“Thứ nhất, vụ livestream buổi tiệc là do các người tự làm. Nếu không phải các người làm rùm beng lên thì thân phận của Lục Dịch Trạch đâu đến mức ai ai cũng biết. Chính lòng tham của cô đã hại con trai cô.”
“Thứ hai, cô có lỗi, cô sai hoàn toàn. Cô sai ở chỗ không biết liêm sỉ, dan díu với người đã có vợ mà còn tự thấy tự hào. Cô sai ở chỗ cố tình chiều chuộng, làm hư con gái ruột của tôi, ác ý biến nó thành một kẻ vô dụng, hống hách, coi trời bằng vung.”
“Văn Văn! Em nói đủ chưa! Thu Nhã không phải loại người như em nói! Cô ấy đối xử với Duyệt Duyệt rất tốt!”
“Tốt sao?”
“Mười tám năm qua, những món quà tôi tặng cho Lục Minh Duyệt đều bị cô ta lén lút đem bán lấy tiền, sau đó đi mua quà cho con trai, lén lút tặng lại cho Lục Dịch Trạch.”
“Cô nói dối! Tôi không hề làm thế!”
“Có hay không, có cần tôi đi hỏi người chị cả của cô không? Dù sao tôi cũng đã hỏi một lần rồi.”
Cô ta cắn chặt môi.
“Thế… thế thì đã sao? Dịch Trạch là con ruột của tôi, tôi đối xử tốt với nó thì có gì sai? Con gái cô dù có thế nào thì cũng chỉ là con gái thôi! Có cái ăn cái mặc là tốt lắm rồi!”
Lục Đình cau mày: “Thôi được rồi, không phải chỉ là chút tiền quà cáp thôi sao? Thu Nhã nói đúng, con gái với con trai rốt cuộc vẫn khác nhau, chúng ta hãy bàn vào chuyện chính đi.”
Tôi nhướng mày: “Được thôi, bàn chuyện ly hôn trước, hay bàn chuyện anh tẩu tán tài sản trong hôn nhân cho Tống Thu Nhã trước?”
Anh ta hít sâu một hơi: “Mười tám năm qua, anh cũng chỉ cho cô ấy chưa tới mười triệu tệ (khoảng 35 tỷ VNĐ), so với mức tiêu xài hàng năm của em thì đúng là trò trẻ con. Khoản này em cũng muốn đòi?”
Tôi lạnh mặt: “Cái gì thuộc về tôi, một đồng tôi cũng đòi lại.”
Anh ta nhíu mày: “Được, coi như trả lại phần đó cho em. Nhưng tài sản trong hôn nhân bắt buộc phải chia 5-5, và em phải rút khỏi công ty!”
Tôi bật cười: “Lục Đình, bây giờ anh mới là phe có lỗi, là anh đang cầu xin tôi ly hôn, anh lo mà nhìn rõ cục diện đi.”
Tống Thu Nhã há miệng định nói.
Tôi át giọng quát thẳng: “Chưa đến lượt một kẻ tiểu tam như cô lên tiếng!”
Cô ta cắn môi, nước mắt chực trào. Lục Đình ôm chặt lấy cô ta, tức giận hỏi: “Rốt cuộc em muốn thế nào mới chịu ly hôn?”
“Rất đơn giản, tôi đã nói từ trước rồi. Anh hai phần, tôi tám phần, thì tôi sẽ sảng khoái ký tên.”
Anh ta tức quá hóa cười: “Chuyện này là không thể nào! Cho dù em có ra tòa kiện tụng thì tòa cũng không đời nào phán như vậy!”
“Hơn nữa anh đã nói rồi, bọn trẻ đều đi theo anh! Anh đồng ý chia 5-5 cho em đã là rất tốt rồi!”
Lời còn chưa dứt, cánh cửa đã bị đẩy mạnh ra.
Lục Minh Duyệt nước mắt nước mũi tèm lem, mắt đỏ hoe gào lên: “Tôi không đi theo ông! Tôi muốn cắt đứt quan hệ với Tống Thu Nhã!”
08
Cả hai người đều không ngờ Lục Minh Duyệt lại ở đây, sợ hãi đến mức bật dậy khỏi ghế.
Tuy nhiên, Lục Minh Duyệt rất nhanh đã bị người của tôi kéo đi. Căn phòng lấy lại vẻ yên tĩnh.
Tôi nhìn hai kẻ đang hoang mang tột độ kia, thản nhiên nói: “Lục tiên sinh, xem ra tình hình phức tạp hơn rồi, chúng ta lại phải dây dưa thêm vài năm nữa sao?”
Anh ta nghiến răng: “Bọn trẻ đều đã đủ tuổi vị thành niên, không có chuyện tranh giành quyền nuôi dưỡng.”
Tôi cười: “Thế vừa nãy anh còn nói với tôi cái gì mà bọn trẻ đều theo anh? Tiêu chuẩn kép gớm nhỉ.”
Sắc mặt anh ta cứng đờ.
Tôi nghiêm mặt: “Tôi nhắc nhở anh thêm một lần nữa, anh đang dính vào tội trùng hôn (có vợ có chồng mà vẫn chung sống/kết hôn với người khác) cộng thêm việc tẩu tán tài sản. Những ngày qua, tôi đã thu thập đủ bằng chứng rồi. Chúng ta cứ thử xem, luật pháp sẽ nghiêng về phía ai.”
Khí thế của anh ta xìu xuống hoàn toàn. Hai tay đan vào nhau: “Tám hai thì quá ít, anh còn có cả một gia đình phải nuôi, còn em chỉ có một mình.”
“Thế thì ba bảy, đây cũng vốn là ý định ban đầu của tôi.”
Anh ta không nói gì.
Tôi lại nói: “Tôi có thể rút khỏi công ty, nhưng với một điều kiện: Tôi muốn Lục Dịch Trạch thay thế vị trí của anh.”
Cả hai người họ ngơ ngác nhìn nhau.
“Em có ý gì?”
Tống Thu Nhã oán hận lườm tôi một cái: “Tôi mới không tin cô lại tốt bụng như vậy! Chắc chắn cô muốn cố tình làm khó chồng tôi, ép anh ấy từ bỏ ý định ly hôn!”
“Chồng cô là ai?”
Tống Thu Nhã lập tức khoác tay Lục Đình, nép sát vào người anh ta: “Chồng tôi đương nhiên là Lục Đình rồi! Cô đừng có giả ngốc nữa! Tuy người đứng tên trên giấy đăng ký kết hôn là cô, nhưng mười mấy năm qua anh ấy và tôi vẫn luôn như hình với bóng, rất nhiều người còn tưởng chúng tôi mới là vợ chồng đấy!”
“Báo cho cô biết thêm một chuyện nữa! Những lúc cô không có ở nhà, anh ấy toàn gọi tôi là ‘vợ ơi’ thôi! Tức không hả?”
Quá buồn cười.
Tôi lại liếc nhìn vị trí camera, nhắc nhở cô ta: “Cô Tống này, hôm nay tôi vừa hay đang livestream. Bây giờ trong phòng phát trực tiếp mọi người đều nói, hành vi hai người gọi nhau là vợ chồng đã cấu thành tội trùng hôn rồi đấy. Tốt quá, tôi còn đang rầu rĩ không biết thu thập bằng chứng này ở đâu, cô lại chủ động dâng đến tận miệng cho tôi.”
Sắc mặt cô ta thay đổi chóng mặt.
Lục Đình nhíu mày nhìn cô ta, vẻ mặt cực kỳ khó chịu. Ánh mắt đó, y hệt như đang nhìn một con thiểu năng.
Anh ta hắng giọng: “Vậy cứ làm theo lời em nói đi. Chia ba bảy, em và anh đều rút khỏi công ty. Người nắm quyền sẽ đổi từ anh sang Lục Dịch Trạch. Em và anh lập tức ly hôn.”
Tôi và anh ta đều rất rõ tiềm năng phát triển của công ty lớn đến mức nào. So với thứ đó, số tiền tiết kiệm trước mắt chẳng đáng là bao.
Nhưng tôi vẫn chọn buông tay.
Vì dù tiền bạc quý giá, sự tự do của tôi cũng quý giá không kém.
09
Ngày Lục Dịch Trạch nhập học cũng là lúc cuộc hôn nhân 20 năm của tôi và Lục Đình chính thức hạ màn.
Tôi nắm trong tay khối tài sản 1,5 tỷ tệ (khoảng 5.200 tỷ VNĐ), cô đơn đến mức chỉ còn lại mỗi tiền.
Vì tôi đã đầu tư không ít tiền vào buổi livestream hôm đó, vụ việc này trở nên rầm rộ, ai ai cũng biết.
Giữa lúc Lục Đình và Tống Thu Nhã bị chửi mắng té tát, tôi nhận được lời mời làm việc từ trường đại học cũ.
Trở lại với nghề giáo sao?
Vấn đề này tôi đã suy nghĩ hơn chục ngày qua. So với làm kinh doanh, nghề gõ đầu trẻ dạy dỗ học sinh thực sự phù hợp với tôi hơn.
Do đó, sau khi kỳ học quân sự của tân sinh viên kết thúc, tôi đã đến trường làm thủ tục nhận việc.
Vừa bước vào phòng học, tôi đã chứng kiến một cảnh tượng cực kỳ thú vị.
Sinh viên ngồi chật ních một bên phòng, bên còn lại chỉ có lác đác một người ngồi.
Cậu sinh viên cô độc đó mặt mày căng cứng, cằm hếch lên thật cao, bề ngoài tỏ vẻ kiêu ngạo nhưng thực chất lại vô cùng ngượng ngập và khó xử.
Không ngờ lại chính là Lục Dịch Trạch.
Tôi thực sự nghi ngờ ban giám hiệu cố tình sắp xếp chuyện này.
Tôi bơ đi ánh mắt chấn động của nó, bắt đầu giảng bài.
Một tiết học trôi qua, Tống Thu Nhã đột nhiên xuất hiện.
Lúc này trông ả đeo vàng đeo bạc đầy người, trên người chất đầy trang sức. Hoàn toàn không còn vẻ giản dị, dịu dàng ngày thường.
Ả liếc xéo tôi một cái, rồi cười tươi bưng hộp cơm về phía Lục Dịch Trạch.
“Con trai! Đây là cơm mẹ đích thân nấu cho con đấy! Đồ ăn ở căn tin trường không đảm bảo vệ sinh đâu, con ăn cũng không quen. Sau này ngày nào mẹ cũng nấu cơm mang đến cho con nhé.”
Xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán. Vô số ánh mắt chĩa về phía Lục Dịch Trạch.
Mặt nó ửng lên sự xấu hổ.
“Con không ăn! Mẹ mang về đi!”
Tống Thu Nhã có lẽ không ngờ sẽ nhận được phản ứng này, nụ cười cứng đờ.
“Thế… thế mẹ để trong ngăn bàn cho con, lúc nào đói con lấy ra ăn nhé… Ơ? Sao bàn của con lại không có ngăn kéo vậy? Thế sách vở tụi con để ở đâu?”
“Mà này, cái trường này không phải là trường top đầu toàn quốc sao? Sao bàn học lại bé tẹo thế này! Còn thua cả trường cũ của mẹ, trường mẹ bèo nhất cũng nhét được một xấp sách dày cộp vào đó!”
“Hơn nữa một lớp sao lại đông người thế! Hồi mẹ còn đi học, lớp lớn nhất khối cũng chỉ có sáu mươi người, lớp con trông thế này cũng phải cả trăm người ấy chứ!”
Nói đi nói lại, ả lại liếc xéo tôi một cái: “Trông thế này, cái trường này cũng chẳng ra sao cả! Biết thế thì cho con đi du học rồi con trai ạ.”
Cả phòng học chỉ toàn tiếng oang oang của ả.
Lục Dịch Trạch gục đầu xuống, hai tay nắm chặt thành nắm đấm.
Một nữ sinh khẽ lên tiếng: “Cô ơi, phòng học bậc thang thì kiểu nó như vậy ạ.”
“Tụi cháu học đại tiết là mấy lớp gộp lại học chung, chỗ ngồi là ngẫu nhiên, không cố định đâu cô.”
Chaporia
Bình Luận (0)