Xác Nhận Huỷ/Chương 7C. 7
20px

Cuối cùng Hà Quế Phương cũng không nhịn được nữa.

“Cô đừng làm như mình oan ức lắm.”

“Khải Minh đối xử với cô không tốt sao?”

“Nó đưa cô đi chơi ngày lễ, đón cô tan làm, mua trà sữa cho cô, sao mấy cái đó cô không ghi?”

Tôi gật đầu.

“Có ghi.”

Tôi chuyển sang một bảng khác.

【Danh sách chi tiêu của Lương Khải Minh dành cho Đường Thư Ninh】

Tổng số tiền:

【13.642 tệ】

Khoản lớn nhất trong đó là sợi dây chuyền anh ta tặng tôi vào sinh nhật năm ngoái.

Hóa đơn ghi 2.999 tệ.

Sau này tôi mới biết, sợi dây chuyền đó được thanh toán bằng thẻ tín dụng phụ gắn với tài khoản mà tôi dùng để trả tiền thuê nhà cho anh ta.

Trong phòng riêng có người không nhịn được, thấp giọng nói:

“Như vậy đúng là quá khó coi rồi.”

Mặt Hà Quế Phương đỏ bừng.

“Làm gì có ai yêu đương mà tính toán như cô?”

Tôi tắt màn hình chiếu.

“Vậy nên hôm nay tôi không yêu nữa.”

“Cũng không đăng ký kết hôn nữa.”

Lương Khải Minh đột nhiên lao tới giật điện thoại tôi.

“Xóa cái đó đi!”

Tôi nghiêng người tránh sang một bên.

Anh ta vồ hụt, đâm mạnh vào ghế.

Mẹ tôi, Chu Diễm Mai, lập tức đứng bật dậy.

“Lương Khải Minh!”

Giọng bà không lớn.

Nhưng lạnh đến mức cả phòng im bặt.

“Cậu thử động vào con gái tôi thêm lần nữa xem.”

Lương Khải Minh cứng người.

Đây là lần đầu tiên trong ngày hôm nay mẹ tôi đứng chắn trước mặt tôi.

Hà Quế Phương lập tức bật khóc.

“Thông gia à, bà nhìn xem con gái bà ép nhà chúng tôi thành ra thế nào rồi.”

Mẹ tôi nhìn bà ta.

“Đừng gọi là thông gia.”

“Chưa đăng ký kết hôn.”

“Tiền chưa chuyển.”

“Hai nhà chúng ta… không thân.”

Sau câu “không thân” của mẹ tôi, trong phòng riêng không còn ai khuyên uống rượu nữa.

Thùng kẹo cưới vẫn còn đặt ở góc phòng.

Màu đỏ ép kim, in chữ viết tắt tên tôi và Lương Khải Minh.

Tôi nhìn hai giây rồi lật cái thùng lại.

Bên hông dán phiếu xuất hàng của cửa tiệm.

Người thanh toán: Đường Thư Ninh.

Ngay cả hộp kẹo cưới mà họ dùng để khuyên tôi rộng lượng… cũng là tiền tôi tự bỏ ra mua.

Lương Khải Minh cuối cùng cũng ngồi không yên nữa.

Anh ta bước tới cạnh tôi, giọng đè xuống rất thấp.

“Thư Ninh, hôm nay là mẹ anh hồ đồ.”

“Chuyện tiền bạc, về nhà anh sẽ bảo bà viết giải thích cho em.

“Chúng ta tiễn họ hàng về trước được không?”

Tôi nhìn anh ta.

“Giải thích?”

“Không phải giấy vay nợ?”

Trên mặt anh ta thoáng qua vẻ mất kiên nhẫn.

“Em nhất định phải ép mọi chuyện tới đường cùng sao?”

Tôi đáp:

“Là các người làm mọi chuyện tới đường cùng.”

Hà Quế Phương lại bắt đầu khóc.

Bà ta khóc rất có kỹ thuật.

Lúc nãy là tức giận.

Bây giờ là tủi thân.

“Tôi chỉ có hai đứa con trai.”

“Khải Hàng khó khăn lắm mới chọn được một căn nhà vừa ý.”

“Hai đứa sắp thành vợ chồng rồi, giúp một tay thì có sao đâu?”

“Chẳng lẽ tôi còn nuốt tiền của cô chắc?”

Tôi hỏi:

“Vậy tại sao không nói trước với tôi?”

Hà Quế Phương nghẹn họng.

Lương Khải Minh thay bà ta trả lời:

“Vì sợ em nghĩ nhiều.”

Ba chữ này… tôi đã nghe suốt ba năm.

Mà lần nào nghe xong, người chịu thiệt cuối cùng cũng là tôi.

Tôi mở WeChat.

Lương Khải Minh theo phản xạ lập tức giơ tay lên.

Tôi liếc anh ta một cái.

“Lại muốn giật nữa à?”

Tay anh ta khựng giữa không trung.

Tôi mở bức ảnh chụp màn hình trong album.

Đây là đoạn chat tối qua Lương Khải Minh gửi nhầm cho tôi.

Không phải hacker.

Cũng không phải tôi lén xem.

Lúc anh ta gửi bảng báo giá sửa nhà cho tôi, vô tình gửi kèm luôn ảnh chụp đoạn chat giữa anh ta và Hà Quế Phương.

Chưa tới mười giây, anh ta đã thu hồi.

Nhưng lúc đó tôi đã mở ra xem, tiện tay lưu luôn rồi.

Hà Quế Phương:

【Ngày mai cứ để nó chuyển tiền trước đã.】

【Đăng ký kết hôn xong thì nó là người nhà họ Lương rồi.】

【Tiền đặt cọc mua nhà của Khải Hàng không thể chậm, sửa nhà trễ vài hôm cũng không sao.】

Lương Khải Minh:

【Liệu cô ấy có không vui không?】

Hà Quế Phương:

【Con dỗ vài câu là được.】

【Nó mềm lòng, đăng ký kết hôn xong là không chạy được nữa đâu.】

Lương Khải Minh:

【Được, mai con sẽ canh nó đặt lịch chuyển khoản.】

Tôi gửi ảnh chụp màn hình vào nhóm chat họ hàng.

Đồng thời chiếu luôn lên TV.

Lần này… cả phòng thật sự không còn ai nói gì nữa.

Tiếng khóc của Hà Quế Phương cũng ngừng bặt.

Lương Khải Minh nhìn chằm chằm màn hình, sắc mặt từng chút một trắng đi.

Câu đầu tiên của anh ta vẫn là ngụy biện.

“Đó là ý của mẹ anh.”

Tôi hỏi:

“Anh không đồng ý sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...