Anh ta mím môi thành một đường thẳng.
Tôi hỏi tiếp:
“Không phải anh nói sẽ canh tôi đặt lịch chuyển khoản à?”
Lương Khải Minh đột nhiên quay sang mẹ tôi.
“Dì à, con thừa nhận chuyện này làm không đẹp.”
“Nhưng sáu năm tình cảm giữa con và Thư Ninh là thật.”
“Con không muốn lừa cô ấy, con chỉ muốn giúp gia đình vượt qua khó khăn trước thôi.”
Mẹ tôi không nói gì.
Bà nhìn chằm chằm câu “đăng ký kết hôn xong là không chạy được nữa đâu” trên màn hình, rất lâu không chớp mắt.
Lương Khải Minh bắt đầu cuống.
“Dì à, dì cũng biết mà, kết hôn đâu chỉ là chuyện của hai người, mà là chuyện của hai gia đình.”
Cuối cùng mẹ tôi cũng lên tiếng.
“Cho nên hai gia đình các người đã bàn bạc xong hết rồi.”
“Chỉ còn thiếu bước thông báo cho con gái tôi.”
Lương Khải Minh nghẹn cứng.
Một người cậu bên nhà họ Lương ho khan một tiếng.
“Khải Minh, chuyện này đúng là cháu không có lý.”
Hà Quế Phương lập tức quay phắt sang.
“Anh cả!”
Người cậu kia dời mắt đi.
“880.000 tệ đâu phải số tiền nhỏ.”
“Chưa đăng ký kết hôn mà đã làm tới mức này, cô gái nào gặp cũng không chịu nổi.”
Người lúc nãy còn khuyên tôi rộng lượng giờ đều im lặng.
Có người cúi đầu nhìn điện thoại.
Có người lặng lẽ đẩy hộp kẹo cưới sang một bên.
Người hoảng nhất là Lương Khải Hàng.
Cậu ta bật dậy, ôm chặt túi hồ sơ của phòng bán nhà.
“Anh, vậy tiền đặt cọc của em phải làm sao đây?”
Lương Khải Minh quay đầu quát:
“Câm miệng!”
Quát xong anh ta mới hối hận.
Bởi vì tất cả mọi người đều nghe thấy rồi.
Túi hồ sơ trong tay Lương Khải Hàng rơi xuống bàn.
Một tờ giấy đặt mua nhà trượt ra ngoài.
Tôi cúi đầu nhìn lướt qua.
Tổng giá trị căn nhà: 2,36 triệu tệ.
Đã thanh toán tiền giữ chỗ: 100.000 tệ.
Số tiền đặt cọc còn thiếu: 880.000 tệ.
Hạn thanh toán: 14 giờ ngày 20 tháng 5 năm 2026.
Con số khớp tới từng đồng.
Hà Quế Phương nói là “xoay vòng”.
Lương Khải Minh nói là “hiểu lầm”.
Nhưng bản hợp đồng đặt mua nhà của Lương Khải Hàng đã thay bọn họ nói ra sự thật.
Tôi chụp lại tờ giấy đó.
Lương Khải Hàng lập tức cuống lên.
“Chị chụp đồ của tôi làm gì?”
Tôi bình thản đáp:
“Yên tâm.”
“Tôi không cướp nhà của cậu.
”
“Tôi chỉ lưu bằng chứng… chứng minh người các người muốn cướp là tiền của tôi.”
Lương Khải Minh hạ giọng:
“Thư Ninh, tới đây thôi được rồi.”
Tôi cất điện thoại.
“Vẫn chưa tới.”
“Các người còn một món nợ chưa tính xong.”
Sắc mặt Lương Khải Minh lập tức thay đổi.
“Còn nợ gì nữa?”
Tôi không trả lời anh ta.
Mà trực tiếp gọi cho bên phụ trách wedding planner.
Điện thoại vừa kết nối, đối phương đã nhiệt tình lên tiếng:
“Chị Đường, 20/5 vui vẻ nhé, hôm nay đăng ký kết hôn thuận lợi không ạ?”
Trong phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng máy lạnh.
Tôi đáp:
“Không thuận lợi.”
“Hủy hôn lễ.”
Đầu dây bên kia im lặng tròn ba giây.
“Chị xác nhận chứ ạ?”
Lương Khải Minh đập mạnh tay xuống bàn.
“Đường Thư Ninh!”
Tôi liếc anh ta một cái rồi tiếp tục nói:
“Xác nhận.”
“Phiền cô kiểm tra giúp tôi, hạng mục nào do tôi thanh toán, hạng mục nào do nhà họ Lương thanh toán.”
Người phụ trách lập tức nhận ra bầu không khí không ổn, giọng điệu cũng nghiêm túc hơn.
“Vâng, chị chờ em một chút.”
Hà Quế Phương đứng bật dậy.
“Cô điên rồi à?”
“Thiệp cưới đã phát hết rồi!”
“Khách sạn, wedding planner, MC, quay chụp, bạn bè họ hàng ai cũng biết hết rồi!”
Tôi đáp:
“Cho nên mới phải hủy ngay bây giờ.”
“Để muộn thêm chút nữa, tổn thất sẽ còn lớn hơn.”
Lương Khải Minh nghiến răng.
“Em nhất định phải làm tới mức này sao?”
Tôi hỏi anh ta:
“Lúc mẹ anh định lấy 880.000 tệ của tôi cho em trai anh mua nhà, anh có nghĩ mọi chuyện sẽ tới mức này không?”
Anh ta không trả lời.
Người phụ trách wedding planner nhanh chóng gọi lại.
“Chị Đường, em kiểm tra rồi ạ.”
“Gói tổ chức hôn lễ tổng cộng 128.000 tệ, hiện đã thanh toán 60.000 tệ tiền cọc.”
“Trong đó 50.000 tệ từ tài khoản của chị, 10.000 tệ từ tài khoản của anh Lương.”
“Nếu bây giờ hủy, theo hợp đồng thì tiền cọc sẽ không hoàn lại.”
Hà Quế Phương lập tức thở phào.
“Không hoàn thì không hoàn.”
“Hôn lễ không thể hủy được!”
Tôi hỏi phía bên kia:
“Vậy khoản thanh toán còn lại thì sao?”
Người phụ trách đáp:
“68.000 tệ còn lại sẽ thanh toán trước hôn lễ bảy ngày.”
Tôi nhìn sang Lương Khải Minh.
“Nghe rõ chưa?”
“68.000 tệ còn lại, nhà họ Lương tự trả.”
Chaporia
Bình Luận (0)