11
Sau khi đau lòng một thời gian, Cố Vân dồn hết tâm trí vào sự nghiệp.
Năm thứ hai, phim mới bùng nổ nổi tiếng.
Anh mời tôi tới lễ trao giải.
Tôi nhìn chỉ số tăng vọt bên phía Phong Ngu, tâm trạng tốt nên đồng ý.
Không ngờ lúc phát biểu cảm ơn trên lễ trao giải, anh từng câu từng chữ đều không nhắc tới tôi, nhưng nội dung toàn là tôi, khiến không ít fan chạy tới dưới tài khoản tập đoàn Mạnh Thị cầu tình cho anh.
【Mạnh tổng, nhìn Cố Vân nhà chúng ta đi, bị thất sủng một năm rồi, anh ấy đã ngoan hơn rồi.】
【Body của anh trai còn đẹp hơn trước nữa, chị có thích hơn không?】
【Mảng ra sức này vẫn phải để người quen tay làm, trai trẻ chưa chắc đã dùng tốt đâu!】
Bình thường loại bình luận này sẽ không ai để ý.
Nhưng mà.
Lúc tôi kéo xuống, vô tình bấm thích bình luận nói body đẹp hơn kia.
Lại khiến bài đăng hot thêm một đợt nữa.
Hai chữ “cu li” treo trên hot search suốt mấy ngày.
Tôi vừa về nhà cũ, mẹ đã nhíu mày, nhìn tôi đâu đâu cũng không vừa mắt.
“Con với Cố Vân làm trò gì vậy? Mất mặt!”
Tôi im lặng nuốt lời định nói xuống.
“Là lỗi của con.”
“Quay về con sẽ xử lý.”
Mẹ nhíu mày: “Đừng đợi quay về, làm luôn bây giờ đi. Cá chua ngọt nó làm ngon lắm, mẹ một năm rồi chưa được ăn.”
Thái hậu chỉ cần một câu.
Tôi chỉ có thể ngoan ngoãn gọi điện cho người yêu cũ.
Trên bàn ăn.
Cố Vân nhiệt tình múc canh cá cho mẹ tôi, một người lạnh lùng như anh còn cười nhìn về phía tôi.
Mẹ uống canh cá, hài lòng gật đầu.
“Ừm, chẳng phải rất tốt sao?”
“Tiểu Vân à, con tính là nửa đứa con trai của nhà họ Mạnh rồi, không cần vì Mạnh Khâm mà không tới.”
Tôi cười giả trân.
“Mẹ thích anh ấy như vậy, hay là cưới luôn đi, để anh ấy làm ba nhỏ của con.”
Sắc mặt ba tôi thay đổi lớn.
“Mạnh Khâm, mẹ con với ba yêu nhau như vậy, sao con có thể nói vậy!”
Ngoài miệng nói yêu nhau, nhưng thực tế lại nhanh chóng chen Cố Vân sang một bên, cách vợ mình xa một chút.
Ngày hôm sau còn lén nhắc nhở tôi.
“Con mau tìm một đứa nhìn vừa mắt mà ở rể đi, đừng dẫn kiểu người không ra gì này về nhà.”
“Mẹ con suốt ngày chê cơm ba nấu không ngon, ai biết bên ngoài có phải có người nấu ngon hơn cho bà ấy rồi không, nghi hôm nay chính là cố ý cho ba khó chịu!”
Tôi qua loa gật đầu.
“Thật ra là đầu bếp trong nhà nấu quá ngon.”
Ông lại đột nhiên nói: “Gần đây cái ông Vương xuất thân thư hương thế gia hay đánh bài với ba ấy, con trai ông ta trước đây làm thư ký cho con, chính là cậu họ Hà đó, ba thấy khá tốt, ngoan ngoãn lại có năng lực, sắp xếp cho hai đứa gặp lại nhé.”
Tôi: “???”
“Bận lắm, xin phép từ chối ha.”
Giây tiếp theo.
Liền thấy Hà Kỳ đứng trước cổng sắt biệt thự, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa quen thuộc.
“Mạnh tổng.”
“Cậu ta sao lại ở đây?”
Phía sau truyền đến giọng nói của Cố Vân.
Tôi muốn trốn, lại bị ba mẹ mỗi người giữ một tay.
“Con chạy cái gì?”
“Ngồi xuống uống trà nói chuyện chút cũng không được?”
Mẹ cảm thấy Cố Vân biết chăm lo gia đình.
Ba lại thấy Hà Kỳ ngoan ngoãn.
Hai người mỗi người quảng bá một người, tôi chọn không được thì dứt khoát không chọn ai, kẹp ở giữa lướt điện thoại.
Tô Nguyễn Nguyễn: 【Em đi bấm khuyên lưỡi kiểu chị thích rồi, có muốn xem không?】
Tôi đứng dậy rời đi: “Mẹ, ba, hai người cứ nói chuyện đi, con còn có việc nên về trước.”
12
Ba mẹ phía sau nhìn nhau một cái, lần lượt ra hiệu bằng mắt cho Cố Vân và Hà Kỳ.
Kết quả là.
Trong xe tôi có thêm hai người đàn ông.
Cố Vân cố kìm nén cảm xúc, nhưng vẫn không giấu được vẻ sốt ruột: “A Khâm, em định đi gặp Tô Nguyễn Nguyễn sao… vừa rồi anh thấy ảnh cậu ta gửi cho em, hai người tiến triển tới bước đó rồi à?”
Tôi thong dong nhìn anh.
“Thì sao? Liên quan gì tới anh?”
Anh cắn chặt răng, từng chữ bật ra từ kẽ răng: “Anh chỉ cảm thấy cậu ta rất phóng túng, không hợp với em…”
Hà Kỳ trẻ tuổi ngược lại càng nhã nhặn điềm tĩnh, mở ảnh ra.
“Tô Nguyễn Nguyễn trước đây là người của chị Vương ngành vật liệu xây dựng, đủ loại hội sở đều từng đi qua.”
“Mạnh tổng không thấy bẩn sao?”
Tôi nhìn tấm ảnh, khẽ cười.
“Tôi không để ý.”
Sắc mặt anh ta thay đổi.
“Cậu ta cả trước lẫn sau đều bán, chẳng lẽ ngài thật sự thích loại hàng này?”
Tôi cười nhạt, ánh mắt lướt qua hàng mày đôi mắt ngoan ngoãn của anh ta.
“Có vài người thân thể không sạch nhưng lòng dạ sạch sẽ, còn có vài người nhìn ngoài như tờ giấy trắng nhưng bên trong—”
Tay anh ta siết chặt điện thoại.
“Tô Nguyễn Nguyễn thì tính là lòng dạ sạch sẽ gì chứ? Vì muốn thượng vị mà không biết đã leo lên bao nhiêu cái giường, leo tới trước mặt ngài thì đã bẩn hơn bùn đất rồi!”
“Hơn nữa, cậu ta muốn mặt không có mặt muốn body không có body, đầu óc rỗng tuếch cũng không thể giúp ích cho sự nghiệp của ngài, người già thân tàn cũng không thể giúp ích cho cuộc sống của ngài, loại hàng second-hand này có tác dụng gì?”
Đây là lần đầu tiên tôi nghe anh ta nói nhiều lời cay nghiệt như vậy, trong ấn tượng của tôi Hà thư ký trước giờ luôn ôn hòa.
Cảm thấy khá thú vị.
Còn chưa kịp lên tiếng, Cố Vân bên trái đã ngồi không yên, nghiêm giọng cao giọng: “Cậu nói ai già người tàn đó!”
Hà Kỳ tủi thân nhìn tôi, nắm lấy tay tôi.
“Mạnh tổng, ngài xem tôi còn chưa nói gì đã bị uy hiếp rồi.”
Tôi không vội rút tay về.
Như đang suy nghĩ gì đó.
“Đúng là, Cố Vân nhỏ nhen thật…”
Vành tai anh ta hơi đỏ lên: “Đương nhiên, tôi không có ý bất mãn với ngài Cố.”
Tức đến mức Cố Vân muốn nổ tung, châm chọc mỉa mai.
Tự nói đến mức cuống lên, như sắp khóc.
“Nói như thể ai mà chẳng già đi vậy! Hai mươi ba cũng đâu thể mãi mãi là hai mươi ba, mười tám còn trẻ hơn nữa kìa! Loại người này, tới lúc già rồi còn không biết sẽ lăn đi đâu mà khóc đâu!”
Tôi hoàn hồn, rút khăn giấy đưa cho anh.
“Người của công chúng đừng có động chút là khóc, để fan của anh thấy lại chạy tới dưới tập đoàn Mạnh Thị cầu tôi thu nhận anh về.”
Hà Kỳ ngồi bên phải thấy tôi có vẻ thương xót, ánh mắt tối đi, nắm tay tôi đặt lên cơ bụng anh ta.
“Mạnh tổng nhìn nhầm rồi, bọn họ nói là thu mua lại lên app đồ second-hand.”
“Chẳng qua máy cũ cũng chẳng có giá trị second-hand gì thôi.”
Hai người đàn ông đúng là một vở kịch.
Ba mẹ bảo tôi đưa họ về, nhưng ai cũng không chịu xuống xe.
Tôi cười giả tạo.
“Được thôi, không xuống thì cùng tôi về hết đi.”
Cố Vân đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ sáng lên: “Thật sao? Anh lại có thể sống cùng em nữa rồi à? Body của anh luyện còn săn chắc hơn trước, làm cu li cả đêm cũng không thành vấn đề!”
Hà Kỳ không động thanh sắc kéo tay tôi trượt xuống dưới lớp áo anh ta thêm vài phần.
Giọng nói dịu dàng dính dính.
“Mạnh tổng, thật ra tôi cũng có khuyên, ngài sờ thử xem…”
Tôi lập tức rút tay về, trong lòng nóng lên một trận.
May mà trong xe có vách ngăn…
Hai tên yêu nghiệt này!
Chaporia
Bình Luận (0)