All In/Chương 5C. 5
20px

09

“Cậu không biết?”

Tôi tựa vào ghế làm việc, nheo mắt nhìn anh ta.

Anh ta lau sạch cà phê trên bàn, cẩn thận đứng trước bàn làm việc, trông ngoan ngoãn lại khiêm nhường.

“Xin Mạnh tổng chỉ rõ.”

“Phơi bày chủ bài đăng đó là Cố Vân, dùng dư luận ép tôi không thể không chia tay anh ta sớm hơn dự định. Hà Kỳ, là tôi đối xử với cậu quá tốt, mới dung túng để cậu làm ra loại chuyện này.”

Tôi đứng dậy bóp cằm anh ta, ép anh ta nhìn về phía mình.

Sắc mặt Hà Kỳ trắng bệch.

Nhưng đáy mắt lại cháy lên một tia lửa gần như cố chấp.

“Trước đây Mạnh tổng thích anh ta, vậy tôi sẽ chờ. Nhưng nếu ngài đã chán ghét anh ta rồi, tại sao còn phải dây dưa kéo dài?”

“Tôi theo ngài năm năm, đến nay đời người cũng mới có được mấy lần năm năm chứ… tôi muốn đường đường chính chính đứng bên cạnh ngài, tôi có gì sai đâu?”

Tôi lạnh lùng hất anh ta ra.

“Làm tổn hại lợi ích của ông chủ, loại thư ký rắn độc như cậu giữ bên cạnh mình, ai biết được có ngày nào cậu sẽ cắn ngược tôi một cái hay không.”

“Tự mình từ chức đi, để lại cho cậu chút thể diện.”

Những người khác trong phòng thư ký tổng tài nhìn Hà thư ký từng đắc lực nhất rời đi.

Lén lút bàn tán sau lưng:

“Trước đây đã thấy Hà thư ký có tâm tư khác với Mạnh tổng rồi, quả nhiên…”

“Mạnh tổng sa thải anh ta, có phải chứng minh lời đồn không thật không? Đứng ở góc độ của ngài Cố thì Hà thư ký là tiểu tam thượng vị, nhưng thật ra Mạnh tổng chẳng có hứng thú với cả hai người?”

“Ê, thư ký Bạch, cậu thấy tôi trông thế nào? Có thể thượng vị không?”

“Thôi bỏ đi…”

Ngày hôm sau.

Hà Kỳ quay lại.

Nghe những thư ký khác nói chuyện trong phòng trà nước, vẻ mặt âm trầm khó đoán.

Anh ta đến văn phòng tôi trả chìa khóa xe.

Lúc rời đi, lướt qua vai Cố Vân, thần sắc cao ngạo của người sau mang theo một tia khinh miệt.

“Xem ra cô ấy cũng không thích cậu đến thế, chẳng qua chỉ là thứ rác rưởi có thể tiện tay vứt bỏ. Mới được sủng ái mấy ngày, đã vì một bài đăng của tôi mà bị vứt bỏ, đúng là đáng thương.”

Sắc mặt Hà Kỳ không đổi.

“Ngài Cố nhắc tới bài đăng— à, chắc anh không quên mình đã viết những gì đâu nhỉ?”

“Từng câu từng chữ oán trách đó, Mạnh tổng sẽ nghĩ thế nào đây?”

Nói xong.

Mặc kệ sắc mặt đối phương thay đổi, xoay người bước vào thang máy.

Cửa thang máy đóng lại.

Biểu cảm ôn hòa của Hà Kỳ không thể duy trì thêm nữa, kết tụ thành dục vọng chiếm hữu âm trầm.

“Chỉ cần bên cạnh cô ấy không có người khác, tôi rời đi thì có sao chứ.

“Dù sao rồi cũng sẽ quay về bên cạnh cô ấy…”

Tiếng gõ cửa quen thuộc vang lên.

Tôi đang thất thần nhìn chiếc móc khóa mèo gỗ do Hà Kỳ khắc trên chùm chìa khóa, Cố Vân bước vào.

“Luật sư Thôi đâu, không đi cùng anh à?”

Cố Vân sửng sốt một chút: “Tìm luật sư làm gì?”

“Hà Kỳ đúng là—”

Tôi tức đến mức đầu lưỡi chống vào má.

Gọi điện cho luật sư Thôi, bảo cô ấy tới một chuyến.

Cố Vân cuống lên.

“A Khâm, anh đã công khai trạng thái độc thân rồi, dư luận cũng được kiểm soát, không cần soạn thư luật sư kiện truyền thông đâu! Tại sao phải tìm luật sư?”

Môi mỏng của tôi nhả ra hai chữ.

“Vi phạm hợp đồng.”

Anh chấn động bật dậy khỏi sofa.

“Em nói gì?!”

10

“Trong hợp đồng ghi rõ, nghệ sĩ không được làm ra chuyện tổn hại đến lợi ích, danh tiếng, thanh danh của công ty Phong Ngu.”

“Ngài Cố phát biểu ngôn luận không thích hợp dẫn đến danh dự của Mạnh tổng bị tổn hại, đồng thời gây tổn thất kinh tế cho công ty, thuộc hành vi vi phạm hợp đồng. Cần thanh toán tiền bồi thường vi phạm hợp đồng và chấm dứt hợp đồng.”

Luật sư Thôi đọc xong.

Cố Vân sốt ruột phủ nhận: “Anh không giải ước!”

Tôi nghiêng đầu nhìn anh.

“Xác định chứ?”

“Tiền bồi thường gấp đôi.”

Anh nhìn số tiền bên trên, sắc mặt còn trắng hơn giấy.

Cố Vân đã trả tiền bồi thường gấp đôi.

Nhưng vẫn không chịu rời khỏi văn phòng tôi, nhất quyết muốn giải thích về bài đăng kia.

“A Khâm, anh chỉ là ghen ghét…”

“Anh cảm thấy mình giống như một con vịt gọi đến là đến đuổi đi là đi, không có địa vị, cũng không có tình yêu.”

Tôi nhìn vẻ bi thương không giả vờ trong mắt anh, nhớ tới chuyện điều tra được rằng anh và Triệu Nhiễm chỉ vào khách sạn đi một vòng, im lặng một lát.

“Có bất mãn hoàn toàn có thể nói với tôi, chứ không phải đăng lên mạng.”

“Anh như vậy khác gì kẻ hai mặt?”

Vành mắt anh đỏ lên, nước mắt đảo quanh bên trong.

Dù sao cũng là tình cảm nhiều năm.

Tôi vẫn không nhịn được mà thở dài.

“Anh biết không— thật ra tôi đã lấy được bản thỏa thuận tiền hôn nhân đã soạn xong, chuẩn bị đăng ký kết hôn với anh.”

“Chính là tối hôm đó, tôi lại lướt thấy bài đăng chán ghét kia do anh viết.”

“Tôi rất thất vọng.”

Cố Vân ngã ngồi trở lại sofa.

Hai mắt mở to.

“Sao có thể, sao lại như vậy…”

Anh túm tóc mình, những giọt nước mắt sụp đổ lớn từng giọt từng giọt lăn xuống.

Tôi phất tay: “Anh đi đi, quan hệ của chúng ta đã chấm dứt rồi.”

Anh như tro tàn nguội lạnh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...