Một nam sinh phì cười: “Nhìn là biết bà này chưa học đại học bao giờ rồi.”
Mặt Tống Thu Nhã đỏ bừng lên. Ả đập bàn đứng phắt dậy:
“Tôi chưa học đại học thì sao nào? Giáo viên của mấy người học đại học, lại còn học trường top nữa chứ, kết quả thì sao? Chồng vẫn bị một con mụ mới học hết cấp hai như tôi cướp mất đấy thôi!”
“Con thấy đúng không con trai!”
“Đủ rồi, đừng nói nữa.” Giọng Lục Dịch Trạch rầu rĩ.
Không còn ai cười nữa.
Có người nhẹ giọng nói: “Cô ơi, chúng cháu không có ý khinh thường người chỉ học đến cấp hai, chúng cháu cũng từng là học sinh cấp hai mà. Thực ra học vấn và nhân phẩm không liên quan gì đến nhau đâu ạ.”
“Đúng thế, có người nhân phẩm kém thì đừng đổ tại học vấn. Bà nội tớ mới học hết tiểu học thôi, nhưng bà chưa bao giờ làm những chuyện đồi phong bại tục cả.”
“Mày nói cái gì đấy hả!” Tống Thu Nhã chống nạnh quát tháo.
Lục Dịch Trạch đột nhiên đứng dậy, đẩy mạnh ả ra ngoài.
Lúc quay lại, nó trừng mắt hung hăng lườm tôi. Tôi coi như không thấy, dạy xong tiết là xách túi rời đi.
Nhưng nó lại đuổi theo.
May mà tài xế của tôi đến kịp lúc, nhanh chóng cản nó lại.
Tôi không ngoảnh đầu nhìn. Tiếng gào thét tức tối của nó lọt vào tai:
“Bà đừng tưởng tôi rời xa bà thì không làm được gì!”
“Lão tử bây giờ là tổng giám đốc rồi! Bọn họ không muốn làm bạn với tôi á, tôi còn chướng mắt bọn họ cơ!”
“Ba tháng sau, tôi sẽ bắt bọn họ phải quỳ liếm tôi!”
Ồn ào chết đi được.
Tôi lên xe, đóng kín cửa kính.
Vài ngày sau, thư ký Trần báo cáo lại cho tôi.
Lục Dịch Trạch đã dùng biện pháp mạnh sa thải hết những nhân viên lão làng trong công ty. Kéo theo đó là sự phẫn nộ khiến nhiều người khác cũng nộp đơn xin nghỉ việc.
Lợi dụng cơ hội này, nó đưa toàn bộ đàn anh, đàn chị trong trường đại học của mình vào công ty. Tuyên bố sẽ “chơi một vố lớn”.
Lục Đình tất nhiên không đồng ý.
Thế nên đã triệu tập đại hội cổ đông để bỏ phiếu.
Và với tư cách là một trong những cổ đông, phiếu bầu trong tay tôi mang tính quyết định.
Tối hôm đó, Lục Đình xuất hiện trước cửa nhà tôi. Vẻ mặt tiều tụy, chán chường.
10
Vừa thấy tôi, ánh mắt anh ta đầy vẻ oán trách.
“Chiêu này của em ác thật.”
“Con trai muốn thay máu toàn bộ dàn lãnh đạo công ty, chuyện này là do em âm thầm xúi giục đúng không!”
Tôi nhướng mày: “Lục tiên sinh đến đây để cãi nhau à? Vậy tôi gọi bảo vệ nhé.”
Khí thế của anh ta lập tức xẹp xuống.
“Em điên rồi sao? Cổ phần công ty em cũng có phần, công ty sụp đổ thì em có lợi lộc gì?”
Tôi nhạt nhẽo nhìn ra xa: “Đúng là chẳng có lợi gì, nhưng cũng chẳng có hại gì.”
Anh ta vò đầu bứt tai.
“Con trai là do một tay em nuôi lớn, em là người hiểu nó nhất! Em nhất định biết cách quản lý nó!”
“Dù mỗi lần gặp nó đều buông lời ác độc với em, nhưng em đúng là đã từng quản nó đến mức răm rắp nghe lời. Nếu không với cái bản tính của nó, đừng nói là Thanh Bắc, đến cấp ba còn chưa chắc học xong đã bỏ nhà đi bụi rồi!”
Tôi thấy thật nực cười.
“Lục tiên sinh, anh thật mâu thuẫn đấy. Tôi chỉ là vợ cũ của anh, Lục Dịch Trạch cũng chỉ là một người xa lạ không chung huyết thống với tôi. Chuyện nhà anh, anh không đi tìm vợ anh, tìm tôi làm cái gì?”
Anh ta nhíu mày: “Thu Nhã bây giờ quan hệ với nó tệ lắm! Thật đấy!”
“Anh thực sự không thể hiểu nổi! Rõ ràng trước đây hai mẹ con họ thân thiết hơn với em rất nhiều, vậy mà bây giờ lại trở nên lạnh nhạt.”
“Thu Nhã nấu cơm cho nó, nó đổ đi hết, còn mắng Thu Nhã là đồ vô học không mang ra làm bình phong được.”
“Tuần sau là lễ kỷ niệm ngày thành lập công ty, nó cũng cấm Thu Nhã tham gia.”
“Thu Nhã tổn thương đến mức ngày nào cũng khóc lóc thảm thiết.”
“Bây giờ chỉ có em ra mặt, mới có thể ngăn cản con trai tiếp tục phát điên như vậy.”
Tôi bật cười: “Chẳng phải là muốn tôi bầu một phiếu chống tại đại hội cổ đông thôi sao?”
Mắt anh ta sáng rực lên: “Em bằng lòng ư?”
“Chuyện đó thì có gì khó? Mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát mà.”
Anh ta thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ cần em và anh liên thủ, đồng tâm hiệp lực, nó quả thực không thể làm nên trò trống gì.”
Tôi mở cửa nhà, làm bộ chuẩn bị đi vào. Chân anh ta cũng nhích theo.
“Không phải đã nói xong rồi sao?”
Anh ta tỏ vẻ áy náy: “Anh biết em sống một mình rất khó khăn, đêm nay anh sẽ ở lại đây với em. Em yên tâm đi, anh đã nói với Thu Nhã là đêm nay phải tăng ca, sẽ không về nhà.”
Tôi hít sâu một hơi. “Anh lùi lại một bước trước đi.”
Anh ta không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn lùi lại.
Chớp lấy thời cơ đó, tôi dồn toàn lực vung chiếc túi xách trên tay đập thẳng vào mặt anh ta.
“Thằng vô sỉ, cút ngay cho tôi!”
Mặt anh ta bị cào rách một đường, máu tươi túa ra. Nhưng anh ta lại không hề nổi giận.
Ngược lại, giống như vừa phát hiện ra lục địa mới, anh ta ngạc nhiên và sung sướng nhìn tôi:
“Bây giờ em rất giống với dáng vẻ hồi chúng ta mới quen nhau.”
“Đồ thần kinh!”
Tôi nhanh chóng đóng sầm cửa lại. Giọng nói mờ nhạt của anh ta vẫn vọng qua cánh cửa.
“Giá mà Thu Nhã có được một nửa sự hàm dưỡng của em thì tốt. Lúc cô ấy chửi bới người khác rất dung tục, giống hệt mấy bà thím ngoài chợ. Thật kỳ lạ, trước đây cô ấy đâu có như vậy.”
Quá ồn ào.
Tôi gọi điện thẳng cho phòng bảo vệ. Mười phút sau, bên ngoài cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Tại đại hội cổ đông ngày hôm sau, anh ta ném cho tôi một ánh mắt ôn hòa. Giống như đang nhìn một đối tác làm ăn.
Nhưng tôi chưa từng nói là sẽ đứng chung chiến tuyến với anh ta bao giờ.
11
Chaporia
Bình Luận (0)