầu, hiển nhiên chẳng tin.
“Ngươi trước kia còn từng nói, ngủ phải cần vài nam nhân bầu bạn.”
“Ta tìm là hộ vệ! Ta giàu có như vậy, há chẳng phải dễ bị người bắt cóc? Không mời mấy hộ vệ canh cửa thì sao ta yên tâm?”
“Quả thực chỉ là hộ vệ thôi ư?”
“Đương nhiên! Ta vẫn một mực giữ thân như ngọc! Không tin thì ngươi cứ thử!”
Ta vừa nói vừa định cởi y phục, hôm nay tất phải chứng minh thanh bạch của ta cho hắn thấy!
Hắn hoảng hốt, vội vàng kéo lại áo cho ta: “Không cần! Ta tin ngươi chẳng được sao?!”
“Thật chứ?”
Chaporia
Bình Luận (0)